MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNắng Qua Khung Cửa Sổ Năm ẤyChương 9: Bí mật trong cuốn sổ phác thảo

Nắng Qua Khung Cửa Sổ Năm Ấy

Chương 9: Bí mật trong cuốn sổ phác thảo

2,192 từ · ~11 phút đọc

Thị trấn ven biển bước vào những ngày đầu tháng sáu với cái nóng bắt đầu trở nên gắt gỏng hơn. Hơi nóng hầm hập bốc lên từ mặt đường nhựa sau mỗi buổi trưa, làm rung rinh cả không gian vốn dĩ đã tĩnh lặng. Thế nhưng, cái nóng ấy chẳng thấm tháp gì so với bầu không khí hừng hực tại bảng tin nhà trường sáng nay. Kết quả kỳ thi thử đại học đợt một đã được niêm yết.

Lâm Hiểu đứng ở rìa đám đông, không dám chen vào bên trong. Cậu nghe thấy tiếng la hét phấn khích của vài người, và cả tiếng thở dài thườn thượt của những người khác. Cậu đứng đó, đôi bàn tay đan chặt vào nhau, lòng thầm cầu nguyện cho sự cố vết mực hôm ấy không để lại hậu quả quá nặng nề.

"Tránh ra, tránh ra nào! Cho đại ca xem tên cái xem nào!"

Giọng nói vang dội của Trần Phong vang lên. Cậu ấy chẳng cần chen lấn, chỉ cần sải bước là đám đông tự động dạt ra hai bên. Trần Phong lướt mắt thật nhanh qua bảng danh sách của khối A, rồi xoay người chạy ngay sang khối năng khiếu. Sau vài giây im lặng đến nghẹt thở, Trần Phong quay lại phía Lâm Hiểu, giơ hai ngón tay hình chữ V, miệng cười toét đến tận mang tai.

"Đỗ rồi! Lâm Hiểu, cậu đứng thứ ba toàn khối năng khiếu! Còn tớ... hắc hắc, tớ cũng vừa đủ điểm sàn vào trường Cảnh sát rồi!"

Lâm Hiểu cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng, bao nhiêu gánh nặng tích tụ suốt tuần qua dường như tan biến vào hư không. Cậu bước tới, nhìn vào con số điểm Toán được in rõ ràng bên cạnh tên mình. 8.5 điểm. Một con số mà trước đây cậu chưa từng dám mơ tới. Phía dưới, một dòng ghi chú nhỏ từ thầy cô giáo chấm thi: "Bài làm trình bày sạch sẽ, tư duy logic tốt dù có sự cố về mực."

"Trần Phong... tớ làm được rồi." Lâm Hiểu lẩm bẩm, hốc mắt hơi nóng lên.

"Tất nhiên là làm được rồi! Sữa đậu nành và nước gừng của tớ không phải để trưng cho vui đâu nhé." Trần Phong bá cổ Lâm Hiểu, kéo cậu đi ra khỏi đám đông ồn ào. "Đi, hôm nay tớ đưa cậu ra bến cảng, chúng mình phải ăn mừng thôi!"

Họ không về nhà ngay mà đạp xe ra phía bến cảng cũ, nơi những con tàu đánh cá đang neo đậu chờ chuyến khơi xa vào chiều muộn. Gió biển thổi tung mái tóc của hai cậu thiếu niên, mang theo vị mặn quen thuộc làm dịu đi cái nắng gắt. Họ ngồi trên những kiện hàng gỗ xếp chồng lên nhau, nhìn ra phía chân trời xa tắp.

"Lâm Hiểu này, điểm số có rồi, cậu định đăng ký nguyện vọng thế nào?" Trần Phong vừa mở lon nước ngọt vừa hỏi, giọng điệu có chút nghiêm túc hiếm thấy.

Lâm Hiểu nhìn xuống đôi bàn tay mình, những ngón tay vẫn còn vương chút màu vẽ từ buổi học sáng nay.

"Tớ vẫn sẽ chọn Đại học Mỹ thuật ở trung tâm thành phố. Đó là nơi tốt nhất để tớ phát triển. Còn cậu? Cảnh sát cũng ở thành phố đó, nhưng... trường cậu nằm ở phía Tây, cách chỗ tớ gần hai mươi cây số đấy."

Trần Phong khựng lại một chút, cậu nốc một hơi dài nước ngọt rồi nhìn ra biển. Hai mươi cây số. Ở thị trấn này, hai mươi cây số là cả một quãng đường dài xuyên qua mấy xã. Nhưng ở thành phố, đó có thể là những giờ tắc đường mệt mỏi, là những khoảng cách vô hình giữa hai cuộc sống sinh viên khác biệt.

"Hai mươi cây số thì đã sao? Tớ có xe mà. Với lại, cảnh sát tương lai mà sợ đường xa thì bảo vệ được ai?" Trần Phong cười xòa, nhưng Lâm Hiểu nhận ra nét cười ấy không hoàn toàn chạm đến ánh mắt.

Trần Phong đột ngột xoay sang, thấy cuốn sổ phác thảo của Lâm Hiểu đang ló ra khỏi túi cặp. Cậu nhanh tay chộp lấy.

"Này, trả cho tớ!" Lâm Hiểu hốt hoảng định giật lại nhưng Trần Phong đã nhanh hơn, cậu ấy nhảy xuống đất và giơ cao cuốn sổ lên quá đầu.

"Cho tớ xem một chút đi mà! Cậu vẽ tớ suốt cả năm trời, tớ còn chưa được xem hết các tác phẩm 'vĩ đại' của cậu đâu."

"Trần Phong, đừng mà! Trong đó... có nhiều thứ tớ chưa vẽ xong."

Lâm Hiểu đỏ mặt tía tai, cố gắng với lấy cuốn sổ. Thế nhưng chiều cao của cậu so với Trần Phong vẫn là một sự thua thiệt đáng kể. Trần Phong vừa chạy quanh những kiện hàng vừa lật mở cuốn sổ. Ban đầu, cậu ấy chỉ cười khi thấy những bức vẽ hình người que hay những cành bằng lăng tím. Nhưng rồi, tay Trần Phong chậm lại khi cậu lật đến những trang gần cuối.

Đó là bức vẽ Lâm Hiểu thực hiện đêm sau cơn mưa rào.

Bức tranh không chỉ có bóng lưng của Trần Phong. Lâm Hiểu đã vẽ lại khoảnh khắc hai người ngồi dưới chiếc ô xanh giữa màn mưa trắng xóa. Trong tranh, người con trai cao lớn đang gồng mình đạp xe, nhưng ánh mắt lại hướng về phía sau – nơi người bạn nhỏ bé đang tựa đầu vào vai mình. Nét vẽ tỉ mỉ đến từng giọt mưa đọng trên vạt áo, từng sợi tóc bết vì nước, và đặc biệt là sự ấm áp tỏa ra từ sự gắn kết giữa hai bóng hình.

Phía dưới bức tranh là một dòng chữ nhỏ, thanh mảnh: "Nếu mùa hè là một cơn mưa, tớ nguyện là giọt nước đọng lại trên vai cậu mãi mãi."

Trần Phong đứng lặng người. Gió biển thổi qua làm những trang giấy xào xạc, nhưng không gian giữa hai người dường như đông cứng lại. Lâm Hiểu cũng dừng lại, cậu đứng yên, cúi gằm mặt xuống đất, hai bàn tay siết chặt lấy gấu áo. Bí mật lớn nhất, thứ cảm xúc mà cậu luôn cố gắng che đậy bằng lớp vỏ bọc tình bạn, cuối cùng đã bị phơi bày một cách trần trụi nhất trước mặt đối phương.

"Lâm Hiểu..." Trần Phong gọi tên cậu, giọng nói trầm và khàn đi một cách lạ kỳ.

Lâm Hiểu không ngước lên, cậu cảm thấy tim mình đập nhanh đến mức đau nhói. Cậu chỉ muốn có một cái hố nào đó để chui xuống ngay lúc này. Sự im lặng kéo dài khiến nỗi sợ hãi trong lòng cậu lớn dần lên. Cậu sợ Trần Phong sẽ thấy ghê tởm, sợ Trần Phong sẽ cười nhạo, hay đau đớn nhất là sợ Trần Phong sẽ nói: "Chúng mình chỉ là bạn thôi."

"Cậu... cậu trả lại cho tớ đi." Lâm Hiểu nói nhỏ, giọng run rẩy như sắp khóc.

Thế nhưng, thay vì một lời từ chối hay sự im lặng đáng sợ, Lâm Hiểu cảm thấy một hơi ấm bao trùm lấy mình. Trần Phong đã bước tới từ bao giờ, cậu ấy không trả lại cuốn sổ, mà dùng đôi cánh tay mạnh mẽ của mình vòng qua vai, ôm chặt lấy Lâm Hiểu vào lòng.

Cuốn sổ phác thảo rơi xuống đống cát dưới chân, mở ra trang giấy có hình hai người dưới mưa.

"Cái đồ ngốc này..." Trần Phong thì thầm bên tai Lâm Hiểu, hơi thở ấm nóng của cậu ấy làm Lâm Hiểu rùng mình. "Tại sao cậu lại giấu tớ lâu như thế? Cậu có biết là tớ đã đợi cậu nói một câu gì đó... bất cứ câu gì, suốt bao nhiêu năm qua không?"

Lâm Hiểu sững sờ, cậu run rẩy ngước nhìn lên: "Cậu... cậu nói gì cơ? Đợi tớ?"

Trần Phong buông Lâm Hiểu ra một chút, nhưng hai tay vẫn đặt trên vai cậu. Ánh mắt của Trần Phong lúc này rực rỡ và chân thành hơn bất cứ lúc nào.

"Cậu tưởng chỉ có cậu mới biết vẽ bóng lưng sao? Tớ tuy không biết vẽ, nhưng tớ biết nhìn. Tớ nhìn thấy cách cậu lo lắng khi tớ ngã, nhìn thấy cách cậu thức đêm ôn bài cho tớ, và nhìn thấy cả cách cậu lén nhìn tớ rồi đỏ mặt. Tớ đã định nói với cậu từ lâu, nhưng tớ sợ... tớ sợ nếu tớ nói ra, mà cậu không cảm thấy như vậy, thì tớ sẽ mất đi người bạn duy nhất hiểu được tớ."

Trần Phong bật cười, một nụ cười pha lẫn sự nhẹ nhõm và tự giễu:

"Hóa ra hai đứa mình đều là những kẻ nhát gan như nhau."

Lâm Hiểu cảm thấy như có một luồng ánh sáng cực mạnh vừa xuyên qua đám mây mù trong lòng mình. Mọi sự lo âu, mọi sự tự ti bấy lâu nay tan biến sạch sẽ. Cậu vô thức đưa tay nắm lấy vạt áo của Trần Phong, lí nhí:

"Vậy... giờ thì sao? Chúng mình vẫn là bạn chứ?"

Trần Phong nhíu mày, giả vờ nghiêm túc:

"Bạn cái gì mà bạn! Cậu vẽ tớ đẹp thế này, lại còn viết mấy lời sến súa thế kia, giờ định 'phủi tay' làm bạn sao? Không dễ thế đâu!"

Cậu ấy cúi xuống, nhặt cuốn sổ lên, phủi sạch cát rồi trịnh trọng cất vào cặp mình.

"Cuốn sổ này tớ tịch thu. Để làm bằng chứng sau này cậu không được chối cãi. Còn bây giờ, chúng ta sẽ bắt đầu một 'hợp đồng' mới. Tên là: Cùng nhau lên thành phố."

Trần Phong nắm lấy tay Lâm Hiểu, mười ngón tay đan chặt vào nhau một cách tự nhiên như thể chúng sinh ra là để dành cho nhau. Cái chạm tay này khác hẳn với những lần nắm tay trước đây. Nó mang theo sự xác định, sự cam kết và cả những rung động nồng cháy của một tình yêu vừa được gọi tên.

Họ cùng nhau đi dạo dọc theo bờ biển khi mặt trời bắt đầu lặn. Bóng của hai người đổ dài trên cát, quấn quýt lấy nhau. Thị trấn ven biển buổi chiều tà thật bình yên. Những con tàu đã bắt đầu rời bến, ánh đèn hải đăng thắp sáng một góc trời.

"Lâm Hiểu này, lên thành phố rồi, dù cách nhau hai mươi cây số, tớ cũng sẽ sang tìm cậu mỗi ngày. Tớ sẽ là người mẫu độc quyền cho cậu vẽ, được không?"

"Cậu mà làm mẫu thì tớ chỉ tốn thêm giấy vẽ thôi, vì cậu chẳng bao giờ ngồi yên được quá năm phút cả." Lâm Hiểu trêu lại, tâm trạng đã trở nên vô cùng vui vẻ.

"Thì cậu vẽ lúc tớ đang ngủ cũng được mà! Hoặc vẽ lúc tớ đang... hôn cậu."

Câu nói đùa bộc trực của Trần Phong khiến Lâm Hiểu lại một lần nữa đỏ mặt. Cậu đẩy nhẹ Trần Phong một cái, nhưng bàn tay vẫn không rời khỏi bàn tay to lớn kia.

Đêm đó, khi trở về nhà, Lâm Hiểu không còn thấy căn gác nhỏ của mình đơn độc nữa. Cậu ngồi bên cửa sổ, nhìn sang ánh đèn vàng từ phòng Trần Phong. Cậu mở một trang giấy mới trong một cuốn sổ khác. Lần này, cậu không vẽ bóng lưng nữa.

Cậu vẽ hai đôi bàn tay đang đan vào nhau, phía sau là bến cảng và ánh hoàng hôn rực rỡ. Phía dưới, cậu không viết những lời tâm sự giấu kín nữa, mà chỉ viết một dòng chữ khẳng định: "Mùa hè năm mười bảy tuổi, tớ đã tìm thấy bến đỗ của đời mình."

Bí mật trong cuốn sổ phác thảo đã không còn là bí mật, nó đã trở thành một lời hứa, một sợi dây liên kết vô hình nhưng bền chặt hơn bất cứ thứ gì. Lâm Hiểu biết rằng, phía trước vẫn còn kỳ thi đại học chính thức đầy cam go, vẫn còn những thử thách khi bước chân vào một môi trường mới xa lạ. Nhưng chỉ cần có Trần Phong bên cạnh, chỉ cần cái nắm tay này không buông ra, cậu tin rằng mình có thể vẽ nên một tương lai đẹp đẽ nhất.

Tiếng bóng đập sân trường sáng hôm sau vang lên, Lâm Hiểu mở cửa sổ, nhìn xuống dưới. Trần Phong đứng đó, giơ quả bóng lên cao, cười rạng rỡ:

"Dậy thôi người yêu ơi! Đi ăn sáng rồi còn đi học!"

Hai chữ "người yêu" vang lên giữa không gian tĩnh lặng của buổi sáng khiến Lâm Hiểu cảm thấy ngọt ngào đến lịm người. Cậu vẫy tay chào lại, lòng tràn đầy hy vọng về một ngày mới rực rỡ nắng vàng.

Mọi thứ ở thị trấn ven biển vẫn như cũ, nhưng trong trái tim của hai cậu thiếu niên, một chương mới thực sự đã bắt đầu – chương của sự dũng cảm, của sự sẻ chia và của một tình yêu thuần khiết như chính vị mặn của gió biển năm ấy.