MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNắng Qua Khung Cửa Sổ Năm ẤyChương 12: Ánh sáng sau cơn dông và chuyến tàu về phía mặt trời

Nắng Qua Khung Cửa Sổ Năm Ấy

Chương 12: Ánh sáng sau cơn dông và chuyến tàu về phía mặt trời

2,163 từ · ~11 phút đọc

Tháng bảy ở thị trấn ven biển không còn cái gắt gỏng của nắng tháng sáu, thay vào đó là những buổi chiều tà nhuộm đỏ cả một góc trời và hơi ẩm nồng đậm của những cơn mưa rào bất chợt. Thời gian này đối với Lâm Hiểu và Trần Phong giống như một mặt hồ phẳng lặng nhưng ẩn chứa bên dưới là những đợt sóng ngầm mãnh liệt. Kể từ sau kỳ thi chính thức, bầu không khí giữa hai gia đình vẫn giữ một sự im lặng đầy thận trọng. Bức tường hoa cát đằng vẫn xanh mướt, nhưng dường như nó đã cao hơn và dày hơn bởi những rào cản vô hình.

Bà Hòa vẫn giữ thái độ lạnh lùng với Trần Phong, dù bà không còn mắng chửi hay cấm đoán gay gắt như trước. Bà chọn sự im lặng – thứ vũ khí đôi khi còn đáng sợ hơn cả lời nói. Trong khi đó, Lâm Hiểu cũng thu mình lại trong căn gác nhỏ, dành phần lớn thời gian để chăm sóc bà nội và giúp bà phơi những mẻ cá khô cuối cùng của mùa vụ. Hai cậu thiếu niên chỉ có thể nhìn nhau qua cửa sổ, trao nhau những cái gật đầu vội vã hoặc những dòng tin nhắn ngắn ngủi khi bà Hòa không để ý.

Thế rồi, ngày công bố điểm thi cũng đến, mang theo một luồng sinh khí mới làm đảo lộn sự tĩnh lặng đến ngột ngạt ấy.

Sáng sớm hôm đó, tiếng chuông điện thoại nhà Trần Phong reo vang liên hồi. Bà Hòa đang quét sân, vội vã chạy vào nghe máy. Đầu dây bên kia là thầy hiệu trưởng trường trung học thị trấn, giọng thầy run run vì xúc động:

“Chị Hòa à? Chúc mừng gia đình nhé! Em Phong nhà mình vừa trở thành Thủ khoa khối A của tỉnh. Điểm số của em ấy cao kỷ lục trong mười năm trở lại đây của trường chúng ta!”

Bà Hòa đứng sững lại, chiếc chổi lông gà rơi khỏi tay. Bà không nghe lầm chứ? Đứa con trai mà bà tưởng rằng đã bị "mê muội" vì tình cảm cá nhân, đứa con mà bà đã trách mắng là hư hỏng, lại đạt được thành tích vinh quang đến nhường này?

Chưa kịp tiêu hóa hết niềm vui sướng ấy, tiếng gọi từ cổng nhà bên cạnh lại vang lên. Bà nội của Lâm Hiểu, tay run run cầm tờ giấy ghi điểm mà người cháu họ vừa tra giúp, đi sang với gương mặt rạng ngời:

“Chị Hòa ơi! Thằng Hiểu nhà tôi... nó đỗ rồi! Nó đỗ Thủ khoa đầu vào của Đại học Mỹ thuật thành phố! Tôi mừng quá chị ơi!”

Hai người phụ nữ nhìn nhau. Một người vừa nhận tin con trai là thủ khoa ngành Cảnh sát, một người có cháu là thủ khoa ngành Mỹ thuật. Hai thái cực, hai con đường, nhưng cả hai đều đạt đến đỉnh cao nhất bằng chính nỗ lực phi thường giữa những ngày giông bão.

Trần Phong từ trong phòng bước ra, gương mặt cậu điềm tĩnh nhưng đôi mắt lại ánh lên sự kiên định. Cậu nhìn mẹ mình, rồi nhìn sang bà nội của Lâm Hiểu. Cậu biết, đây chính là thời điểm thích hợp nhất để đối mặt với sự thật.

“Mẹ,” Trần Phong lên tiếng, giọng cậu trầm ấm nhưng dứt khoát. “Con đã hứa với mẹ là con sẽ không làm mẹ thất vọng. Con đã đạt được mục tiêu của mình. Nhưng con muốn mẹ hiểu một điều... con có được kết quả này không phải vì con đã từ bỏ Lâm Hiểu, mà vì Lâm Hiểu chính là người đã thúc đẩy con phải nỗ lực đến cùng.”

Bà Hòa im lặng, bà ngồi xuống chiếc ghế gỗ ở hiên nhà, đôi mắt nhìn xa xăm ra phía biển. Những ký ức về mười bảy năm qua ùa về. Bà nhớ hình ảnh hai đứa trẻ lạch cạch đạp xe cùng nhau đi học, nhớ những lúc Trần Phong ốm, Lâm Hiểu đã ngồi bên cạnh đọc sách cho nó nghe cả buổi chiều. Bà nhớ cả cái nắm tay vội vã dưới mưa mà bà đã từng coi là sự tội lỗi.

Nhìn vào điểm số của hai đứa trẻ, bà chợt nhận ra rằng mình đã sai. Bà đã dùng định kiến của một thế hệ cũ để áp đặt lên một tình yêu thuần khiết và tích cực. Nếu đó là "bệnh", tại sao nó lại khiến con người ta trở nên tốt đẹp và mạnh mẽ hơn?

“Phong này,” Bà Hòa thở dài, một tiếng thở dài như trút bỏ gánh nặng. “Mẹ xin lỗi. Mẹ đã quá khắc nghiệt với hai đứa. Mẹ cứ sợ con sẽ đánh mất tương lai, nhưng hóa ra con đã biết cách xây dựng tương lai cùng với người con thương.”

Bà quay sang nhìn bà nội Lâm Hiểu, người vẫn còn đang ngơ ngác chưa hiểu hết chuyện:

“Bác ạ, tôi có chuyện muốn thưa với bác và hai đứa trẻ. Chúng ta nên ngồi lại với nhau một bữa.”

Buổi tối hôm đó, một bữa cơm giản dị nhưng ấm cúng được bày ra ngay dưới gốc cây bằng lăng giữa hai nhà. Ánh đèn vàng nhạt từ hiên nhà tỏa ra, hòa cùng ánh trăng thanh mát của đêm rằm tháng bảy. Đây là lần đầu tiên sau nhiều tuần, Lâm Hiểu và Trần Phong được ngồi cạnh nhau một cách công khai, không còn phải trốn tránh.

Bà Hòa gắp một miếng cá kho vào bát Lâm Hiểu, giọng bà đã lấy lại sự hiền hậu thường ngày:

“Hiểu này, bác xin lỗi cháu vì những lời khó nghe lần trước. Cháu là một đứa trẻ tốt. Bác thấy hai đứa cùng đỗ đạt cao thế này, bác cũng yên tâm phần nào. Chỉ có điều... con đường phía trước của hai đứa sẽ còn rất nhiều khó khăn, nhất là khi hai đứa cùng đi trên một con đường khác biệt với số đông. Các cháu có đủ can đảm không?”

Lâm Hiểu nhìn Trần Phong, rồi nhìn bà Hòa. Cậu cảm nhận được một sự xúc động nghẹn ngào trong cổ họng. Cậu đặt bát xuống, nắm lấy tay Trần Phong ngay trên bàn ăn, trước sự chứng kiến của hai người lớn.

“Bác Hòa, cháu cảm ơn bác đã thấu hiểu. Cháu biết thế giới ngoài kia rộng lớn và có thể không bao dung như ở thị trấn này. Nhưng cháu và Trần Phong đã hứa với nhau rồi. Chúng cháu sẽ không làm hổ thẹn những gì gia đình đã kỳ vọng. Chúng cháu thương nhau không phải để kéo nhau xuống, mà để cùng nhau bước tới những nơi tốt đẹp hơn.”

Trần Phong siết chặt tay Lâm Hiểu, cậu mỉm cười nói thêm:

“Mẹ yên tâm, con sẽ bảo vệ Lâm Hiểu. Dù là hai mươi cây số hay hai ngàn cây số, con cũng sẽ không để cậu ấy phải cô đơn.”

Bà nội Lâm Hiểu nãy giờ mới lờ mờ nhận ra vấn đề. Bà nhìn hai đứa trẻ, rồi nhìn bà Hòa. Bà là người phụ nữ của biển, cả đời đối mặt với sóng to gió lớn, bà có một cái nhìn phóng khoáng và bao dung lạ kỳ. Bà vỗ vỗ vào mu bàn tay Lâm Hiểu:

“Thôi, hai đứa nó ngoan ngoãn, giỏi giang là bà mừng rồi. Chuyện tình cảm của tụi trẻ, mình già rồi cũng chẳng quản được hết. Miễn là tụi nó sống tử tế, không làm điều gì trái với lương tâm là được, chị Hòa ạ.”

Bữa cơm tối hôm ấy kết thúc trong tiếng cười và những giọt nước mắt hạnh phúc. Rào cản cuối cùng đã được dỡ bỏ. Bức tường hoa cát đằng giờ đây lại trở về với đúng ý nghĩa của nó: Một chứng nhân xanh mướt cho một tình yêu vừa đi qua bão tố.

Những ngày cuối cùng ở thị trấn trước khi lên thành phố nhập học trôi qua thật nhanh. Lâm Hiểu dành thời gian vẽ nốt những bức tranh dang dở về biển, về con dốc, và về người bạn đời của mình. Trần Phong thì tất bật giúp mẹ sửa sang lại mái nhà, chuẩn bị củi đuốc cho mùa mưa sắp tới.

Đêm trước ngày khởi hành, hai cậu thiếu niên rủ nhau ra đê chắn sóng. Biển đêm nay lặng sóng, mặt nước lấp lánh như dát bạc dưới ánh trăng. Họ ngồi sát bên nhau, vai kề vai, lắng nghe tiếng hơi thở của nhau hòa cùng tiếng sóng.

“Lâm Hiểu, ngày mai chúng mình sẽ lên chuyến tàu sớm nhất.” Trần Phong nói, mắt nhìn về phía ngọn hải đăng đang quét những luồng sáng đều đặn vào bóng đêm. “Cậu có sợ không?”

Lâm Hiểu lắc đầu, cậu tựa đầu vào vai Trần Phong, cảm nhận sự vững chãi quen thuộc:

“Có cậu ở bên cạnh, tớ chẳng sợ gì cả. Tớ chỉ đang nghĩ, thành phố đó chắc chắn sẽ khác xa nơi này. Sẽ không có mùi cá khô, không có những con dốc vắng người, và cũng không có bức tường hoa cát đằng của chúng mình.”

“Thì chúng mình sẽ tự xây dựng một bức tường hoa của riêng mình ở đó.” Trần Phong cười, cậu đưa tay vòng qua eo Lâm Hiểu, kéo cậu lại gần hơn. “Tớ đã tìm hiểu rồi, gần trường Mỹ thuật của cậu có một công viên rất đẹp, có nhiều cây bằng lăng lắm. Cuối tuần nào tớ cũng sẽ sang đó đợi cậu.”

Trần Phong lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhỏ. Bên trong là hai sợi dây chuyền bạc giản dị, mặt dây chuyền là hình một mảnh ghép của một trái tim bằng gốm sứ màu xanh biển – một món đồ thủ công cậu đặt làm riêng từ làng nghề dưới chân đồi.

“Mỗi người một nửa nhé. Để mỗi khi nhìn thấy nó, cậu sẽ nhớ rằng luôn có một nửa của cậu đang ở cách đó không xa.”

Lâm Hiểu nhận lấy sợi dây chuyền, cậu cảm thấy trái tim mình tràn ngập một niềm hạnh phúc giản đơn nhưng vô cùng sâu sắc. Cậu lấy trong cặp ra một món quà đáp lễ – một bức tiểu họa thu nhỏ được lồng trong khung gỗ tinh xảo. Trong tranh là hình ảnh ngọn hải đăng của thị trấn, nhưng bên cạnh ngọn đèn là hình bóng hai thiếu niên đang nắm tay nhau.

“Để mỗi khi đi làm nhiệm vụ hay học tập mệt mỏi, cậu nhìn vào đây và nhớ về nơi chúng mình bắt đầu.”

Họ trao nhau nụ hôn đầu tiên dưới ánh trăng – một nụ hôn mang vị mặn của gió biển, vị ngọt của tuổi trẻ và cả sự nồng nàn của những lời hứa hẹn. Không còn sự trốn tránh, không còn sự lo sợ, chỉ có hai tâm hồn đang hòa quyện vào nhau giữa không gian bao la của đại dương.

Sáng hôm sau, khi bình minh vừa hé rạng ở phía chân trời, chuyến tàu chở những tân sinh viên bắt đầu chuyển bánh rời ga thị trấn. Lâm Hiểu và Trần Phong ngồi cạnh nhau bên cửa sổ toa tàu. Qua làn kính, họ thấy bà Hòa và bà nội đang đứng vẫy tay tiễn biệt. Những con đường dốc, những rặng dừa, và bức tường hoa cát đằng dần lùi xa về phía sau.

Đoàn tàu hú một hồi còi dài, hướng về phía thành phố rực rỡ ánh đèn đang chờ đợi ở phía trước. Lâm Hiểu mở cuốn sổ phác thảo mới, trang đầu tiên cậu vẽ một con tàu đang đi về phía mặt trời. Cậu nắm lấy tay Trần Phong, cảm nhận hơi ấm lan tỏa qua từng thớ thịt.

“Chương 12: Chuyến tàu về phía mặt trời. Chúng mình đi thôi, Trần Phong.”

“Ừ, đi thôi. Đi để viết tiếp những chương rực rỡ nhất của đời mình.”

Thanh xuân của họ ở thị trấn ven biển đã khép lại bằng một kết thúc có hậu, nhưng đó cũng chính là mở đầu cho một hành trình lớn lao hơn. Ở thành phố xa lạ kia, họ có thể sẽ gặp những khó khăn mới, những thử thách mới, nhưng có một điều chắc chắn sẽ không bao giờ thay đổi: Họ có nhau. Và tình yêu ấy, giống như ngọn hải đăng ngoài kia, sẽ luôn soi sáng mọi nẻo đường họ đi qua.

Con tàu vẫn băng băng tiến về phía trước, mang theo hai trái tim đầy khát vọng và một tình yêu đã được tôi luyện qua nắng gió mặn mòi. Mùa hè năm mười bảy tuổi chính thức khép lại, nhưng màu xanh của biển và sắc tím của bằng lăng sẽ mãi mãi là bảng màu đẹp nhất trong cuộc đời của Lâm Hiểu và Trần Phong.