MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNẮNG NĂM ẤY KHÔNG SƯỞI ẤM ĐƯỢC MÙA ĐÔNGChương 15: VẾT CẮT CUỐI CÙNG VÀ BÓNG LƯNG TRONG GIÔNG TỐ

NẮNG NĂM ẤY KHÔNG SƯỞI ẤM ĐƯỢC MÙA ĐÔNG

Chương 15: VẾT CẮT CUỐI CÙNG VÀ BÓNG LƯNG TRONG GIÔNG TỐ

1,047 từ · ~6 phút đọc

Cơn mưa tại Thanh Đảo chưa bao giờ mang màu sắc tang thương đến thế, những giọt nước nặng hạt như những mũi kim đâm xuyên qua màn đêm, xóa nhòa ranh giới giữa mặt biển và bầu trời. Trong căn phòng bệnh nồng nặc mùi thuốc sát trùng, Diệp Hạ Miên đứng bất động như một bức tượng đá, đôi bàn tay cô vẫn còn vương hơi lạnh từ xấp tiền mà cô vừa ném vào người Trịnh Lam Phong. Cô nhìn những tờ giấy bạc nằm vương vãi trên drap giường trắng muốt, nằm trên cả đôi bàn tay đang run rẩy của người thiếu niên mà cô từng thề sẽ bảo vệ bằng cả mạng sống. Lam Phong không nhìn thấy gì, nhưng sự im lặng của anh lúc này còn đáng sợ hơn bất kỳ lời gào thét nào, một sự im lặng chứa đựng sự sụp đổ của cả một thế giới quan mà anh đã dày công xây dựng. Anh cố gắng vươn tay ra, không phải để nhặt tiền, mà để tìm kiếm một tia hy vọng cuối cùng rằng tất cả những gì anh vừa nghe chỉ là một cơn ác mộng tồi tệ do tác dụng phụ của thuốc mê gây ra.

"Hạ Miên... cậu nói dối đúng không? Gia đình tớ ép cậu đúng không?" – Giọng Lam Phong nghẹn lại, đứt quãng giữa tiếng mưa gào thét bên ngoài cửa sổ, đôi môi anh tái nhợt và run rẩy theo từng nhịp thở dồn dập. Hạ Miên cảm thấy trái tim mình như bị một bàn tay vô hình bóp nát, từng thớ thịt đều biểu tình đòi cô phải nhào tới ôm lấy anh, phải nói cho anh biết sự thật về giao dịch tàn độc của bà nội anh. Nhưng khi liếc thấy bóng dáng của quản gia Lâm đang đứng ở góc khuất hành lang với chiếc máy ghi âm sẵn sàng trên tay, cô biết mình không được phép yếu lòng dù chỉ một giây. Cô hít một hơi thật sâu, ép mình phải bật ra một nụ cười khẩy đầy khinh bỉ, một nụ cười mà mỗi milimet cơ mặt đều mang theo sự đau đớn tột cùng nhưng phải tỏ ra đắc thắng. Cô tiến lại gần, ghé sát tai anh, thì thầm những lời độc địa nhất mà một con người có thể thốt ra với người mình yêu, rằng cô đã chán ngấy cái thị trấn nghèo nàn này và việc phải làm bạn với một kẻ tàn phế không có tương lai.

Hạ Miên quay lưng lại, không để anh thấy những giọt nước mắt đang chảy ngược vào trong, cô bước đi dứt khoát về phía cửa phòng như thể đang trốn chạy khỏi một đám cháy lớn đang thiêu rụi chính linh hồn mình. Phía sau lưng, cô nghe thấy tiếng Lam Phong gào thét tên cô, tiếng anh ngã khỏi giường và tiếng những khay thuốc đổ vỡ loảng xoảng xuống sàn nhà nhưng cô không dừng lại, tuyệt đối không được dừng lại. Mỗi bước chân của cô rời khỏi bệnh viện là một nhát dao cắt đứt sợi tơ duyên mỏng manh giữa hai người, vĩnh viễn biến cô thành một kẻ hám tiền, một kẻ phản bội đê tiện trong ký ức của anh. Cô chạy vào màn mưa, chạy cho đến khi đôi chân không còn cảm giác, cho đến khi tiếng sóng biển Thanh Đảo át đi tiếng khóc nức nở đang chực trào ra khỏi lồng ngực. Ở trong kia, Lam Phong đang bị những nhân viên y tế đè xuống giường để tiêm thuốc an thần, đôi mắt anh vẫn băng kín nhưng trái tim anh đã vĩnh viễn chìm vào một bóng tối đặc quánh mà ánh sáng mặt trời không bao giờ có thể xuyên thấu.

Đêm đó, chiếc xe Rolls-Royce của Trịnh gia lặng lẽ rời khỏi bệnh viện, mang theo một Lam Phong đã mất đi linh hồn hướng thẳng ra sân bay quốc tế để bắt đầu cuộc hành trình sang Pháp. Trên xe, Lam Phong ngồi bất động, đôi bàn tay vẫn nắm chặt một tờ nhân dân tệ nhăn nhúm mà anh vô tình vớ được trên giường bệnh, coi đó là minh chứng cho sự sỉ nhục lớn nhất đời mình. Anh không hỏi về Hạ Miên thêm một lời nào nữa, sự phản bội quá đột ngột và tàn nhẫn đã khiến mọi dây thần kinh cảm xúc trong anh bị tê liệt hoàn toàn, chỉ còn lại một ý chí trả thù âm ỉ như than hồng. Anh thề với chính mình, trong bóng tối của lớp băng gạc, rằng anh sẽ trở lại, anh sẽ đứng trên đỉnh cao của danh vọng để nhìn thấy người con gái ấy phải quỳ dưới chân mình mà hối hận. Sự thù hận lúc này là thứ duy nhất giữ cho anh không gục ngã, là sợi dây duy nhất kết nối anh với cuộc đời đầy rẫy những lọc lừa và dối trá này.

Hạ Miên đứng trên vách đá nơi họ từng ngồi vẽ tranh, nhìn theo ánh đèn của chiếc máy bay xé toạc bầu trời đêm Thanh Đảo mang người cô yêu đi xa vạn dặm. Cô biết mình đã thắng trong cuộc đánh cược với bà nội Lam Phong, cô đã có tiền để phẫu thuật cho cha, nhưng cái giá phải trả là danh dự, là tình yêu và là cả phần đời còn lại sống trong sự dằn vặt khôn nguôi. Cô lôi chiếc bút lông mà anh tặng ra, định ném xuống biển nhưng rồi lại ôm chặt vào lòng, khóc không thành tiếng giữa cơn bão đang ngày một dữ dội hơn. Kể từ ngày hôm nay, thế giới của cô chỉ còn lại những ca làm việc tăng ca, những mùi dầu máy và sự khinh miệt của dòng đời, cô sẽ sống như một bóng ma để hoàn thành nghĩa vụ với cha mình. Nắng của mùa hè mười bảy tuổi đã chính thức tắt lịm, nhường chỗ cho một mùa đông lạnh lẽo và dài đằng đẵng bao trùm lấy cuộc đời của cả hai người ở hai đầu đại dương.