Thị trấn ven biển của chúng tôi không nằm trong những bản đồ du lịch hào nhoáng. Nó chỉ là một dải đất nhỏ vươn mình ra phía đại dương, nơi những ngôi nhà mái ngói đỏ đã bạc màu theo thời gian và những con đường dốc thoai thoải cứ mải miết dẫn người ta đi về phía tiếng sóng vỗ. Ở đây, nhịp sống chậm đến mức người ta có thể nghe thấy cả tiếng hoa bằng lăng rụng xuống mặt đường nhựa vào một buổi trưa đứng gió, hay tiếng xích xe đạp khô dầu kêu lạch cạch của những cậu học sinh tan trường muộn.
Lâm Hiểu ngồi bên bệ cửa sổ của căn gác nhỏ, tay cầm chiếc bút chì gỗ đã gọt đến ngắn ngủn. Cậu không vẽ biển, dù ngoài kia biển đang xanh ngắt một màu ngọc bích dưới cái nắng gắt của tháng năm. Cậu đang vẽ bóng lưng của một người. Một bóng lưng cao ráo, mặc chiếc áo phông trắng hơi ẩm mồ hôi, đang đứng dưới sân nhà bên cạnh và loay hoay với cái rổ bóng bị lệch.
Đó là Trần Phong.
Trần Phong và Lâm Hiểu cách nhau một bức tường rào thấp lè tè phủ đầy hoa cát đằng. Nhưng thực tế, giữa họ dường như không có bất kỳ khoảng cách nào. Từ khi biết đi, họ đã cùng nhau chia đôi quả dưa hấu mát lạnh giữa trưa hè, cùng nhau trốn ngủ trưa để ra ghềnh đá bắt dã tràng. Trần Phong giống như một cơn gió lốc tràn đầy nhựa sống, còn Lâm Hiểu lại là một mặt hồ phẳng lặng, luôn sẵn lòng để cơn gió ấy làm xao động mặt nước của mình.
Lâm Hiểu nheo mắt, tỉ mỉ phác họa từng đường nét cơ bắp trên cánh tay của Trần Phong khi cậu ấy nhảy lên ném bóng. Cậu thích cách ánh nắng chiếu xuyên qua những kẽ lá, tạo thành những đốm sáng nhảy múa trên vai Trần Phong. Đối với Lâm Hiểu, thế giới này có quá nhiều màu sắc rực rỡ khiến cậu đôi khi thấy ngộp thở, nhưng chỉ có màu trắng của áo phông và màu nâu của quả bóng trong tay Trần Phong là khiến cậu thấy bình yên.
Tiếng bóng đập xuống sân bê tông vang lên đều đặn. Thình thịch. Thình thịch. Nó nhịp nhàng như nhịp tim của một mùa hè đang độ chín. Bỗng nhiên, người dưới sân dừng lại, quẹt mồ hôi trên trán rồi ngước mắt nhìn lên căn gác nhỏ.
"Lâm Hiểu! Xuống đây nhanh lên, cậu định mọc rễ trên đó luôn à?"
Giọng của Trần Phong vang lên, vừa sảng khoái vừa có chút mất kiên nhẫn đặc trưng. Lâm Hiểu giật mình, vội vàng khép cuốn sổ lại như thể đang giấu đi một bí mật trọng đại nhất thế gian. Cậu ló đầu ra khỏi cửa sổ, mái tóc hơi rối rủ xuống trán.
"Tớ xuống ngay đây. Cậu hét to thế làm gì, bà nội tớ vừa mới chợp mắt đấy."
Lâm Hiểu đáp lại bằng giọng đều đều, nhưng trong lòng lại dâng lên một chút gợn sóng. Cậu vội vàng thu dọn đống bút chì, xỏ đôi dép quai hậu cũ kỹ rồi chạy xuống cầu thang gỗ kêu lên những tiếng rên rỉ khô khốc.
Khi ra đến sân, cái nóng của mùa hè ngay lập tức ập vào mặt cậu. Nhưng ngay sau đó, một chai nước suối lạnh ngắt được áp vào má khiến Lâm Hiểu khẽ rùng mình. Trần Phong đứng đó, cười nhe răng để lộ hàm răng trắng đều và đôi mắt lấp lánh như chứa cả mặt trời bên trong.
"Uống đi. Vẽ vời gì mà quên cả uống nước. Cậu trông cứ như một cái cây héo ấy."
Lâm Hiểu nhận lấy chai nước, cảm giác mát lạnh lan tỏa từ lòng bàn tay vào tận tim. Cậu ngồi xuống bậc thềm, nhìn Trần Phong lại tiếp tục quay lại với quả bóng.
"Sắp thi cuối kỳ rồi, cậu không lo học mà cứ chơi bóng suốt thế?"
Trần Phong vừa dẫn bóng vừa đáp, giọng hơi đứt quãng vì vận động mạnh: "Thì cũng phải giải lao chứ. Với lại, tớ đã hứa với đội bóng là sẽ đưa trường mình vào chung kết giải tỉnh rồi. Quân tử nhất ngôn, không thể vì mấy con số trong sách giáo khoa mà bỏ rơi anh em được."
Lâm Hiểu thở dài, nhưng khóe môi lại khẽ cong lên. Đây chính là Trần Phong mà cậu biết. Luôn tràn đầy trách nhiệm, luôn rực rỡ và luôn có những lý lẽ khiến người khác không thể giận nổi.
"Cậu ấy mà, lúc nào cũng coi trọng anh em hơn chính mình."
Trần Phong đột ngột dừng bóng, cậu đi tới ngồi xuống cạnh Lâm Hiểu, mùi mồ hôi pha lẫn mùi nắng sớm tỏa ra từ cơ thể cậu thiếu niên mười bảy tuổi. Cậu nhìn thẳng vào mắt Lâm Hiểu, nghiêm túc nói:
"Sai rồi. Tớ coi trọng anh em thật, nhưng có một người luôn đứng trên cả anh em. Cậu đoán xem là ai?"
Lâm Hiểu cảm thấy nhịp tim mình lỡ mất một nhịp. Cậu lúng túng nhìn đi chỗ khác, giả vờ quan tâm đến nhãn mác trên chai nước.
"Ai mà biết được. Chắc là mẹ cậu hoặc cái xe đạp điện mới mua."
Trần Phong bật cười, một tràng cười sảng khoái làm rung động cả không gian yên tĩnh của buổi trưa. Cậu vò mạnh mái tóc của Lâm Hiểu cho đến khi nó rối bù lên mới thôi.
"Ngốc ạ. Là cậu đấy. Không có tớ bảo kê, cậu ra ngoài đường chắc bị người ta bắt nạt đến phát khóc mất."
Câu nói đùa ấy chẳng có gì lạ lẫm, họ đã nói với nhau hàng ngàn lần như thế suốt mười mấy năm qua. Nhưng không hiểu sao, vào cái mùa hè năm mười bảy tuổi này, nó lại mang một sức nặng khác hẳn. Lâm Hiểu cảm nhận được một sự ấm áp len lỏi vào từng tế bào. Cậu không đáp lại, chỉ lặng lẽ nhấp một ngụm nước, để vị ngọt thanh mát thấm vào cổ họng.
Thị trấn này nhỏ lắm, nhỏ đến mức chỉ cần đứng ở đầu dốc là có thể nhìn thấy cuối con đường. Mọi người ở đây đều biết nhau, biết cả việc hai đứa nhỏ nhà họ Lâm và họ Trần luôn dính lấy nhau như hình với bóng. Trong mắt người lớn, đó là một tình bạn đẹp, một sự gắn kết bền chặt của những người hàng xóm tối lửa tắt đèn có nhau. Nhưng trong thâm tâm của Lâm Hiểu, cậu bắt đầu nhận ra những điều khác lạ.
Đó là khi cậu cảm thấy bối rối trước một cái chạm tay tình cờ. Đó là khi cậu dành cả buổi chiều chỉ để ngắm nhìn bóng lưng của một người mà không thấy chán. Và đó là khi cậu nhận ra, giấc mơ của mình không chỉ là những bức tranh, mà còn là một tương lai nơi người đó luôn hiện diện.
Chiều hôm ấy, khi nắng bắt đầu nhạt màu và chuyển sang sắc cam nồng cháy của hoàng hôn, Trần Phong dắt chiếc xe đạp cũ ra cổng.
"Đi thôi, Lâm Hiểu. Tớ chở cậu ra đê chắn sóng. Nghe nói hôm nay có tàu về, chắc chắn có nhiều cá tươi lắm."
Lâm Hiểu ngoan ngoãn trèo lên yên sau, đôi bàn tay gầy guộc nắm chặt vào vạt áo phông của Trần Phong. Chiếc xe đạp lạch cạch lăn bánh trên con đường dốc. Gió từ biển thổi vào mang theo vị mặn mòi đặc trưng, luồn qua kẽ tóc và thổi tung những lo âu thầm kín của tuổi trẻ.
Trần Phong đạp xe rất hăng hái, đôi chân săn chắc của cậu ấy dường như không biết mệt. Cậu vừa đạp vừa nghêu ngao hát một bài hát không rõ giai điệu, chỉ thấy âm thanh ấy hòa cùng tiếng sóng tạo nên một bản nhạc riêng biệt của thị trấn này.
"Này Lâm Hiểu, sau này lớn lên, cậu muốn làm gì?"
Lâm Hiểu tựa đầu nhẹ vào lưng Trần Phong, cảm nhận được hơi ấm và sự vững chãi từ người bạn của mình.
"Tớ muốn tiếp tục vẽ. Tớ muốn vẽ lại tất cả những gì đẹp nhất của thị trấn mình. Còn cậu?"
Trần Phong im lặng một lúc, rồi giọng cậu vang lên giữa tiếng gió:
"Tớ chưa biết nữa. Có lẽ tớ sẽ thi vào trường cảnh sát, hoặc một ngành gì đó liên quan đến thể thao. Nhưng dù làm gì đi nữa, tớ cũng muốn ở gần đây. Tớ không muốn rời xa biển, và cũng không muốn... để cậu lại một mình."
Lâm Hiểu nhắm mắt lại. Cậu cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ cuối cùng cũng tìm thấy ngọn hải đăng của đời mình. Những lời nói của Trần Phong luôn giản đơn như thế, không hoa mỹ, không cầu kỳ, nhưng lại chân thành đến mức khiến người ta muốn tin tưởng cả đời.
Họ dừng lại ở đê chắn sóng khi mặt trời đã lặn hẳn xuống đường chân trời, chỉ còn lại những vệt sáng tím hồng đan xen trên nền trời đại dương. Những con tàu đánh cá xa xa đã bắt đầu lên đèn, trông như những vì sao rụng xuống mặt nước.
Lâm Hiểu lấy cuốn sổ từ trong túi ra, nhưng lần này cậu không vẽ. Cậu chỉ đứng đó, nhìn Trần Phong đang hò hét chào hỏi những người ngư dân vừa cập bến. Ánh sáng từ những ngọn đèn tàu hắt lên khuôn mặt góc cạnh của Trần Phong, biến cậu ấy thành một bức tranh sống động nhất, đẹp đẽ nhất mà Lâm Hiểu từng thấy.
Cậu thầm nghĩ, có lẽ cuộc đời này không cần quá nhiều cao trào hay những điều kỳ vĩ. Chỉ cần mỗi ngày đều được thấy nắng qua khung cửa sổ, được nghe tiếng bóng đập trên sân, và được ngồi sau xe của một người đi qua những con đường dốc này, vậy là đủ cho một tuổi thanh xuân trọn vẹn.
Nhưng Lâm Hiểu cũng hiểu, mùa hè rồi sẽ qua, và kỳ thi đại học đang đợi phía trước sẽ là một thử thách thực sự cho những lời hứa trẻ thơ. Liệu đôi cánh của họ có đủ vững vàng để cùng nhau bay qua giông bão, hay sẽ bị những lựa chọn của cuộc đời cuốn đi về hai phía khác nhau?
Gió biển thổi mạnh hơn, làm tung bay vạt áo của cả hai. Trần Phong quay lại, đưa tay về phía Lâm Hiểu:
"Về thôi, muộn rồi. Bà nội chắc đã nấu cơm xong rồi đấy. Hôm nay có món cá kho tộ cậu thích nhất mà mẹ tớ gửi sang đấy nhé."
Lâm Hiểu mỉm cười, một nụ cười trong trẻo như nước suối đầu nguồn. Cậu đặt tay mình vào lòng bàn tay to lớn của Trần Phong, cảm nhận sự bao bọc vững chãi.
"Ừ, về thôi."
Họ lại cùng nhau đi trên con đường dốc để trở về nhà. Thị trấn ven biển dần chìm vào bóng tối, nhưng trong lòng mỗi người đều đang thắp lên một ngọn lửa nhỏ. Đó là ngọn lửa của tình bạn, của những rung động đầu đời và của một niềm tin mãnh liệt vào tương lai.
Chương đầu tiên của cuộc đời họ cứ thế khép lại trong sự bình lặng của sóng biển, mở ra những trang sách đầy hứa hẹn về một tình yêu thuần khiết và những bài học trưởng thành đầy cảm xúc. Lâm Hiểu biết rằng, dù sau này có đi đến đâu, màu nắng qua khung cửa sổ năm mười bảy tuổi ấy vẫn sẽ luôn là màu sắc rực rỡ nhất trong bảng màu cuộc đời cậu.
Ký ức của ngày hôm nay, với tiếng cười của Trần Phong và vị mặn của gió biển, sẽ là hành trang quý giá nhất để cậu đối mặt với những ngày tháng sắp tới. Bởi vì ở tuổi mười bảy, người ta có thể chưa có gì trong tay, nhưng họ có tất cả niềm tin vào người đang đứng cạnh mình.