Tháng sáu bước vào giai đoạn chín muồi, cái nắng không còn nhảy nhót trêu đùa nữa mà bắt đầu thiêu đốt mọi thứ nó chạm vào. Ve sầu trên những tán cây bàng, cây phượng xung quanh trường trung học thị trấn kêu ran như một dàn hợp xướng không có hồi kết, tạo nên một thứ âm thanh đặc quánh, bức bối. Đối với Lâm Hiểu và Trần Phong, những ngày sau vinh quang của giải bóng rổ không phải là sự thảnh thơi, mà là cuộc chạy nước rút thực sự. Kỳ thi đại học chính thức chỉ còn cách đúng ba mươi ngày – một con số tròn trịa nhưng đầy áp lực treo lơ lửng trên đầu mỗi học sinh cuối cấp.
Tình cảm của họ, sau đêm ở bến cảng và chiến thắng trên sân bóng, đã trở nên gắn bó hơn bao giờ hết. Nhưng cũng chính sự gắn bó ấy, trong một khoảnh khắc bất cẩn, đã vô tình chạm phải những ranh giới mà họ chưa sẵn sàng đối mặt.
Chiều thứ Bảy, căn nhà của Trần Phong vắng lặng lạ thường. Bố cậu đi họp trên huyện, mẹ cậu – bà Hòa – vốn là một người phụ nữ tần tảo, hiền hậu nhưng cũng rất mực nghiêm khắc, đang bận bịu dọn dẹp ngoài sân sau. Trần Phong và Lâm Hiểu ngồi trong phòng khách, xung quanh là mớ sách vở luyện đề thi Cảnh sát và Mỹ thuật trải dài trên mặt bàn kính.
“Lâm Hiểu, nhìn câu này này. Tớ vừa tìm ra một cách giải mẹo cực nhanh cho phần hình học không gian. Cậu xem có áp dụng được cho mấy khối thạch cao của cậu không?”
Trần Phong hào hứng chồm tới, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại. Trong không gian yên tĩnh chỉ có tiếng quạt trần quay đều đều, mùi hương xà phòng thanh khiết trên cổ áo Lâm Hiểu lại một lần nữa khiến Trần Phong xao nhãng. Cậu không nhìn vào trang giấy nữa, mà nhìn vào đôi môi đang khẽ mấp máy đọc đề của Lâm Hiểu.
Không kìm lòng được, Trần Phong đưa tay lên, nhẹ nhàng xoay mặt Lâm Hiểu lại phía mình. Ánh mắt hai người giao nhau, chứa đựng tất cả những nồng nàn, tin cậy của một tình yêu đang ở độ rực rỡ nhất. Trần Phong cúi xuống, định đặt một nụ hôn nhẹ lên trán Lâm Hiểu – một cử chỉ dịu dàng mà họ thường trao cho nhau khi chỉ có hai người.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân lạch cạch ở cửa sau vang lên, kèm theo tiếng gọi của bà Hòa:
“Phong ơi, lấy cho mẹ cái chổi lông gà trên kệ... với...”
Tiếng nói nhỏ dần rồi tắt hẳn. Bà Hòa đứng sững lại ở lối vào phòng khách. Trên tay bà vẫn còn cầm chiếc khăn lau dọn, nhưng đôi mắt bà đang mở to, bàng hoàng nhìn cảnh tượng trước mắt. Dù Trần Phong đã nhanh chóng lùi lại và Lâm Hiểu vội vã cúi đầu xuống đống sách vở, nhưng không khí ngưng đọng và tư thế quá đỗi thân mật trước đó không thể nào che giấu được sự thật.
Căn phòng bỗng chốc trở nên lạnh lẽo dù bên ngoài trời đang đổ lửa. Tiếng quạt trần quay "vù vù" lúc này nghe chói tai đến lạ kỳ.
“Mẹ... mẹ xong việc rồi ạ?” Trần Phong là người lên tiếng trước, giọng cậu run lên một cách hiếm thấy.
Bà Hòa không đáp. Bà đặt chiếc khăn xuống bàn một cách chậm chạp, bàn tay bà hơi run. Bà nhìn Trần Phong, rồi lại nhìn sang Lâm Hiểu – đứa trẻ mà bà đã coi như con ruột suốt mười bảy năm qua, đứa trẻ mà bà vẫn thường múc thêm bát canh, gắp thêm miếng cá mỗi khi nó sang chơi.
“Lâm Hiểu này,” Giọng bà Hòa trầm xuống, không có sự giận dữ gào thét, nhưng lại mang một sức nặng khiến Lâm Hiểu thấy nghẹt thở. “Gần tối rồi, cháu về nhà xem bà nội có cần giúp gì không. Hôm nay bác có chuyện cần nói riêng với anh Phong.”
Lâm Hiểu cảm thấy máu trong người như đông cứng lại. Cậu không dám nhìn thẳng vào mắt bà Hòa, chỉ vội vàng thu dọn sách vở vào cặp với đôi bàn tay lóng ngóng.
“Vâng... cháu xin phép bác. Cháu về ạ.”
Cậu bước ra khỏi cửa, cảm nhận được ánh mắt của Trần Phong đang lo lắng dõi theo sau lưng. Khi vừa bước chân ra khỏi cổng, đi qua bức tường phủ đầy hoa cát đằng ngăn cách hai ngôi nhà, Lâm Hiểu bỗng thấy đôi chân mình không còn sức lực. Cậu dựa lưng vào bức tường đá lạnh lẽo, hít từng hơi thật sâu để ngăn không cho nước mắt trào ra. Bên trong ngôi nhà kia, một cơn bão sắp sửa nổi lên, và cậu biết mình chính là tâm bão.
Trong phòng khách nhà Trần Phong, bà Hòa ngồi xuống ghế đối diện với con trai. Bà lặng lẽ nhìn bức ảnh Trần Phong nhận huy chương vàng bóng rổ đặt trên kệ, rồi lại nhìn vào khuôn mặt đang cố tỏ ra cứng cỏi của cậu.
“Phong, con giải thích thế nào về chuyện vừa rồi?”
Trần Phong nắm chặt hai bàn tay đặt trên đầu gối, cậu hít một hơi thật sâu, ánh mắt không hề né tránh:
“Mẹ, con và Lâm Hiểu... chúng con thương nhau. Không phải chỉ là bạn bè đơn thuần.”
Một tiếng "chát" khô khốc vang lên. Bà Hòa vừa giáng một cái tát vào mặt con trai mình. Đây là lần đầu tiên trong đời bà đánh Trần Phong. Một cái tát không chỉ mang theo sự thất vọng, mà còn là nỗi sợ hãi của một người mẹ miền biển đầy định kiến.
“Thương? Con có biết mình đang nói gì không? Con là con trai duy nhất của gia đình này, con chuẩn bị thi vào ngành Cảnh sát, con có tương lai rộng mở phía trước. Còn Lâm Hiểu, nó là một đứa trẻ ngoan, nhưng hai đứa đang làm cái gì vậy? Đây là bệnh hoạn, là sai trái, con có hiểu không?”
“Nó không phải là bệnh, mẹ ơi!” Trần Phong hét lên, nước mắt đã bắt đầu trào ra. “Con vẫn học tốt, vẫn chơi bóng tốt, vẫn là đứa con ngoan của mẹ. Chỉ là con thương Lâm Hiểu, người duy nhất hiểu con, người luôn ở bên con mỗi khi con mệt mỏi nhất. Điều đó có gì sai?”
“Sai vì nó không đúng với luân thường đạo lý ở cái thị trấn này!” Bà Hòa nghẹn ngào. “Con có nghĩ đến bố con không? Ông ấy sẽ nhìn mọi người thế nào nếu biết con trai mình... như thế? Con có nghĩ đến bà nội Lâm Hiểu không? Bà ấy già rồi, bà ấy chỉ có mình nó để nương tựa. Hai đứa định phá nát cả hai gia đình này sao?”
Trần Phong im lặng, những lời của mẹ như những mũi dao đâm vào lòng cậu. Cậu không sợ bị đánh, không sợ bị mắng, nhưng cậu sợ sự tổn thương mà tình cảm của mình có thể gây ra cho những người thân yêu.
“Từ nay về sau,” Bà Hòa đứng dậy, giọng bà lạnh lùng dứt khoát. “Con không được sang nhà Lâm Hiểu nữa. Và cũng đừng để mẹ thấy Lâm Hiểu bước chân vào căn phòng này cho đến khi kỳ thi kết thúc. Mẹ sẽ quản lý con chặt chẽ hơn. Nếu con còn muốn thi vào Cảnh sát, nếu con còn coi tớ là mẹ, thì hãy dẹp bỏ cái ý nghĩ điên rồ này đi.”
Đêm đó, thị trấn ven biển yên tĩnh đến đáng sợ. Lâm Hiểu nằm trên gác, nhìn sang cửa sổ phòng Trần Phong. Cửa sổ ấy lần đầu tiên trong mười bảy năm qua đã đóng kín và kéo rèm đen sập xuống. Cậu biết, bức tường hoa cát đằng vốn là nơi che chở cho những kỷ niệm đẹp đẽ của họ, giờ đây đã thực sự trở thành một ranh giới ngăn cách.
Cậu lấy cuốn sổ phác thảo ra, nhưng không thể đặt bút vẽ bất cứ thứ gì. Những mảng màu trong đầu cậu bỗng chốc trở nên xám xịt. Cậu lo cho Trần Phong, lo cho bà Hòa, và lo cho cả tương lai mịt mờ phía trước. Liệu tình yêu tuổi mười bảy có đủ mạnh mẽ để đi qua những định kiến và sự cấm đoán này?
Sáng hôm sau, Lâm Hiểu cố ý đi học sớm để đợi Trần Phong ở con dốc quen thuộc. Nhưng khi thấy bóng dáng Trần Phong, cậu lại thấy bà Hòa đang đi ngay bên cạnh, đích thân đưa con trai đến trường. Trần Phong cúi đầu, bước đi lầm lũi. Khi lướt qua Lâm Hiểu, cậu chỉ kịp nhìn nhanh một cái – một ánh nhìn chứa đầy sự đau đớn, hối lỗi và cả một lời hứa thầm lặng: “Đợi tớ.”
Những ngày tiếp theo là một chuỗi cực hình đối với cả hai. Ở trường, họ không dám nói chuyện với nhau, thậm chí không dám đứng gần nhau giữa đám đông bạn bè. Trần Phong bị mẹ thu điện thoại, mọi liên lạc đều bị cắt đứt. Những giờ giải lao, Lâm Hiểu thường ngồi một mình trong thư viện, còn Trần Phong lại vùi đầu vào đống đề thi ở một góc sân trường xa vắng.
Áp lực thi cử cộng với áp lực từ gia đình khiến cả hai gầy sọp đi trông thấy. Lâm Hiểu bắt đầu bị mất ngủ, đôi mắt cậu lúc nào cũng trũng sâu. Những nét vẽ của cậu trở nên sắc nhọn, gầy guộc hơn. Thầy Hoàng dạy Mỹ thuật nhận ra sự thay đổi này, thầy gọi Lâm Hiểu lại sau giờ học.
“Lâm Hiểu, tranh là tấm gương phản chiếu tâm hồn. Em đang gặp chuyện gì sao? Những nét vẽ của em gần đây mang đầy sự bế tắc.”
Lâm Hiểu cúi đầu, giọng cậu khản đặc: “Em không sao ạ. Chắc do áp lực kỳ thi thôi thầy.”
Thầy Hoàng thở dài, đặt tay lên vai cậu học trò tài năng:
“Nghệ thuật cần tự do, nhưng nó cũng cần sự dũng cảm để đối mặt với những góc tối của bản thân. Đừng để bất cứ thứ gì dập tắt ngọn lửa trong lòng em.”
Lời khuyên của thầy Hoàng như một liều thuốc trợ lực giúp Lâm Hiểu tỉnh táo hơn. Cậu nhận ra rằng nếu mình cứ suy sụp như thế này, thì tình cảm của họ thực sự sẽ trở thành gánh nặng đúng như lời bà Hòa nói. Cậu cần phải mạnh mẽ, cậu cần phải chứng minh rằng tình yêu này không làm họ yếu đi, mà ngược lại, nó là động lực để họ vươn tới những đỉnh cao.
Về phía Trần Phong, sự cấm đoán của mẹ không làm cậu nhụt chí, mà trái lại, nó nung nấu trong cậu một quyết tâm mãnh liệt. Cậu bắt đầu học như điên dại. Những đề thi Cảnh sát vốn khó nhằn, giờ đây được cậu giải quyết sạch sẽ từng ngày một. Cậu biết rằng, chỉ có kết quả thi thật tốt, chỉ có việc đỗ vào ngôi trường mơ ước mới có thể khiến mẹ cậu tin rằng cậu vẫn là người con trai mà bà hằng tự hào.
Một buổi tối muộn, khi bà Hòa đã đi ngủ, Trần Phong lén mở cửa sổ, nhìn sang phía nhà Lâm Hiểu. Cậu thấy ánh đèn trên căn gác vẫn sáng. Cậu xé một tờ giấy trắng, viết lên đó ba chữ thật lớn: "Tớ vẫn đây." Cậu gấp thành một chiếc máy bay giấy, căn hướng gió rồi phóng mạnh sang ban công nhà Lâm Hiểu.
Lâm Hiểu đang ngồi bên giá vẽ thì thấy một vật trắng nhỏ rơi xuống sàn. Cậu nhặt lên, mở ra và thấy nét chữ mạnh mẽ, quen thuộc của Trần Phong. Nước mắt cậu rơi xuống, làm nhòe cả dòng chữ. Cậu vội vàng viết lại vào mặt sau: "Tớ cũng vậy. Hẹn gặp lại ở thành phố."
Cậu không thể ném máy bay giấy ngược lại vì gió thổi ngược, nhưng cậu đã làm một việc khác. Cậu đặt chiếc máy bay lên bậu cửa sổ, bên cạnh một lọ màu xanh dương mà Trần Phong thích nhất. Ánh đèn từ phòng Lâm Hiểu rọi sáng chiếc máy bay giấy, như một tín hiệu phát đi giữa đêm đen.
Trần Phong nhìn thấy, cậu mỉm cười nhẹ nhõm. Khoảng cách giữa hai ngôi nhà chỉ là vài mét, nhưng đối với họ lúc này, nó xa như cả một đại dương. Thế nhưng, nhờ những tín hiệu thầm lặng ấy, họ biết rằng trái tim đối phương vẫn đang đập cùng một nhịp.
Ba mươi ngày cuối cùng trôi qua trong sự im lặng căng thẳng. Kỳ thi đại học chính thức diễn ra vào một ngày nắng đẹp lạ thường. Trần Phong và Lâm Hiểu bước vào phòng thi với một tâm thế hoàn toàn khác với lần thi thử. Họ không còn lo âu, không còn sợ hãi. Trong lòng mỗi người đều mang theo hình bóng của người kia như một lá bùa hộ mệnh.
Ngày cuối cùng của kỳ thi kết thúc bằng một trận mưa rào mát rượi, giống hệt cơn mưa ngày hôm ấy. Khi bước ra khỏi cổng trường, giữa đám đông phụ huynh và học sinh đang hò reo, Trần Phong nhìn thấy Lâm Hiểu. Lần này, không có cái ôm, không có cái nắm tay công khai, họ chỉ đứng cách nhau một đoạn đường ngắn.
Trần Phong gật đầu, một cái gật đầu đầy kiêu hãnh. Lâm Hiểu mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ xuyên qua màn mưa.
Bà Hòa đứng gần đó, chứng kiến khoảnh khắc ấy. Bà nhìn thấy sự trưởng thành trên gương mặt con trai mình, nhìn thấy sự kiên định trong ánh mắt của Lâm Hiểu. Bà thở dài, một tiếng thở dài mang nhiều tâm sự. Có lẽ bà bắt đầu nhận ra rằng, có những thứ không thể ngăn cản bằng sự cấm đoán, cũng giống như sóng biển không bao giờ ngừng vỗ vào bờ.
Mùa hè mười bảy tuổi của họ kết thúc bằng một cuộc chia ly tạm thời về hình thể, nhưng lại là sự gắn kết sâu sắc hơn về tâm hồn. Bức tường hoa cát đằng vẫn ở đó, chứng kiến những rạn nứt đã được hàn gắn bằng niềm tin và nghị lực.
Lâm Hiểu mở cuốn sổ phác thảo ra, viết vào trang đầu tiên của tháng bảy: "Chương 11: Cơn bão đã qua, chúng ta vẫn đứng vững. Phía trước là thành phố, và là chúng ta."
Dưới gốc cây bằng lăng, những cánh hoa cuối mùa đã rụng hết, nhường chỗ cho những mầm xanh mới. Thị trấn ven biển chuẩn bị đón nhận những kết quả quan trọng nhất, và hai cậu thiếu niên ấy, đã sẵn sàng để viết tiếp những chương rực rỡ hơn cho cuộc đời mình, ở một nơi xa hơn, nơi ánh sáng của tình yêu và ước mơ sẽ không bao giờ bị dập tắt bởi bất kỳ rào cản nào.