MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNắng Qua Khung Cửa Sổ Năm ẤyChương 3: Bảng màu lem luốc của tuổi mười bảy

Nắng Qua Khung Cửa Sổ Năm Ấy

Chương 3: Bảng màu lem luốc của tuổi mười bảy

2,309 từ · ~12 phút đọc

Thị trấn vào đêm không còn cái nắng gắt gỏng của ban ngày, thay vào đó là không khí dịu mát mang theo hơi ẩm đặc quánh của biển cả. Ánh đèn đường vàng vọt hắt bóng những hàng cây xuống mặt đường nhựa, tạo nên những hình thù kỳ dị nhảy múa theo từng cơn gió. Trên căn gác nhỏ của Lâm Hiểu, ánh đèn bàn tỏa ra một vùng sáng ấm áp, bao bọc lấy hai cậu thiếu niên đang ngồi thu mình giữa chồng sách vở cao ngất.

Tiếng sóng vỗ ngoài xa thỉnh thoảng lại vọng về, rì rào như một lời thì thầm của đại dương. Trong phòng, chỉ còn tiếng ngòi bút sột soạt trên giấy và tiếng thở đều đặn. Trần Phong ngồi bệt dưới sàn, lưng tựa vào cạnh giường của Lâm Hiểu, gương mặt nhăn nhó vì những công thức vật lý khô khan. Cậu ấy vốn dĩ sinh ra để vận động, để chạy nhảy dưới nắng vàng, chứ không phải để bị giam cầm trong mớ lý thuyết về chuyển động biến đổi đều hay định luật bảo toàn năng lượng.

"Lâm Hiểu này, cậu nói xem, tại sao người ta lại phải tính vận tốc của một vật rơi tự do khi mà thực tế chỉ cần biết nó rơi trúng đầu mình là đau rồi?"

Trần Phong buông bút, ngửa cổ ra sau thở dài thườn thượt. Ánh đèn hắt lên yết hầu đang chuyển động của cậu, tạo nên một nét nam tính đầy sức hút mà chính chủ nhân của nó cũng chẳng hề hay biết.

Lâm Hiểu đang ngồi trên ghế gỗ, tay vẫn không ngừng chỉnh sửa một chi tiết nhỏ trong bức phác thảo, khẽ liếc nhìn xuống:

"Bởi vì nếu cậu không tính được, cậu sẽ không thể thi đỗ đại học. Và nếu không đỗ đại học, mẹ cậu sẽ cấm cậu chơi bóng rổ suốt mùa hè tới. Đó chính là định luật bảo toàn... sự tự do của cậu đấy."

Trần Phong nghe vậy thì rên rỉ một tiếng, vươn tay chộp lấy cổ chân của Lâm Hiểu rồi lắc nhẹ:

"Cậu độc mồm độc miệng thật đấy. Thà cậu cứ mắng tớ ngốc còn hơn là đưa ra cái viễn cảnh kinh khủng đó. Sang đây giảng cho tớ bài này đi, tớ sắp tẩu hỏa nhập ma rồi."

Lâm Hiểu đặt bút chì xuống, chậm rãi bước xuống sàn và ngồi cạnh Trần Phong. Khoảng cách giữa họ bỗng chốc thu hẹp lại. Mùi xà phòng thanh khiết từ mái tóc của Trần Phong và mùi nắng nhàn nhạt tỏa ra từ cơ thể cậu ấy khiến Lâm Hiểu hơi khựng lại. Cậu hắng giọng, cố gắng tập trung vào trang sách đang mở ra trước mặt.

"Bài này không khó. Cậu chỉ cần xác định đúng các lực tác dụng lên vật thôi. Nhìn này..."

Giọng Lâm Hiểu trầm thấp và êm dịu, giống như tiếng đàn cello vang lên giữa đêm vắng. Cậu tỉ mỉ giảng giải từng bước, ngón tay thon dài chỉ vào những con số. Trần Phong ban đầu còn chăm chú nhìn vào trang giấy, nhưng dần dần, ánh mắt cậu lại dời sang khuôn mặt nghiêng nghiêng của Lâm Hiểu. Dưới ánh đèn vàng, làn da của Lâm Hiểu trông mịn màng như sứ, hàng mi dài khẽ rung động mỗi khi cậu chớp mắt.

Trần Phong bỗng nhận ra, người bạn từ thuở nối khố của mình dường như đã thay đổi. Không còn là đứa trẻ hay khóc nhè mỗi khi bị ngã trầy đầu gối ngày xưa nữa, mà đã trở thành một chàng trai mang vẻ đẹp tĩnh lặng, sâu sắc như một bức tranh thủy mặc. Cảm giác bảo bọc bấy lâu nay trong lòng Trần Phong bỗng dưng biến chuyển thành một thứ gì đó khó tả hơn, nồng nàn hơn nhưng cũng khiến cậu bối rối hơn.

"Cậu có nghe tớ nói gì không đấy?" Lâm Hiểu quay sang, bắt gặp ánh mắt đang dán chặt vào mình của Trần Phong.

Trần Phong giật mình, vội vã quay đi, gãi gãi đầu cười gượng:

"À... có chứ. Cậu nói là phải xác định lực... lực gì đó đúng không? Tại giọng cậu hay quá, làm tớ suýt ngủ quên mất."

Lâm Hiểu thở dài, nhưng trong ánh mắt không có lấy một tia giận hờn:

"Cậu đúng là không cứu nổi. Nghỉ một chút đi, tớ xuống bếp lấy nước dưa hấu cho."

Khi Lâm Hiểu vừa đứng dậy, Trần Phong đã nhanh tay kéo vạt áo cậu lại.

"Thôi, đừng đi. Ngồi đây một lát đi. Tớ không muốn uống nước, tớ chỉ muốn nói chuyện thôi."

Lâm Hiểu nhìn bàn tay đang siết chặt lấy áo mình, rồi lại nhìn khuôn mặt có chút mệt mỏi của Trần Phong, cuối cùng cậu lại ngồi xuống. Họ ngồi đó, vai kề vai, nhìn ra khung cửa sổ mở rộng hướng về phía biển. Gió đêm lồng lộng thổi vào, làm tung bay những tờ giấy nháp nằm vất vưởng trên sàn.

"Lâm Hiểu, cậu định thi vào đại học mỹ thuật ở thành phố đúng không?" Trần Phong đột ngột hỏi, giọng cậu trầm xuống hẳn.

"Ừm. Đó là ước mơ duy nhất của tớ. Tớ muốn học hành bài bản để có thể vẽ nên những thứ thực sự có giá trị."

"Thành phố xa lắm đấy. Đi xe khách cũng phải mất sáu, bảy tiếng đồng hồ. Nếu cậu đi rồi, tớ biết bắt nạt ai đây?"

Lâm Hiểu khẽ cười, một nụ cười mang theo chút buồn man mác:

"Cậu có cả đội bóng rổ cơ mà. Với lại, chẳng phải cậu cũng muốn thi vào trường cảnh sát sao? Trường đó cũng ở trên thành phố, chỉ là khác quận thôi."

Trần Phong im lặng. Cậu nhìn xuống bàn tay mình, những vết chai sạn do tập luyện bóng rổ hiện rõ dưới ánh đèn. Cậu biết rằng, cuộc đời không giống như một trận bóng rổ, nơi mà mọi thứ đều diễn ra trong một sân đấu cố định với những luật lệ rõ ràng. Cuộc đời là những ngã rẽ, và tuổi mười bảy chính là cái ngã rẽ lớn nhất mà họ phải đối mặt.

"Tớ sợ..." Trần Phong nói nhỏ, nhỏ đến mức chỉ đủ cho hai người nghe. "Tớ sợ lên thành phố rồi, mọi thứ sẽ không còn như ở đây nữa. Chúng ta sẽ bận rộn hơn, gặp gỡ nhiều người hơn. Liệu lúc đó, chúng mình có còn... như thế này không?"

Lâm Hiểu cảm nhận được sự bất ổn trong lòng người bạn mạnh mẽ của mình. Cậu đưa tay lên, định xoa đầu Trần Phong như cái cách cậu ấy thường làm với mình, nhưng rồi lại ngập ngừng hạ xuống. Cuối cùng, cậu chỉ nhẹ nhàng đặt tay mình lên mu bàn tay của Trần Phong.

"Chúng ta đã ở bên nhau mười bảy năm rồi, Trần Phong ạ. Một thị trấn nhỏ bé như thế này còn không ngăn nổi chúng ta lớn lên, thì một thành phố rộng lớn cũng chẳng thể khiến chúng ta lạc mất nhau đâu. Trừ khi... cậu muốn rời bỏ tớ trước."

Trần Phong ngay lập tức lật tay lại, nắm chặt lấy những ngón tay của Lâm Hiểu. Bàn tay cậu ấy nóng hổi, thô ráp nhưng lại mang đến một cảm giác an tâm tuyệt đối.

"Không bao giờ. Tớ thề đấy. Dù tớ có đi đâu, dù có chuyện gì xảy ra, tớ cũng sẽ là người tìm thấy cậu trước nhất."

Khoảnh khắc ấy, không gian như ngưng đọng lại. Tiếng sóng biển dường như cũng lùi xa, nhường chỗ cho nhịp đập của hai trái tim đang cùng chung một tần số. Lâm Hiểu cảm thấy mặt mình nóng bừng, nhưng cậu không rút tay lại. Cậu để mặc cho sự ấm áp ấy lan tỏa, sưởi ấm cả những góc khuất lạnh lẽo nhất trong tâm hồn mình.

"Được rồi, ông tướng. Sến súa vừa thôi. Buông ra cho tớ còn đi dọn dẹp đống bảng màu, mai tớ có tiết của thầy giáo mới đấy." Lâm Hiểu cố tình dùng giọng trêu chọc để phá vỡ bầu không khí ngột ngạt.

Trần Phong lúc này mới sực tỉnh, cậu buông tay ra nhưng vẫn không quên nháy mắt đầy tinh nghịch:

"Thầy giáo mới à? Có đẹp trai bằng tớ không? Nếu không đẹp trai bằng thì đừng có mà mải mê ngắm người ta rồi quên mất tớ đấy nhé."

Lâm Hiểu không thèm đáp lại, cậu đứng dậy đi về phía góc phòng nơi đặt giá vẽ. Bảng màu của cậu sau một buổi chiều làm việc đã trở nên lem luốc. Những vệt màu xanh dương, màu tím, màu cam trộn lẫn vào nhau tạo thành một mớ hỗn độn khó hình dung. Nhưng kỳ lạ thay, khi nhìn vào đó, Lâm Hiểu lại thấy nó giống như cuộc đời mình vậy. Có những nỗi buồn xanh xao, có những niềm vui rực rỡ và cả những bối rối tím tái... tất cả đều hòa quyện lại, không thể tách rời.

Cậu bắt đầu tỉ mỉ dùng dao cạo để làm sạch bảng màu. Trần Phong cũng đứng dậy, cậu không về ngay mà tiến lại gần, đứng sau lưng quan sát Lâm Hiểu làm việc.

"Cậu có bao giờ thấy chán khi cứ phải vẽ đi vẽ lại những thứ quen thuộc không?"

Lâm Hiểu vừa làm vừa đáp: "Không. Bởi vì mỗi ngày, ánh sáng lại khác nhau, tâm trạng của tớ lại khác nhau. Một cái cây, nếu nhìn vào buổi sáng nó sẽ mang vẻ hy vọng, nhưng nếu nhìn vào lúc hoàng hôn, nó lại mang vẻ cô độc. Vẽ chính là cách tớ ghi lại những khoảnh khắc không bao giờ lặp lại của thời gian."

Trần Phong gật gù, vẻ mặt lộ rõ sự ngưỡng mộ: "Lâm Hiểu, đôi khi tớ thấy cậu như một nhà triết học vậy. Những gì cậu nói, tớ nghe thì hiểu nhưng để làm được chắc khó lắm. Tớ chỉ biết ném bóng sao cho trúng rổ thôi."

"Thì ném bóng trúng rổ cũng là một nghệ thuật mà." Lâm Hiểu quay lại, mỉm cười. "Cậu phải căn chỉnh lực, hướng gió, và cả sự tập trung của chính mình. Chúng ta thực ra đều đang cố gắng làm tốt nhất những gì mình yêu thích thôi."

Trần Phong nhìn nụ cười của Lâm Hiểu, trong lòng bỗng dâng lên một khao khát mãnh liệt. Cậu muốn ôm lấy cậu bạn này, muốn bảo vệ nụ cười ấy mãi mãi trước những sóng gió cuộc đời. Nhưng cậu biết, bây giờ chưa phải lúc. Họ vẫn còn quá trẻ, và tương lai phía trước vẫn còn là một làn sương mờ mịt.

"Này, để tớ giúp cậu dọn." Trần Phong cầm lấy một miếng giẻ lau, bắt đầu vụng về lau dọn những vệt màu vương vãi trên sàn nhà.

"Cẩn thận đấy, màu đó khó giặt lắm, dính vào áo là mẹ cậu mắng cho xem."

"Lo gì, cùng lắm là tớ bảo tớ đánh nhau với... hộp màu của cậu là xong."

Tiếng cười lại vang lên trong căn gác nhỏ. Những áp lực của kỳ thi, những lo âu về tương lai dường như tạm thời lắng xuống, nhường chỗ cho những niềm vui giản đơn của hiện tại.

Đêm đã về khuya, thị trấn ven biển hoàn toàn chìm vào tĩnh lặng. Khi Trần Phong dắt xe ra về, Lâm Hiểu đứng trên ban công nhìn theo cái dáng cao gầy ấy khuất dần sau dốc đường. Cậu quay vào phòng, nhìn bảng màu đã được lau sạch sẽ, chỉ còn vương lại một chút sắc hồng nhạt ở góc.

Lâm Hiểu cầm bút lên, viết vào trang cuối cùng của cuốn sổ phác thảo: "Ngày... tháng... năm... Bảng màu có thể lem luốc, nhưng trái tim thì không. Hy vọng rằng dù bao nhiêu năm trôi qua, chúng ta vẫn sẽ giữ được màu sắc nguyên bản nhất của chính mình."

Cậu tắt đèn, nằm xuống giường. Hương vị của mùa hè, vị mặn của biển và hơi ấm từ bàn tay của Trần Phong dường như vẫn còn quẩn quanh đâu đây. Lâm Hiểu chìm vào giấc ngủ với một giấc mơ về thành phố xa lạ, nơi có những tòa nhà cao tầng và những con đường tấp nập, nhưng ở đó, cậu vẫn thấy mình đang ngồi sau xe đạp của Trần Phong, cùng nhau đi qua những con dốc ngập tràn ánh nắng.

Tuổi mười bảy là thế, là những bảng màu lem luốc, là những câu hỏi không có lời giải đáp, và là một trái tim luôn khao khát được thấu hiểu. Họ có thể còn vụng về, có thể còn lo sợ, nhưng họ có nhau. Và đó chính là điều tuyệt vời nhất mà thanh xuân đã ban tặng cho thị trấn ven biển này.

Sáng hôm sau, Lâm Hiểu thức dậy với một tinh thần sảng khoái lạ thường. Cậu chuẩn bị sách vở để đến trường, lòng thầm mong đợi tiết mỹ thuật của thầy giáo mới. Nhưng hơn tất cả, cậu mong đợi tiếng bóng đập thình thịch từ sân nhà bên cạnh – âm thanh báo hiệu một ngày mới lại bắt đầu, và người đó vẫn đang ở đó, chờ đợi cậu.

Con đường dốc hôm nay dường như ngắn lại, nắng cũng dịu dàng hơn. Lâm Hiểu đạp xe nhanh hơn một chút, muốn đuổi kịp bóng lưng to lớn phía trước.

"Trần Phong! Chờ tớ với!"

Trần Phong dừng xe, quay lại nhìn cậu, nụ cười rạng rỡ hơn cả nắng mai:

"Nhanh chân lên, cái đồ lề mề! Sắp muộn học rồi kìa!"

Tiếng gọi vang vọng khắp con phố nhỏ, đánh thức những mầm xanh của tình yêu đang lặng lẽ vươn mình dưới cái nắng tháng năm.