MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNắng Qua Khung Cửa Sổ Năm ẤyChương 13: Thành phố của những giấc mơ xa lạ

Nắng Qua Khung Cửa Sổ Năm Ấy

Chương 13: Thành phố của những giấc mơ xa lạ

2,044 từ · ~11 phút đọc

Tiếng còi tàu vang lên một hồi dài, xé tan bầu không khí tĩnh lặng của buổi sớm mai, đánh dấu khoảnh khắc đoàn tàu chính thức tiến vào ga trung tâm thành phố. Lâm Hiểu áp mặt vào cửa kính toa tàu, đôi mắt mở to kinh ngạc trước cảnh tượng hiện ra trước mắt. Khác hẳn với vẻ yên bình, trầm mặc của thị trấn ven biển nơi cậu đã lớn lên suốt mười bảy năm, thành phố hiện ra như một thực thể khổng lồ đang cựa mình thức dậy. Những tòa nhà cao chọc trời san sát nhau, ánh đèn neon dù đã ban ngày vẫn còn nhấp nháy trên những biển quảng cáo rực rỡ, và dòng người hối hả như những dòng thác đổ về mọi ngả đường.

Trần Phong đứng dậy, vươn vai một cái thật dài, cậu giúp Lâm Hiểu nhấc những chiếc túi xách nặng trịch xuống khỏi giá để đồ. Một tay xách túi, một tay cậu nắm chặt tay Lâm Hiểu, như muốn bảo vệ người bạn nhỏ khỏi sự choáng ngợp đầu tiên này.

"Đến nơi rồi, họa sĩ nhỏ. Thành phố của chúng ta đây rồi!"

Bước xuống sân ga, mùi khói bụi và tiếng ồn ào đặc trưng của đô thị ập đến, thay thế cho mùi cá khô và vị mặn của gió biển. Lâm Hiểu cảm thấy hơi ngợp, cậu vô thức nép sát vào vai Trần Phong.

"Trần Phong, sao người ta đông thế nhỉ? Cứ như thể ai cũng đang chạy đua với thời gian vậy."

Trần Phong bật cười, cậu siết nhẹ bàn tay Lâm Hiểu: "Thành phố mà cậu. Ở đây người ta sống nhanh lắm. Nhưng không sao, chúng mình sẽ từ từ thích nghi. Giờ tớ đưa cậu về ký túc xá trường Mỹ thuật trước, sau đó tớ mới phải về báo danh bên trường Cảnh sát."

Cuộc hành trình bằng xe buýt từ ga tàu đến khu đại học là một trải nghiệm mới mẻ khác. Qua cửa sổ xe, Lâm Hiểu nhìn thấy những công viên xanh mướt, những bảo tàng cổ kính và cả những nghệ sĩ đường phố đang say sưa bên cây đàn guitar. Trái tim cậu bắt đầu đập nhanh hơn, không phải vì sợ hãi, mà vì sự phấn khích khi biết mình sắp được trở thành một phần của thế giới nghệ thuật rực rỡ này.

________________________________________

Ký túc xá của trường Đại học Mỹ thuật là một tòa nhà cổ điển với những bức tường phủ đầy dây leo và những ô cửa sổ hình vòm. Khi Trần Phong giúp Lâm Hiểu dọn dẹp xong giường chiếu và sắp xếp đống màu vẽ vào góc bàn học, không khí bỗng chốc trở nên chùng xuống. Họ biết rằng, giây phút chia xa đầu tiên đã đến.

Trần Phong phải về trường Cảnh sát – một môi trường hoàn toàn khác biệt với sự kỷ luật và nội quy nghiêm ngặt. Ở đó, cậu sẽ phải cắt tóc ngắn, mặc quân phục và sống trong sự điều động của đơn vị.

"Này, không được khóc đâu đấy," Trần Phong đưa tay quẹt nhẹ lên sống mũi Lâm Hiểu, dù chính mắt cậu cũng đang đỏ hoe. "Tớ ở cách cậu chỉ hai mươi cây số thôi. Cuối tuần nếu không phải trực hay tập huấn, tớ sẽ phi xe sang đây ngay."

Lâm Hiểu cố gắng mỉm cười, cậu chỉnh lại cổ áo cho Trần Phong: "Tớ biết rồi. Cậu vào đó phải giữ gìn sức khỏe, tập luyện đừng để bị thương nữa. Tớ sẽ chăm chỉ vẽ, đợi cậu sang tớ sẽ cho cậu xem những bức tranh đẹp nhất về thành phố này."

Họ trao nhau một cái ôm vội vã nhưng đầy lưu luyến ngay dưới tán cây bằng lăng già ở sân ký túc xá. Khi bóng dáng cao lớn của Trần Phong khuất dần sau cổng trường, Lâm Hiểu cảm thấy một khoảng trống lớn lao trong lòng. Cậu trở về phòng, nhìn lên bức tiểu họa ngọn hải đăng mà mình đã vẽ, tự nhủ phải thật mạnh mẽ.

________________________________________

Những ngày đầu tiên ở trường Mỹ thuật đối với Lâm Hiểu là một sự bùng nổ về nhận thức. Cậu nhận ra rằng mình không còn là "thủ khoa" duy nhất nữa. Xung quanh cậu là những cá nhân tài năng đến từ khắp mọi miền đất nước. Có những người có tư duy màu sắc cực kỳ phá cách, có những người lại sở hữu kỹ thuật hình họa điêu luyện như một cỗ máy.

Trong buổi học đầu tiên về bố cục, giáo sư nghiêm khắc nhìn vào bức phác thảo của Lâm Hiểu rồi lạnh lùng nhận xét:

"Kỹ thuật của em rất tốt, nhưng nó quá... hiền. Nó mang hơi thở của một thị trấn nhỏ, thiếu đi cái chiều sâu đầy trăn trở và sự va đập của nghệ thuật hiện đại. Nếu em cứ giữ phong cách 'bình yên' này, em sẽ bị thành phố này nuốt chửng."

Lời nhận xét như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng tự trọng của Lâm Hiểu. Cậu ngồi lặng lẽ trong studio khi mọi người đã về hết, đôi bàn tay run run cầm cây cọ. Cậu tự hỏi, liệu có phải mình đã quá lạc hậu? Liệu biển cả và những con dốc có đủ để làm nên nghệ thuật giữa chốn phồn hoa này?

Cùng lúc đó, ở phía Tây thành phố, Trần Phong đang trải qua những ngày huấn luyện "địa ngục". Những buổi tập hành quân dưới nắng gắt, những bài tập võ thuật đối kháng khiến cơ thể cậu rã rời. Nội quy trường Cảnh sát rất khắt khe, điện thoại bị thu giữ, mỗi tuần chỉ được phép liên lạc về nhà và người thân vào một khung giờ nhất định.

Đêm tối, nằm trên chiếc giường tầng trong phòng tập thể, Trần Phong nhìn lên trần nhà, lén lấy ra mảnh ghép trái tim gốm sứ đeo ở cổ. Cậu nhớ Lâm Hiểu đến phát điên. Cậu lo lắng không biết cậu ấy có ăn uống đầy đủ không, có bị bắt nạt không, hay có đang buồn vì những lời nhận xét của thầy cô không.

Vào buổi tối thứ Tư, khung giờ liên lạc hiếm hoi, Trần Phong vội vã chạy ra bốt điện thoại công cộng của trường.

"A lô, Lâm Hiểu à? Là tớ, Phong đây!"

Nghe thấy giọng nói thân thuộc qua đầu dây bên kia, Lâm Hiểu suýt chút nữa đã bật khóc. Cậu kìm nén cảm xúc, kể cho Trần Phong nghe về trường lớp, về những người bạn mới, nhưng cậu cố tình giấu nhẹm đi lời nhận xét cay nghiệt của giáo sư.

"Phong à, tớ ổn lắm. Trường đẹp tuyệt vời, tớ đã bắt đầu vẽ những bức tranh đầu tiên về phố phường rồi. Còn cậu thì sao? Tập luyện có mệt lắm không?"

Trần Phong dựa lưng vào vách tường, mồ hôi vẫn còn rịn trên trán sau buổi tập muộn, nhưng giọng cậu lại tràn đầy năng lượng:

"Mệt gì chứ! Tớ là thủ khoa mà, mấy bài tập này chỉ là chuyện nhỏ. Cậu cứ yên tâm mà sáng tạo nghệ thuật. Nhớ nhé, thứ Bảy này tớ sẽ được nghỉ phép tranh thủ. 8 giờ sáng tớ sẽ có mặt ở cổng trường cậu. Nhất định phải đợi tớ đấy!"

________________________________________

Thứ Bảy, ngày mà Lâm Hiểu mong đợi nhất cũng đã tới. Từ 7 giờ sáng, cậu đã đứng đợi dưới tán cây bằng lăng ở cổng trường. Cậu mặc chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt mà Trần Phong thích nhất, trên tay cầm theo một hộp cơm nhỏ tự tay chuẩn bị.

Khi chiếc xe buýt số 14 dừng lại, một chàng trai trẻ với mái tóc cắt ngắn gọn gàng, mặc bộ quân phục dã chiến chỉnh tề bước xuống. Trần Phong trông đen hơn một chút, người cũng rắn rỏi hơn, nhưng nụ cười rạng rỡ của cậu ấy thì vẫn chẳng hề thay đổi.

Họ không kìm được mà lao đến bên nhau. Giữa con phố đông người qua lại của thành phố lớn, cái nắm tay của họ vẫn chặt chẽ và thiêng liêng như ngày nào ở bến cảng cũ.

"Tớ nhớ cậu quá, Lâm Hiểu!" Trần Phong nhấc bổng Lâm Hiểu lên, mặc kệ những ánh nhìn tò mò của người đi đường.

"Bỏ tớ xuống, người ta nhìn kìa!" Lâm Hiểu đỏ mặt, nhưng vòng tay lại ôm chặt lấy cổ Trần Phong.

Họ dành cả ngày hôm đó để cùng nhau khám phá thành phố. Trần Phong chở Lâm Hiểu trên một chiếc xe đạp thuê, đi dọc theo những con phố cổ, ghé vào những quán cà phê sách yên tĩnh. Lâm Hiểu cuối cùng cũng trút bỏ được gánh nặng trong lòng, cậu kể cho Trần Phong nghe về lời nhận xét của giáo sư.

Trần Phong dừng xe bên một hồ nước lớn giữa lòng thành phố, cậu nắm lấy đôi bàn tay lấm lem màu vẽ của Lâm Hiểu:

"Nghe này, Lâm Hiểu. Thầy giáo nói đúng về kỹ thuật, nhưng thầy sai về tâm hồn. Sự bình yên của cậu không phải là yếu đuối, đó là sức mạnh của cậu. Thành phố này ồn ào quá rồi, người ta cần những bức tranh của cậu để thấy lòng mình dịu lại. Đừng cố biến mình thành một ai khác. Cứ là Lâm Hiểu của thị trấn ven biển, người đã dùng màu sắc để sưởi ấm trái tim tớ suốt bao nhiêu năm qua."

Lời khẳng định của Trần Phong như một chiếc chìa khóa mở tung cánh cửa u tối trong lòng Lâm Hiểu. Cậu nhận ra rằng, dù ở đâu, dù đối mặt với bất cứ ai, chỉ cần có Trần Phong làm điểm tựa, cậu sẽ luôn tìm thấy bản ngã của chính mình.

Buổi chiều muộn, họ ngồi bên bờ hồ, cùng nhau ăn hộp cơm Lâm Hiểu nấu. Trần Phong kể cho cậu nghe về những người bạn trong đội cảnh sát, về giấc mơ trở thành một sĩ quan điều tra giỏi để bảo vệ sự bình yên cho những gia đình như nhà của họ.

"Sau này tớ sẽ đi bắt cướp, còn cậu sẽ vẽ chân dung thủ phạm giúp tớ nhé?" Trần Phong đùa.

"Được thôi, lúc đó tớ sẽ vẽ cậu thật uy nghiêm trên trang bìa các tờ báo lớn."

Khi ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, cũng là lúc Trần Phong phải trở về trường báo danh. Cuộc chia tay lần này không còn đau đớn như lần trước, bởi họ biết rằng khoảng cách hai mươi cây số không là gì so với sợi dây tình cảm bền chặt đã được thử thách qua bão giông.

Lâm Hiểu trở về phòng ký túc xá, cậu lấy ra một tờ giấy khổ lớn. Lần này, cậu không vẽ biển, cũng không vẽ phố. Cậu vẽ một đôi mắt – đôi mắt của Trần Phong dưới ánh đèn thành phố, một đôi mắt chứa đựng cả sự kiên định của người chiến sĩ và sự dịu dàng của người đang yêu. Những nét vẽ của cậu hôm nay không còn "hiền" nữa, chúng mạnh mẽ, dứt khoát và tràn đầy sức sống.

Cậu hiểu rằng, thành phố này có thể xa lạ, có thể khắc nghiệt, nhưng nó cũng là nơi để những giấc mơ của họ được bay cao hơn. Họ sẽ lớn lên, sẽ trưởng thành, nhưng vị mặn của gió biển và sắc tím của bằng lăng sẽ luôn là hành trang quý giá nhất trong tim mỗi người.

Lâm Hiểu mở cuốn sổ phác thảo, viết thêm vào chương 13: "Thành phố không đáng sợ như tớ tưởng, vì ở góc nào đó của phố phường này, vẫn luôn có một trái tim đang đập cùng nhịp với tớ. Chúng ta sẽ cùng nhau chinh phục nơi này, từng bước một."

Gió đêm thành phố thổi qua cửa sổ, mang theo hơi thở của một cuộc sống mới. Lâm Hiểu nhắm mắt lại, mỉm cười khi nghĩ về ngày thứ Bảy tiếp theo. Thanh xuân của họ, tại đây, đã thực sự chuyển mình sang một trang mới rực rỡ và đầy khát vọng hơn bao giờ hết.