MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNắng Qua Khung Cửa Sổ Năm ẤyChương 7: Buổi học chiều muộn và bóng lưng quen thuộc

Nắng Qua Khung Cửa Sổ Năm Ấy

Chương 7: Buổi học chiều muộn và bóng lưng quen thuộc

2,025 từ · ~11 phút đọc

Khi những cánh hoa bằng lăng bắt đầu rụng thưa thớt, nhường chỗ cho sắc đỏ rực rỡ của những chùm phượng vĩ nơi góc sân trường, thì cũng là lúc không khí ở trường trung học thị trấn trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Kỳ thi thử đại học lần thứ nhất được thông báo sẽ diễn ra vào tuần tới. Đối với học sinh lớp mười hai, đây chính là "phát súng" đầu tiên báo hiệu cuộc chiến thực sự đã bắt đầu. Những gương mặt vốn dĩ luôn tươi cười, rạng rỡ giờ đây đều hằn lên vẻ lo âu, mệt mỏi dưới những quầng thâm vì thiếu ngủ.

Lâm Hiểu không ngoại lệ. Cậu vốn có thế mạnh về năng khiếu, nhưng các môn văn hóa lại là một rào cản không hề nhỏ. Đặc biệt là môn Toán, những con số và hình khối không gian luôn khiến cậu cảm thấy như đang lạc vào một mê cung không có lối thoát. Những buổi chiều tan học, thay vì cùng Trần Phong ra đê chắn sóng ngắm biển, Lâm Hiểu thường chọn ở lại thư viện hoặc phòng học trống để tự ôn luyện.

Chiều nay, ánh nắng quái ác của mùa hè xuyên qua những tán lá bàng, đổ những vệt dài loang lổ trên bàn học gỗ. Lâm Hiểu gục đầu xuống trang vở đầy những phép tính tích phân dang dở. Cậu cảm thấy đầu óc mình như một cuốn sổ phác thảo bị vẽ hỏng, rối rắm và mịt mờ. Tiếng ve sầu kêu ran ngoài cửa sổ càng làm tăng thêm sự sốt ruột trong lòng cậu.

"Vẫn còn đang vật lộn với đống số má này à?"

Một giọng nói trầm ấm vang lên ngay đỉnh đầu. Lâm Hiểu không cần ngẩng lên cũng biết đó là ai. Mùi hương của nắng và một chút vị mặn đặc trưng không lẫn vào đâu được. Trần Phong kéo chiếc ghế bên cạnh rồi ngồi xuống, cậu đặt một túi nilon nhỏ lên bàn. Bên trong là hai hộp sữa đậu nành ướp lạnh vẫn còn vương những hạt nước li ti trên vỏ hộp.

"Hôm nay đội bóng rổ được nghỉ tập sớm à?" Lâm Hiểu uể oải ngẩng đầu, đôi mắt hơi lờ đờ vì thiếu ngủ nhìn Trần Phong.

"Nghỉ đâu mà nghỉ. Huấn luyện viên bảo sắp thi cử nên cho đội giải tán sớm một tiếng để về học bài. Tớ chạy qua lớp tìm không thấy, đoán ngay là cậu lại chui vào đây mà."

Trần Phong cắm ống hút vào hộp sữa rồi đưa tận tay cho Lâm Hiểu. Cậu nhìn vào trang vở của bạn mình, khẽ nhíu mày khi thấy những công thức bị gạch xóa chi chít.

"Này, cậu đừng có ép bản thân quá. Vẽ tranh thì cần sự bay bổng, nhưng giải toán mà tâm trí cứ treo ngược cành cây thế kia thì chỉ có nước râu ông nọ cắm cằm bà kia thôi."

Lâm Hiểu đón lấy hộp sữa, cảm giác mát lạnh lan tỏa vào lòng bàn tay giúp cậu tỉnh táo hơn đôi chút.

"Tớ không thi Toán cũng không được. Trường Mỹ thuật họ lấy điểm Toán văn hóa cao lắm. Nếu không vượt qua được kỳ thi này, có lẽ giấc mơ thành phố sẽ mãi chỉ nằm trên giấy thôi."

Trần Phong im lặng một lúc. Cậu hiểu nỗi lo của Lâm Hiểu. Khác với vẻ ngoài bất cần và năng nổ trên sân bóng, Trần Phong thực ra là một người rất tinh tế trong việc nắm bắt cảm xúc của người khác, đặc biệt là với Lâm Hiểu. Cậu biết rằng sự tự ti đôi khi vẫn âm thầm gặm nhấm tâm hồn nhạy cảm của cậu bạn thân.

"Được rồi, nghe đại ca này. Bây giờ tớ với cậu sẽ không ngồi đây nữa. Ở đây ngột ngạt quá, học cũng không vào đâu."

"Nhưng tớ còn ba bài tập chưa xong..." Lâm Hiểu định phản kháng nhưng đã bị Trần Phong nhanh chóng thu dọn hết sách vở vào cặp.

"Đi! Tớ đưa cậu đến một nơi. Đảm bảo học một hiểu mười."

Trần Phong không để Lâm Hiểu kịp từ chối, cậu nắm lấy cổ tay cậu bạn kéo đi. Họ băng qua những dãy hành lang vắng lặng, tiếng bước chân vang lên đều đặn. Khi ra đến bãi giữ xe, Trần Phong dắt chiếc xe địa hình của mình ra, vỗ vỗ vào yên sau.

"Lên xe đi, họa sĩ nhỏ."

Chiếc xe lăn bánh ra khỏi cổng trường, đi ngược về phía ngọn đồi phía sau thị trấn, nơi có ngọn hải đăng sừng sững nhìn ra biển. Đây là đoạn đường khá vắng vẻ, hai bên đường là những rặng phi lao cao vút, tiếng gió thổi qua kẽ lá tạo thành những âm thanh rì rào như tiếng đàn.

Trần Phong đạp xe rất chậm, dường như cậu muốn Lâm Hiểu có thời gian để hít thở bầu không khí trong lành này. Khi lên đến một bãi cỏ xanh mướt nằm sát mép đá nhìn xuống biển, Trần Phong mới dừng xe.

"Sao lại ra đây? Sắp tối rồi mà." Lâm Hiểu ngơ ngác hỏi.

Trần Phong thản nhiên trải một tấm bạt nhỏ mang sẵn trong cặp ra đất, rồi lôi cuốn sách Toán của Lâm Hiểu ra.

"Ngồi xuống đây. Cậu nhìn xem, không gian ở đây rộng lớn thế này, những con số kia thực ra cũng chỉ là những hạt cát thôi. Bây giờ tớ sẽ giảng cho cậu bài tích phân này theo cách của một cầu thủ bóng rổ."

Lâm Hiểu bật cười, sự căng thẳng dường như vơi bớt đi phần nào: "Cầu thủ bóng rổ mà cũng biết giải tích phân sao?"

"Cậu coi thường tớ quá đấy. Tớ tuy không thông minh bằng cậu nhưng mấy cái mẹo tính nhanh này thì tớ học lỏm được từ ông anh họ đang học Bách khoa đấy."

Thế là, giữa tiếng sóng biển vỗ về và ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, buổi học đặc biệt bắt đầu. Trần Phong không dùng những thuật ngữ khó hiểu. Cậu ví việc tính diện tích dưới đường cong như việc căn chỉnh góc ném bóng rổ sao cho chuẩn xác nhất. Cậu dùng những ví dụ thực tế về những con tàu ngoài khơi để giảng về chuyển động và vận tốc.

Lâm Hiểu chăm chú lắng nghe. Cậu nhận ra rằng, khi không bị gò bó trong bốn bức tường lớp học, tâm trí cậu bỗng trở nên linh hoạt hơn. Ánh mắt cậu dời từ trang giấy sang gương mặt của Trần Phong. Dưới ánh nắng cuối ngày, gương mặt ấy trông thật cương nghị và đáng tin cậy. Những giọt mồ hôi lăn dài trên thái dương của Trần Phong, nhưng cậu ấy vẫn kiên nhẫn giảng đi giảng lại một công thức cho đến khi Lâm Hiểu thực sự hiểu mới thôi.

"Cậu hiểu chưa? Thực ra nó chỉ là một quy luật thôi. Giống như việc tớ biết chắc chắn cậu sẽ đứng đợi tớ ở gốc bằng lăng vậy, mọi thứ đều có quỹ đạo của nó."

Lâm Hiểu gật đầu, lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Cậu không chỉ cảm động vì sự giúp đỡ của Trần Phong, mà còn bởi cách mà người bạn này luôn nỗ lực để thấu hiểu thế giới của cậu.

"Trần Phong này, sao cậu lại tốt với tớ thế?"

Câu hỏi bất ngờ khiến Trần Phong khựng lại một giây. Cậu đặt cây bút xuống, nhìn thẳng vào mắt Lâm Hiểu. Trong đôi mắt sâu thẳm của cậu thiếu niên mười bảy tuổi lúc ấy, dường như có một thứ ánh sáng rực rỡ hơn cả hoàng hôn ngoài kia.

"Vì tớ đã nói rồi mà, tớ không muốn cậu phải một mình. Dù là đi trên những con dốc của thị trấn này hay đi giữa những con số rắc rối, tớ cũng muốn mình là người đẩy xe cho cậu."

Không gian bỗng chốc trở nên tĩnh lặng. Chỉ còn tiếng sóng biển và tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực. Lâm Hiểu vội cúi đầu xuống, giả vờ viết tiếp bài tập để giấu đi sự bối rối. Cậu biết, mình đang lún sâu vào một thứ tình cảm mà trước đây cậu chưa từng dám gọi tên.

Buổi học kéo dài đến tận khi những ngôi sao đầu tiên bắt đầu hiện lên trên bầu trời đêm. Trần Phong thu dọn đồ đạc, dắt xe cùng Lâm Hiểu đi bộ xuống đồi.

"Này, tuần sau thi thử xong, nếu kết quả tốt, tớ sẽ dẫn cậu đi ăn kem ở tiệm bà Năm nhé?"

"Được, nhưng nếu tớ làm bài không tốt thì sao?"

"Thì tớ vẫn dẫn cậu đi ăn kem, nhưng tớ sẽ ăn hai cây còn cậu chỉ được ăn một cây thôi để lấy công tớ dạy học!" Trần Phong cười hì hì, đẩy nhẹ vai Lâm Hiểu.

Họ cùng nhau đi dưới bóng của những rặng phi lao. Bóng lưng của Trần Phong to lớn, vững chãi đi phía trước, che chắn cho Lâm Hiểu khỏi những cơn gió biển bắt đầu trở lạnh về đêm. Lâm Hiểu nhìn bóng lưng ấy, thầm nghĩ rằng dù kết quả kỳ thi có ra sao, chỉ cần có bóng lưng này đồng hành, cậu sẽ không bao giờ thấy sợ hãi.

Về đến cổng nhà, Trần Phong đột nhiên dừng lại, cậu lấy từ trong cặp ra một chiếc kẹp giấy nhỏ hình cỏ bốn lá, đặt vào tay Lâm Hiểu.

"Tặng cậu. Đừng có thức khuya quá đấy. Mai tớ lại sang gọi."

Lâm Hiểu nắm chặt chiếc kẹp giấy trong lòng bàn tay, cảm nhận hơi ấm vẫn còn sót lại. Cậu đứng nhìn theo bóng Trần Phong cho đến khi cậu ấy đi vào nhà và ánh đèn phòng khách nhà bên cạnh bật sáng.

Bước lên căn gác nhỏ, Lâm Hiểu mở cuốn sổ phác thảo ra. Cậu không vẽ biển, không vẽ hoa. Cậu vẽ một bóng lưng cao gầy đang đẩy một chiếc xe đạp đi lên dốc, giữa một bầu trời đầy sao. Phía dưới bức tranh, cậu viết bằng nét chữ nhỏ nhắn: "Cảm ơn cậu, vì đã là quỹ đạo bình yên nhất của tớ."

Đêm đó, Lâm Hiểu ngủ rất ngon. Trong giấc mơ, cậu thấy mình và Trần Phong cùng đứng trên đỉnh một ngọn đồi rất cao, phía trước là thành phố rực rỡ ánh đèn, và họ đang cùng nhau ném những quả bóng rổ làm bằng ánh sáng lên bầu trời.

Thanh xuân của họ, dù có mệt mỏi vì bài vở, dù có lo âu vì tương lai, thì vẫn luôn có những khoảnh khắc dịu dàng như thế. Một buổi học chiều muộn, một hộp sữa lạnh và một bóng lưng quen thuộc... bấy nhiêu thôi cũng đủ để viết nên một chương đời thật đẹp.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua khung cửa sổ, Lâm Hiểu thức dậy mà không cần tiếng bóng đập sân trường. Cậu tự mình bước ra ban công, nhìn sang phía nhà Trần Phong. Cửa sổ phòng cậu ấy vẫn đóng, có lẽ sau một ngày vừa tập luyện vừa dạy học, cậu ấy cũng đang say giấc.

Lâm Hiểu mỉm cười, bắt đầu mở sách ra ôn tập. Lần này, những con số không còn đáng sợ nữa. Cậu nhìn thấy trong mỗi công thức là một nỗ lực của Trần Phong, là một lời hứa về một tương lai có đôi có cặp. Cậu tự nhủ, mình phải cố gắng hơn nữa, không chỉ vì bản thân, mà còn vì người đang nằm ngủ ở căn phòng bên kia bức tường.

Kỳ thi thử đại học có thể là một thử thách, nhưng tình yêu tuổi mười bảy chính là sức mạnh để họ vượt qua tất cả. Và thị trấn ven biển này, với những con đường dốc và gió mặn, sẽ mãi là nơi lưu giữ những kỷ niệm trong trẻo nhất về một buổi chiều muộn có hai cậu thiếu niên cùng nhau học cách trưởng thành.