Sáng thứ Hai, thị trấn ven biển không còn vẻ lười biếng thường thấy. Bầu không khí tại trường trung học đặc quánh sự căng thẳng bởi đây là ngày khai mạc kỳ thi thử đại học đầu tiên. Đối với học sinh lớp mười hai, kỳ thi này không chỉ là thước đo năng lực mà còn là một cú hích tâm lý cực kỳ quan trọng. Những hành lang vốn dĩ ồn ào tiếng cười đùa giờ đây chỉ còn nghe thấy tiếng lật giấy sột soạt và những lời lầm rầm ôn bài vội vã.
Lâm Hiểu đứng trước cửa phòng thi số 12, bàn tay cậu hơi run khi cầm chiếc túi nilon đựng bút viết và thẻ dự thi. Dù tối qua đã được Trần Phong củng cố tinh thần và hướng dẫn bài vở, nhưng bản tính nhạy cảm vẫn khiến cậu không khỏi lo âu. Cậu cảm thấy lồng ngực mình như có một tảng đá đè nặng, hơi thở có chút dồn dập.
“Này, hít thở sâu vào! Cậu mà cứ thế này là vào phòng thi chữ nghĩa nó bay ra biển hết đấy.”
Một bàn tay ấm áp đột ngột đặt lên vai Lâm Hiểu. Cậu quay lại, thấy Trần Phong đang đứng đó, gương mặt vẫn tràn đầy vẻ tự tin bất cần như mọi khi. Trần Phong học ở phòng thi số 10 ngay đầu hành lang, nhưng cậu ấy đã cố tình chạy sang đây trước khi giám thị gọi tên.
“Tớ... tớ hơi lo. Nhỡ đâu đề vào đúng phần tớ chưa kịp xem kỹ thì sao?” Lâm Hiểu nhỏ giọng nói, đôi mắt lộ rõ vẻ bất an.
Trần Phong không nói gì, cậu đưa tay chỉnh lại cái cổ áo hơi lệch của Lâm Hiểu, rồi bất ngờ nắm lấy bàn tay đang lạnh ngắt của cậu bạn, siết nhẹ một cái thật chắc.
“Nghe này, cậu đã nỗ lực rất nhiều rồi. Cứ coi như đang vẽ một bức tranh thôi, mỗi công thức là một nét cọ, mỗi đáp án là một mảng màu. Tớ sẽ ở ngay phòng bên cạnh, nếu thấy khó quá thì cứ nghĩ đến cây kem bà Năm mà tớ hứa dẫn đi ăn, lúc đó não cậu sẽ hoạt động năng suất hơn cho xem.”
Lời đùa của Trần Phong khiến Lâm Hiểu khẽ bật cười, gánh nặng trong lòng dường như vơi đi đôi chút. Đúng lúc đó, tiếng loa phát thanh vang lên yêu cầu thí sinh vào phòng. Trần Phong buông tay ra, nháy mắt một cái đầy tinh nghịch:
“Thi tốt nhé, họa sĩ của tớ!”
Lâm Hiểu bước vào phòng thi, tâm thế đã bình ổn hơn nhiều. Tuy nhiên, thử thách thực sự mới chỉ bắt đầu. Đề thi Toán năm nay khó hơn dự kiến, những câu hỏi đầu tiên khá trơn tru nhưng càng về sau, các bài toán tích phân và hình học không gian càng trở nên lắt léo. Lâm Hiểu cắm cúi viết, mồ hôi bắt đầu thấm đẫm sống lưng.
Ở phòng thi số 10, Trần Phong cũng đang đánh vật với tờ giấy thi. Cậu không phải thiên tài toán học, nhưng cậu có một sự kiên trì kinh người. Mỗi khi gặp câu khó định bỏ cuộc, hình ảnh gương mặt lo âu của Lâm Hiểu lại hiện ra, khiến cậu tự nhủ mình phải làm thật tốt để làm gương cho người ta.
Khoảng hai tiếng sau, khi thời gian làm bài chỉ còn lại mười lăm phút, một sự cố xảy ra. Lâm Hiểu trong lúc loay hoay tìm thước kẻ đã vô tình làm đổ lọ mực tím trên bàn. Vết mực loang lổ nhanh chóng thấm vào tờ giấy nháp và một góc của tờ phiếu trả lời trắc nghiệm. Lâm Hiểu sững sờ, mặt cậu tái mét, tim đập loạn xạ. Cậu đưa tay định lau nhưng vết mực chỉ càng lem ra to hơn.
Giám thị đi ngang qua, khẽ nhíu mày: “Em bình tĩnh, đừng làm rách giấy thi. Để tôi xem có đổi được phiếu khác không, nhưng em sẽ phải tô lại toàn bộ đáp án từ đầu đấy.”
Nhìn đồng hồ chỉ còn lại ít ỏi thời gian, Lâm Hiểu cảm thấy tuyệt vọng thực sự. Tay cậu run đến mức không cầm nổi bút. Cậu nhìn ra cửa sổ, nơi những đám mây đen không biết từ đâu đã kéo đến kín trời, báo hiệu một cơn mưa lớn. Đúng lúc ấy, qua khe cửa sổ khép hờ của phòng thi bên cạnh, cậu thấp thoáng thấy bóng dáng Trần Phong đang nộp bài sớm và bước ra hành lang.
Trần Phong dường như cảm nhận được điều gì đó không ổn. Cậu đi ngang qua phòng thi số 12 và nhìn thấy Lâm Hiểu đang đứng chết lặng với tờ giấy thi đầy vết mực. Không một giây do dự, Trần Phong ra hiệu bằng tay qua lớp kính cửa sổ, khẩu hình miệng mấp máy: “Bình tĩnh lại. Làm lại đi. Tớ đợi.”
Chỉ một hành động nhỏ ấy thôi nhưng lại có sức mạnh kỳ diệu. Lâm Hiểu hít một hơi thật sâu, cậu nhận phiếu trả lời mới từ giám thị và bắt đầu tô lại đáp án với một tốc độ và sự tập trung kinh ngạc. Cậu không còn sợ hãi, bởi cậu biết có một người đang đứng ngoài hành lang kia, kiên nhẫn chờ đợi cậu.
Khi tiếng chuông báo hết giờ vang lên cũng là lúc Lâm Hiểu đặt bút xuống, hoàn thành ô trắc nghiệm cuối cùng. Cậu bước ra khỏi phòng thi với đôi chân rã rời. Bên ngoài, trời đã bắt đầu đổ mưa. Những hạt mưa mùa hè to và nặng hạt quất xuống sân trường, xóa tan cái nóng hầm hập của buổi trưa.
Trần Phong đang đứng dựa lưng vào bức tường ở cuối hành lang, trên tay cầm hai chiếc ô cán dài. Thấy Lâm Hiểu bước ra, cậu ngay lập tức tiến lại gần.
“Xong rồi chứ? Trông mặt cậu cứ như vừa từ chiến trường về ấy.”
Lâm Hiểu không nói gì, cậu bất ngờ lao đến ôm chầm lấy Trần Phong, đầu tựa vào vai cậu bạn thân. Cảm xúc kìm nén suốt cả buổi thi tuôn trào khiến vai cậu run lên bần bật.
“Tớ... tớ làm đổ mực... Tớ cứ tưởng là hỏng hết rồi chứ.”
Trần Phong đứng hình mất một giây, sau đó đôi bàn tay to lớn của cậu chậm rãi đưa lên, vỗ nhẹ vào lưng Lâm Hiểu. Cậu không đẩy ra, cũng không trêu chọc, chỉ lặng lẽ để Lâm Hiểu dựa vào mình giữa hành lang vắng người qua lại.
“Không sao, mọi chuyện qua rồi. Cậu đã hoàn thành nó mà, đúng không? Đừng khóc nữa, lát người ta tưởng tớ bắt nạt cậu thì tớ không có miệng nào giải thích đâu.”
Lâm Hiểu lau nước mắt, khẽ rời khỏi cái ôm, mặt cậu lúc này mới bắt đầu đỏ bừng lên vì xấu hổ:
“Xin lỗi... tại tớ mất bình tĩnh quá.”
“Ngốc ạ, xin lỗi cái gì. Đi về thôi, mưa to thế này chắc đường dốc trơn lắm, để tớ chở cậu về.”
Họ cùng nhau đi xuống cầu thang. Cơn mưa rào mùa hè dường như không có dấu hiệu dừng lại, nó tạo thành một bức màn nước trắng xóa che khuất cả tầm nhìn ra biển. Trần Phong mở chiếc ô lớn màu xanh đậm, che chắn kỹ càng cho Lâm Hiểu rồi cả hai cùng bước ra màn mưa.
Tiếng mưa rơi trên mái ô bộp bộp, át cả tiếng gió. Trần Phong dắt chiếc xe đạp bằng một tay, tay kia cầm ô che cho cả hai. Con đường dốc từ trường về nhà vốn dĩ đã khó đi, nay gặp mưa lại càng trở nên nguy hiểm. Những dòng nước nhỏ chảy xiết dọc theo rãnh thoát nước, mang theo những cánh phượng vĩ đỏ rực bị dập nát.
“Lên xe đi, tớ thồ cậu về. Đi bộ thế này bao giờ mới đến nhà.” Trần Phong đề nghị.
“Mưa to thế này, cậu đạp xe một mình đã khó rồi, thồ thêm tớ thì ngã mất.”
“Đã bảo là tin tớ mà! Leo lên nhanh lên không ướt hết bây giờ.”
Lâm Hiểu ngoan ngoãn trèo lên yên sau, cậu cầm chiếc ô che cho cả hai, còn Trần Phong gồng mình đạp xe. Dưới cơn mưa tầm tã, chiếc xe đạp cũ lạch cạch đi qua những con dốc. Có những đoạn gió thổi mạnh khiến chiếc ô suýt bị lật ngược, Lâm Hiểu phải vòng tay qua ôm chặt lấy eo Trần Phong để giữ thăng bằng.
Hơi ấm từ tấm lưng của Trần Phong tỏa ra, len qua lớp áo đồng phục ẩm ướt, sưởi ấm cho Lâm Hiểu. Giữa tiếng mưa rơi gào thét của thiên nhiên, Lâm Hiểu cảm thấy thế giới của mình bỗng chốc thu bé lại, chỉ vừa bằng khoảng không gian dưới chiếc ô xanh này. Cậu tựa sát vào lưng Trần Phong, nghe thấy nhịp tim đều đặn và hơi thở mạnh mẽ của cậu ấy.
“Trần Phong này...”
“Hửm? Sao thế? Gió to quá tớ không nghe rõ!” Trần Phong hét to để át tiếng mưa.
“Cảm ơn cậu nhé! Vì lúc nãy đã ở đó!”
Trần Phong không đáp lời ngay, nhưng Lâm Hiểu cảm thấy đôi vai cậu ấy hơi khựng lại một chút, rồi sau đó Trần Phong đạp xe càng hăng hái hơn. Một lúc sau, giọng nói của Trần Phong mới vang lên, có chút khàn khàn nhưng lại vô cùng ấm áp:
“Đừng có nói mấy câu khách sáo đó nữa. Tớ bảo rồi, tớ sẽ luôn tìm thấy cậu trước nhất mà.”
Về đến cổng nhà, cả hai đều đã ướt sũng một nửa người. Mẹ Trần Phong thấy hai đứa về trong tình trạng đó thì hớt hải chạy ra, miệng không ngừng cằn nhằn:
“Trời đất ơi, sao không đợi tạnh mưa rồi hẵng về? Hai đứa vào nhà mau, bác nấu nước gừng cho mà tắm.”
Lâm Hiểu định về nhà mình nhưng đã bị Trần Phong kéo tuột vào nhà cậu ấy.
“Sang đây tắm luôn đi, nhà tớ có máy nước nóng. Về bên kia nhà vắng vẻ, bà nội cậu mà thấy cậu thế này lại lo lắng thêm.”
Thế là Lâm Hiểu đành mượn quần áo của Trần Phong để thay. Bộ đồ thể thao rộng thùng sình của Trần Phong mặc lên người Lâm Hiểu trông cực kỳ khôi hài, ống quần dài phải xắn lên mấy gấu. Khi bước ra khỏi phòng tắm, cậu thấy Trần Phong cũng đã thay đồ xong, đang ngồi lau tóc bên cửa sổ phòng khách.
Mẹ Trần Phong bưng hai bát nước gừng nóng hổi đặt lên bàn.
“Uống đi hai con. Thi cử xong rồi thì nghỉ ngơi, đừng có bày trò nghịch ngợm dưới mưa nữa nhé.”
Cả hai ngồi đối diện nhau, hơi khói từ bát nước gừng bay lên làm mờ cả mắt kính của Lâm Hiểu. Sự tĩnh lặng của căn nhà sau cơn mưa mang lại một cảm giác bình yên đến lạ kỳ. Tiếng mưa ngoài hiên đã ngớt dần, chỉ còn lại tiếng nước nhỏ giọt từ mái hiên xuống những chậu cây cảnh.
“Này Lâm Hiểu,” Trần Phong đột ngột lên tiếng, ánh mắt cậu nhìn vào bát nước gừng đang xoay vòng. “Cái ôm lúc nãy ở hành lang... đó là do cậu sợ quá thôi đúng không?”
Lâm Hiểu sững người, bàn tay đang cầm bát nước hơi run lên. Cậu cúi đầu thật thấp, không dám nhìn vào mắt đối phương. Tim cậu lại bắt đầu đập loạn nhịp, một sự thật mà cậu hằng giấu kín bấy lâu nay dường như đang chực chờ bùng nổ.
“Tớ... tớ không biết nữa. Lúc đó tớ chỉ cảm thấy nếu không được dựa vào cậu, tớ sẽ ngã mất.”
Trần Phong im lặng rất lâu. Một sự im lặng khiến Lâm Hiểu cảm thấy nghẹt thở. Cậu cứ ngỡ Trần Phong sẽ cười xòa rồi trêu chọc cậu như mọi khi, nhưng không. Khi Lâm Hiểu lấy hết can đảm ngước lên, cậu bắt gặp một ánh nhìn thâm trầm, chứa đựng sự dịu dàng và một nỗi niềm trăn trở mà cậu chưa từng thấy ở Trần Phong.
“Lâm Hiểu, tớ thực ra cũng rất sợ.” Trần Phong nói nhỏ, giọng cậu lạc đi. “Tớ sợ một ngày nào đó cậu sẽ tìm thấy một người khác khiến cậu cảm thấy an tâm hơn khi dựa vào. Tớ sợ mình không đủ giỏi để bảo vệ cậu mãi mãi.”
Lâm Hiểu bàng hoàng. Một người mạnh mẽ, kiêu hãnh như Trần Phong mà cũng có lúc tự ti như vậy sao? Cậu đặt bát nước xuống, vươn tay ra định nắm lấy tay Trần Phong nhưng lại ngập ngừng dừng lại giữa chừng.
“Sẽ không có ai khác đâu, Trần Phong. Chỉ có cậu mới biết tớ sợ mực đổ, chỉ có cậu mới biết tớ thích vẽ bóng lưng, và chỉ có cậu mới tình nguyện thồ tớ đi qua những cơn mưa rào như thế này.”
Trần Phong ngước lên, bốn mắt nhìn nhau. Trong khoảnh khắc ấy, không gian như ngưng đọng. Không có lời tỏ tình hoa mỹ, không có những thề thốt viển vông, chỉ có hai tâm hồn trẻ dại đang tìm thấy nhau giữa những bão giông đầu đời.
Cơn mưa ngoài kia đã tạnh hẳn. Ánh nắng yếu ớt của buổi chiều muộn bắt đầu xuyên qua làn mây, chiếu rọi lên những tán lá còn đọng nước, làm chúng lấp lánh như những viên kim cương nhỏ. Một dải cầu vồng mờ nhạt xuất hiện phía chân trời phía biển.
Lâm Hiểu đứng dậy, cậu mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.
“Về thôi, tớ còn phải sang giúp bà nội nấu cơm nữa. Mai gặp lại ở trường nhé?”
“Ừ, mai gặp lại. Đừng có mơ thấy tích phân mà gặp ác mộng đấy nhé!” Trần Phong lấy lại vẻ tinh nghịch thường ngày, nhưng ánh mắt nhìn theo Lâm Hiểu vẫn chan chứa tình cảm.
Lâm Hiểu bước ra khỏi cổng nhà Trần Phong, hít hà bầu không khí trong lành sau cơn mưa. Cậu nhận ra rằng, thanh xuân không chỉ có nắng vàng và những con đường dốc, mà còn có cả những cơn mưa rào bất chợt để chúng ta biết trân trọng hơn hơi ấm của người đồng hành.
Những vết mực tím trên tờ giấy thi có thể sẽ phai đi theo thời gian, nhưng ký ức về hơi ấm từ tấm lưng của Trần Phong và cái nắm tay dưới màn mưa ấy sẽ mãi mãi được Lâm Hiểu lưu giữ trong chương đẹp nhất của cuốn sổ phác thảo cuộc đời mình.
Cậu đi về phía nhà mình, lòng thầm nghĩ, có lẽ kỳ thi thử này không tệ đến thế. Nó đã cho cậu một đáp án quan trọng nhất mà không có sách giáo khoa nào dạy: Đáp án cho câu hỏi trái tim mình thực sự thuộc về ai.