MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNắng Qua Khung Cửa Sổ Năm ẤyChương 2: Cậu bạn hàng xóm và tiếng bóng đập sân trường

Nắng Qua Khung Cửa Sổ Năm Ấy

Chương 2: Cậu bạn hàng xóm và tiếng bóng đập sân trường

2,592 từ · ~13 phút đọc

Buổi sáng ở thị trấn ven biển thường bắt đầu bằng mùi không khí ẩm ướt của sương sớm hòa lẫn với vị nồng nàn của biển cả. Khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua khe rèm cửa, chiếu rọi vào căn gác nhỏ đầy mùi giấy vẽ và màu nước, Lâm Hiểu đã tỉnh giấc. Cậu không vội vàng thức dậy ngay mà nằm im nghe tiếng chim hải âu kêu râm ran phía xa và tiếng chổi tre quét lá khô sột soạt dưới mặt đường của những người hàng xóm dậy sớm.

Nhưng âm thanh đặc trưng nhất, thứ âm thanh luôn đánh thức mọi giác quan của Lâm Hiểu chính là tiếng đập bóng đều đặn từ sân nhà bên cạnh. Thình thịch. Thình thịch. Nó giống như một chiếc đồng hồ báo thức sống động mà Trần Phong đã thiết lập riêng cho cậu suốt bao năm qua. Lâm Hiểu khẽ mỉm cười, cậu vươn vai rồi chậm rãi bước ra ban công. Từ trên cao nhìn xuống, Trần Phong đã ướt đẫm mồ hôi dù trời chỉ mới hửng sáng. Cậu ấy đang thực hiện những cú ném phạt, gương mặt tập trung cao độ, đôi mắt sắc sảo khóa chặt vào chiếc rổ sắt đã rỉ sét theo năm tháng.

Lâm Hiểu không lên tiếng, chỉ đứng đó quan sát. Cậu thích cái cách Trần Phong nỗ lực vì một điều gì đó. Ở Trần Phong luôn có một loại năng lượng nguyên bản, mạnh mẽ và không bao giờ cạn kiệt. Nó bù đắp hoàn toàn cho sự tĩnh lặng, đôi khi là hơi thụ động của Lâm Hiểu. Chính sự đối lập này đã khiến hai mảnh ghép vốn dĩ khác biệt lại có thể gắn kết bền chặt đến vậy.

“Này, đứng đó ngắm tớ đủ chưa? Xuống ăn sáng rồi còn đi học!”

Trần Phong đột ngột dừng bóng, ngửa cổ lên gọi lớn. Cậu ấy dường như có một loại giác quan thứ sáu để nhận biết sự hiện diện của Lâm Hiểu dù cậu chẳng hề gây ra tiếng động nào. Lâm Hiểu giật mình, vội vàng thu lại ánh nhìn rồi đáp lời:

“Biết rồi, xuống ngay đây!”

Bữa sáng thường là sự luân phiên giữa hai nhà. Hôm nay đến lượt nhà Trần Phong. Mẹ của Trần Phong là một người phụ nữ đôn hậu, yêu quý Lâm Hiểu như con trai ruột vì bà biết cậu mất mẹ từ sớm, chỉ sống cùng bà nội và người cha thường xuyên đi công tác xa. Trên bàn ăn gỗ đã sờn màu, bát bún cá nóng hổi tỏa khói nghi ngút.

“Lâm Hiểu à, ăn nhiều vào con. Dạo này nhìn con hơi xanh xao đấy, chắc lại mải vẽ vời quên cả ngủ nghê phải không?” Mẹ Trần Phong vừa nói vừa gắp thêm một miếng chả cá dày vào bát của cậu.

Lâm Hiểu khẽ cúi đầu, mỉm cười lễ phép: “Dạ không có đâu bác, chắc tại con mới thay đổi giờ giấc sinh hoạt một chút thôi ạ.”

Trần Phong ngồi bên cạnh, miệng đầy bún nhưng vẫn tranh thủ nói chêm vào: “Mẹ đừng tin nó. Đêm nào phòng nó cũng sáng đèn đến một, hai giờ sáng. Con nhìn từ cửa sổ nhà mình sang thấy rõ mồn một. Để hôm nào con tịch thu hết cọ vẽ của nó mới được.”

Lâm Hiểu lén lườm Trần Phong một cái, nhưng trong lòng lại cảm thấy ngọt ngào lạ lùng. Hóa ra, trong khi cậu dõi theo bóng lưng người ta, thì người ta cũng lặng lẽ quan sát ánh đèn trong căn phòng của cậu. Sự quan tâm thầm lặng ấy giống như một lớp đường mỏng bao phủ lên những ngày tháng thanh xuân bình dị, khiến mọi thứ trở nên lấp lánh hơn.

Hai đứa dắt xe ra khỏi cổng khi tiếng chuông nhà thờ ở trung tâm thị trấn vừa điểm bảy giờ. Con đường từ nhà đến trường là một chuỗi những dốc lên dốc xuống quanh co. Trần Phong bao giờ cũng là người đạp xe phía trước, còn Lâm Hiểu thong thả theo sau. Chiếc xe đạp của Trần Phong là loại xe địa hình hiện đại, trái ngược hoàn toàn với chiếc xe khung sắt giản đơn của Lâm Hiểu. Thế nhưng, bao giờ Trần Phong cũng chủ động đạp chậm lại để chờ cậu bạn.

“Này Lâm Hiểu, cậu nghe tin gì chưa? Trường mình năm nay sẽ có giáo viên mỹ thuật mới từ thành phố về đấy. Nghe nói thầy ấy giỏi lắm, từng có triển lãm riêng nữa cơ.”

Lâm Hiểu hơi ngẩn ra, đôi mắt bừng sáng một chút: “Thật sao? Cậu nghe ai nói thế?”

“Thì ông chú ở phòng bảo vệ kể chứ ai. Tớ nghĩ đây là cơ hội tốt cho cậu đấy. Cậu vẽ đẹp như thế, phải có người định hướng chuyên nghiệp thì mới thi vào đại học mỹ thuật nổi.” Trần Phong nói, giọng đầy vẻ tự hào như thể chính mình là người đạt giải thưởng vậy.

Lâm Hiểu khẽ gật đầu, lòng tràn đầy mong đợi. Niềm đam mê hội họa là thứ duy nhất khiến một người vốn khép kín như cậu có thể bộc lộ hết tâm tư. Nhưng đồng thời, một nỗi lo sợ mơ hồ cũng trỗi dậy. Nếu cậu thực sự đi theo con đường nghệ thuật, liệu cậu có phải rời xa thị trấn này, rời xa những thói quen đã ăn sâu vào máu thịt, và rời xa cả người đang đạp xe ngay phía trước mình không?

Trường trung học của họ nằm trên một ngọn đồi nhỏ nhìn ra biển. Ngôi trường có kiến trúc cổ kính với những bức tường phủ đầy rêu xanh và những tán cây cổ thụ che rợp bóng mát. Khi họ bước chân vào cổng trường, không khí sôi động của tuổi trẻ ngay lập tức bao trùm lấy. Tiếng cười đùa, tiếng gọi nhau í ới, tiếng giày chạy trên hành lang... tất cả tạo nên một bản hòa âm náo nhiệt.

Trần Phong vừa xuất hiện đã thu hút không ít ánh nhìn. Là đội trưởng đội bóng rổ, lại có ngoại hình cao ráo, gương mặt nam tính và nụ cười rạng rỡ, cậu ấy nghiễm nhiên trở thành tâm điểm của đám đông. Có vài bạn nữ thẹn thùng đi ngang qua khẽ gọi tên Trần Phong, cậu ấy đều gật đầu chào lại một cách tự nhiên và lịch sự.

Lâm Hiểu đi bên cạnh, cảm thấy mình như một cái bóng mờ nhạt. Cậu không đố kỵ, chỉ là đôi khi cảm thấy thế giới của Trần Phong quá rực rỡ, còn cậu chỉ là một góc nhỏ yên tĩnh mà thôi. Cậu tự hỏi, có bao giờ Trần Phong thấy mệt mỏi khi phải kè kè bên cạnh một người trầm lặng như mình không?

“Nghĩ gì mà mặt nghệt ra thế?” Trần Phong đột ngột quay sang, dùng tay quàng qua vai Lâm Hiểu, kéo cậu lại gần. “Lại đang vẽ tranh trong đầu à?”

Lâm Hiểu lắc đầu, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực: “Không có gì. Vào lớp thôi, sắp trống rồi.”

Tiết học đầu tiên là môn Văn. Cô giáo đang giảng về những bài thơ tình lãng mạn, về những rung động tinh khôi của tuổi trẻ. Lâm Hiểu ngồi cạnh cửa sổ, tay lơ đãng phác họa lên lề vở. Cậu vẽ một cành bằng lăng tím, cánh hoa mỏng manh như sắp tan vào gió.

“Tình yêu tuổi học trò,” tiếng cô giáo đều đều vang lên, “không nhất thiết phải là những lời thề non hẹn biển. Đôi khi nó chỉ là sự hiện diện của một người trong mọi ký ức của bạn, là người mà bạn muốn chia sẻ cả những điều nhỏ nhặt nhất.”

Lâm Hiểu khựng bút. Cậu vô thức liếc nhìn sang dãy bàn bên cạnh. Trần Phong đang gục mặt xuống bàn ngủ bù cho buổi tập sáng sớm, mái tóc hơi rối che mất một phần trán. Trong khoảnh khắc ấy, Lâm Hiểu nhận ra tim mình đập nhanh một nhịp. Cậu nhanh chóng cúi mặt xuống vở, cảm thấy hai tai mình nóng bừng lên.

Giờ ra chơi, sân trường trở nên hỗn loạn hơn bao giờ hết. Trần Phong ngay lập tức bị đám con trai trong đội bóng kéo ra sân. Lâm Hiểu thường sẽ chọn ngồi lại trong lớp hoặc ra thư viện, nhưng hôm nay cậu lại quyết định đi ra sân bóng, tìm một góc khuất dưới tán cây bàng để ngồi xem.

Trên sân, Trần Phong như một con mãnh thú thực thụ. Cậu ấy di chuyển linh hoạt, dẫn bóng lắt léo và có những cú bật nhảy đẹp mắt. Mỗi khi Trần Phong ghi điểm, tiếng hò reo lại vang lên không ngớt. Có một nhóm nữ sinh đứng gần đó, tay cầm nước suối và khăn giấy, ánh mắt không giấu nổi sự ngưỡng mộ dành cho người đội trưởng.

Lâm Hiểu siết chặt cuốn sổ trong tay. Một cảm giác lạ lẫm len lỏi vào lòng cậu – một chút gì đó giống như sự bất an, một chút gì đó giống như sự ích kỷ muốn giữ lấy ánh sáng ấy cho riêng mình. Cậu biết mình không nên có những cảm xúc như vậy, nhưng trái tim mười bảy tuổi vốn dĩ đâu có nghe theo lý trí.

Trận đấu kết thúc, Trần Phong từ chối những chai nước của các bạn nữ một cách khéo léo rồi chạy thẳng về phía gốc cây nơi Lâm Hiểu đang ngồi. Cậu ấy thở dốc, mồ hôi chảy thành dòng dọc theo cổ áo.

“Nước của tớ đâu?” Trần Phong chìa tay ra, giọng nói mang theo chút nhõng nhẽo mà chỉ mình Lâm Hiểu mới được thấy.

Lâm Hiểu đưa chai nước cam mình đã mua sẵn ở căn tin cho cậu ấy. Trần Phong đón lấy, uống một hơi hết nửa chai rồi ngồi bệt xuống cỏ cạnh Lâm Hiểu.

“Sao hôm nay lại ra đây ngồi? Không sợ nắng à?”

“Trong lớp hơi bí, tớ ra đây hít thở không khí chút thôi.” Lâm Hiểu nói dối một cách vụng về.

Trần Phong nhìn cậu, đôi mắt hơi nheo lại như muốn nhìn thấu tâm can: “Hay là cậu ra để xem tớ thi đấu? Thừa nhận đi, tớ ném rổ hôm nay đỉnh lắm đúng không?”

Lâm Hiểu khẽ cười, đẩy nhẹ vai cậu ấy: “Tự luyến vừa thôi. Tớ thấy cậu bị hụt mấy quả đấy.”

“Ơ kìa, tại gió biển to quá thôi!” Trần Phong biện minh, rồi cậu ấy chợt hạ giọng, nhìn ra phía xa xăm. “Này Lâm Hiểu, cậu có bao giờ nghĩ... sau này khi chúng mình ra trường, mỗi đứa một nơi, liệu cậu có còn mua nước cam cho tớ như thế này không?”

Câu hỏi bất ngờ khiến Lâm Hiểu lặng đi. Cả hai đều biết rằng mùa hè này chính là vạch đích của một hành trình và là vạch xuất phát của một hành trình khác đầy rẫy những bất định. Thị trấn này quá nhỏ bé để giữ chân những giấc mơ lớn, nhưng lại quá lớn lao để có thể quên đi.

“Nếu cậu muốn uống, tớ sẽ luôn mua cho cậu.” Lâm Hiểu đáp, giọng cậu nhỏ nhưng kiên định.

Trần Phong quay sang nhìn cậu, ánh mắt sâu thẳm chứa đựng một thứ cảm xúc mà lúc bấy giờ Lâm Hiểu chưa thể gọi tên. Cậu ấy đưa bàn tay to lớn, còn vương chút hơi nóng của quả bóng, xoa nhẹ đầu Lâm Hiểu.

“Hứa đấy nhé. Đứa nào nuốt lời là làm con rùa rụt cổ.”

Lâm Hiểu bật cười: “Được, hứa.”

Tiếng chuông vào lớp vang lên, cắt ngang khoảnh khắc tĩnh lặng giữa hai người. Họ lại cùng nhau đứng dậy, phủi sạch bụi cỏ trên quần rồi bước đi. Bóng của họ đổ dài trên sân trường, đan xen vào nhau như một lời khẳng định thầm lặng về một mối gắn kết không thể tách rời.

Buổi chiều hôm đó, thầy giáo mỹ thuật mới thực sự xuất hiện. Đó là một người đàn ông khoảng ngoài ba mươi, ăn mặc giản dị nhưng toát ra khí chất nghệ sĩ rất riêng. Thầy đứng trên bục giảng, không bắt học sinh vẽ những khối hình nhàm chán mà bảo mọi người hãy vẽ điều khiến họ thấy hạnh phúc nhất.

Trong khi các bạn khác đang loay hoay với những ý tưởng về gia đình, thú cưng hay những chuyến du lịch, Lâm Hiểu lại cầm bút chì và bắt đầu phác họa những đường nét đầu tiên. Cậu không cần suy nghĩ lâu. Hình ảnh ấy đã luôn nằm sẵn trong tâm trí cậu, rõ ràng và sống động.

Cậu vẽ một góc sân bóng rổ dưới nắng chiều, nơi có một quả bóng nằm cô đơn dưới chân rổ, và bóng lưng của một cậu thiếu niên đang đi về phía hoàng hôn. Bức tranh không thấy rõ mặt nhân vật, nhưng bất cứ ai nhìn vào cũng có thể cảm nhận được sự ấm áp và một nỗi niềm thiết tha được gửi gắm trong từng nét vẽ.

Khi thầy giáo đi ngang qua bàn Lâm Hiểu, thầy đã dừng lại rất lâu. Thầy không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ và để lại một mảnh giấy nhỏ trên bàn cậu trước khi rời đi. Trên mảnh giấy chỉ vỏn vẹn một dòng chữ: “Em có một tâm hồn rất đẹp, đừng bao giờ để thực tế làm mòn đi đôi mắt ấy.”

Lâm Hiểu nhìn dòng chữ, rồi nhìn sang Trần Phong đang mải mê vẽ một cái... đùi gà (thứ khiến cậu ấy hạnh phúc nhất). Cậu khẽ mỉm cười. Có lẽ, hành trình sắp tới sẽ không đáng sợ như cậu nghĩ, chừng nào cậu vẫn còn giữ được niềm tin vào chính mình và vào tình cảm trong trẻo này.

Cuối ngày, khi mặt trời đã lặn hẳn, Trần Phong lại dắt chiếc xe đạp lạch cạch chở Lâm Hiểu về nhà. Con dốc hôm nay có vẻ cao hơn một chút, hoặc có lẽ vì cả hai đều đang mang theo những tâm tư nặng trĩu của riêng mình.

“Lâm Hiểu này, tối nay tớ sang nhà cậu học bài nhé? Có mấy bài toán lý tớ chẳng hiểu gì cả.” Trần Phong vừa đạp xe vừa nói vọng lại.

“Được, tớ sẽ đợi cậu.”

Lời đáp của Lâm Hiểu tan vào tiếng sóng biển vỗ rì rào dưới chân dốc. Thị trấn ven biển lại chìm vào giấc ngủ yên bình, chuẩn bị cho một ngày mới với những câu chuyện mới. Và ở đó, nắng vẫn sẽ luôn chờ để đi qua khung cửa sổ của hai cậu thiếu niên, chứng kiến từng bước chân trưởng thành của họ trên con đường đời dài dằng dặc phía trước.

Mỗi chương của cuộc đời họ đều giống như một nét vẽ trong bức tranh lớn. Có nét rực rỡ, có nét trầm mặc, nhưng tất cả đều cần thiết để tạo nên một tác phẩm hoàn chỉnh mang tên “Thanh xuân”. Lâm Hiểu nhận ra rằng, dù tiếng bóng đập trên sân trường có thể một ngày nào đó sẽ ngừng lại, nhưng âm hưởng của nó trong tim cậu sẽ còn mãi, nhắc nhở cậu về một mùa hè năm mười bảy tuổi đầy nắng và một người bạn hàng xóm luôn bảo vệ cậu khỏi mọi giông bão cuộc đời.