MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNắng Qua Khung Cửa Sổ Năm ẤyChương 6: Khi những rung động đầu tiên gọi tên

Nắng Qua Khung Cửa Sổ Năm Ấy

Chương 6: Khi những rung động đầu tiên gọi tên

2,397 từ · ~12 phút đọc

Thị trấn ven biển vào những ngày cuối tháng năm thường khoác lên mình một tấm áo lộng lẫy và rực rỡ nhất. Đó là thời điểm lễ hội truyền thống của cư dân miền biển được tổ chức, một sự kiện nhằm cầu mong những chuyến tàu ra khơi thuận buồm xuôi gió và cũng là dịp để người dân tạm gác lại những lo toan thường nhật. Đối với những học sinh cuối cấp như Lâm Hiểu và Trần Phong, đây giống như một khoảng lặng quý giá trước khi cơn bão của những kỳ thi ập đến.

Không khí lễ hội tràn ngập khắp mọi ngóc ngách. Những dải cờ ngũ sắc được chăng ngang các con đường dốc, mùi bánh xèo đổ trên chảo nóng, mùi mực nướng thơm nồng và tiếng loa phát thanh vang vọng những bài dân ca miền biển tạo nên một bản giao hưởng náo nhiệt. Lâm Hiểu đứng trước gương, loay hoay chỉnh lại cổ chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt. Cậu vốn không thích những nơi đông đúc, nhưng vì Trần Phong đã nài nỉ suốt cả tuần lễ nên cậu không thể từ chối.

“Lâm Hiểu! Xong chưa? Tớ đợi dưới cổng muốn hóa đá rồi đây này!”

Tiếng hét đặc trưng của Trần Phong vang lên từ dưới sân. Lâm Hiểu vội vàng cầm lấy chiếc ví nhỏ rồi chạy xuống cầu thang. Trần Phong hôm nay trông khác hẳn ngày thường. Cậu ấy không mặc bộ đồ thể thao hay chiếc áo phông đẫm mồ hôi nữa, mà diện một chiếc áo sơ mi đen xắn tay, để lộ cánh tay săn chắc và đồng hồ điện tử trẻ trung. Mái tóc của Trần Phong được vuốt ngược lên một cách gọn gàng, làm tôn lên những đường nét góc cạnh, nam tính trên khuôn mặt.

Lâm Hiểu thoáng khựng lại một giây khi nhìn thấy vẻ ngoài này của người bạn thân. Tim cậu bỗng đập nhanh hơn thường lệ, một cảm giác lạ lẫm len lỏi vào tận xương tủy.

“Cậu... hôm nay ăn mặc tử tế thế?” Lâm Hiểu cố gắng giữ giọng bình thản nhất có thể.

Trần Phong nháy mắt, nụ cười rạng rỡ như muốn lấn át cả ánh đèn lồng trên phố:

“Chứ sao! Đi với họa sĩ nổi tiếng tương lai thì tớ cũng phải giữ thể diện chứ. Đi thôi, hội đêm nay chắc chắn vui lắm, nghe nói có cả bắn pháo hoa từ phía ngọn hải đăng đấy.”

Hai cậu thiếu niên cùng nhau bách bộ xuống phố. Thị trấn tối nay đông vui lạ thường. Những nhóm bạn trẻ tụ tập cười đùa, những đôi tình nhân nắm tay nhau đi dạo bên bờ kè. Giữa dòng người tấp nập, Trần Phong vẫn vô thức giữ thói quen cũ, cậu luôn đi bên ngoài để che chắn cho Lâm Hiểu khỏi những cú va chạm từ người qua đường.

“Này, muốn ăn gì không? Tớ bao!” Trần Phong hào hứng chỉ vào một gian hàng bán kẹo bông gòn khổng lồ.

“Cậu bao tớ, rồi tiền đâu mà mai cậu đi tập bóng rổ?” Lâm Hiểu trêu chọc.

“Lo gì, tớ vừa giúp bố dọn dẹp kho nên được thưởng một khoản kha khá. Nay cứ chơi tới bến đi!”

Họ cùng nhau đi qua những gian hàng trò chơi. Trần Phong rất giỏi trong mấy trò ném vòng và bắn súng hơi. Chỉ sau vài lượt chơi, trên tay Lâm Hiểu đã là một con gấu bông nhỏ và một chiếc móc khóa hình quả bóng rổ.

“Cái này tặng cậu đấy. Để sau này lên thành phố học, nhìn thấy gấu là nhớ đến tớ.” Trần Phong đưa con gấu cho Lâm Hiểu, giọng nói có chút trêu đùa nhưng ánh mắt lại vô cùng nghiêm túc.

Lâm Hiểu nhận lấy con gấu, cảm thấy mặt mình hơi nóng lên:

“Nhìn con gấu này có điểm nào giống cậu đâu chứ. Nó... hiền khô thế này mà.”

Họ tiếp tục đi về phía quảng trường trung tâm, nơi có sân khấu văn nghệ đang rộn ràng tiếng đàn hát. Bỗng nhiên, một nhóm nữ sinh cùng trường nhận ra Trần Phong và chạy lại bắt chuyện. Trong đó có Linh, một cô bạn khá xinh xắn và là thành viên đội cổ vũ, người mà ai cũng biết là thầm mến người đội trưởng bóng rổ từ lâu.

“Trần Phong! Cậu cũng đi hội à? Tụi mình định ra quán nước ven biển ngồi, cậu đi cùng cho vui nhé?” Linh hào hứng nói, đôi mắt lấp lánh nhìn Trần Phong.

Trần Phong liếc nhìn sang Lâm Hiểu. Lâm Hiểu lúc này đang lặng lẽ lùi lại một chút, giả vờ quan tâm đến một quầy bán tranh gốm gần đó. Một cảm giác nhói nhẹ xuất hiện trong lòng Lâm Hiểu. Cậu thấy mình giống như một kẻ thừa thãi trong bức tranh rực rỡ này.

“À, tớ đi với Lâm Hiểu rồi. Chắc là để khi khác nhé Linh.” Trần Phong từ chối một cách lịch sự nhưng dứt khoát.

“Thì rủ cả Lâm Hiểu đi cùng mà, càng đông càng vui chứ sao!” Linh vẫn kiên trì.

Lâm Hiểu lúc này mới lên tiếng, giọng cậu hơi nhỏ:

“Cậu đi với các bạn đi Trần Phong. Tớ hơi mệt, chắc tớ ra phía đê chắn sóng ngồi một lát rồi về trước.”

“Lâm Hiểu!” Trần Phong gọi với theo nhưng Lâm Hiểu đã nhanh chân bước đi.

Cậu đi rất nhanh, băng qua những đám đông ồn ào, hướng về phía bờ biển – nơi bóng tối và sự yên tĩnh đang ngự trị. Lâm Hiểu ngồi xuống một tảng đá lớn cạnh bờ kè, gió biển tối nay mang theo hơi lạnh thổi buốt vào da thịt. Cậu tự trách mình tại sao lại cư xử như thế. Trần Phong có quyền có những người bạn khác, có quyền đi chơi với những cô gái xinh đẹp. Họ chỉ là bạn thân, là thanh mai trúc mã, đâu có lý do gì để cậu thấy khó chịu và hụt hẫng như vậy.

Lâm Hiểu lấy cuốn sổ phác thảo luôn mang theo bên mình, nhưng ánh đèn đường mờ ảo không đủ để cậu vẽ bất cứ thứ gì. Cậu cứ ngồi đó, nhìn những đợt sóng bạc đầu xô vào bờ cát, cảm thấy lòng mình cũng đang dậy sóng.

Có tiếng bước chân dồn dập phía sau. Rồi một bóng đen phủ lên người cậu. Mùi mồ hôi pha lẫn hương xà phòng quen thuộc lại ập đến.

“Cậu chạy nhanh thật đấy, làm tớ tìm mãi mới thấy.” Trần Phong thở dốc, ngồi xuống cạnh Lâm Hiểu trên tảng đá hẹp.

“Sao cậu không đi chơi với Linh và các bạn? Bỏ người ta lại như thế là không tốt đâu.” Lâm Hiểu không nhìn Trần Phong, mắt vẫn hướng ra biển.

Trần Phong bỗng nhiên im lặng. Cậu nghiêng đầu nhìn khuôn mặt đang cố tỏ ra thản nhiên của Lâm Hiểu. Một lúc sau, Trần Phong mới khẽ nói:

“Lâm Hiểu, cậu đang ghen đấy à?”

Câu nói trực diện khiến Lâm Hiểu giật nảy mình. Cậu quay sang nhìn Trần Phong, lắp bắp:

“Ghen... ghen cái gì chứ! Cậu đừng có mà ảo tưởng. Tớ chỉ là thấy mệt thôi.”

Trần Phong bật cười, nhưng nụ cười lần này không có chút gì là trêu chọc. Cậu đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang lạnh ngắt của Lâm Hiểu.

“Tớ không đi với họ vì tớ đã hẹn với cậu trước rồi. Với lại, ở bên cạnh cậu tớ thấy thoải mái hơn nhiều. Linh hay bất kỳ ai khác cũng không thể thay thế được vị trí của cậu trong lòng tớ, cậu hiểu không?”

Lâm Hiểu cảm thấy trái tim mình như vừa bị ai đó bóp nhẹ, rồi lại được sưởi ấm ngay lập tức. Bàn tay của Trần Phong rất lớn, bao trọn lấy tay cậu, mang theo một hơi nóng khiến cái lạnh của gió biển dường như tan biến.

“Vị trí gì cơ? Cậu cứ nói năng kỳ lạ.” Lâm Hiểu cúi đầu, cố giấu đi sự bối rối đang lan tỏa trên khuôn mặt.

“Thì là vị trí... quan trọng nhất.” Trần Phong hạ thấp giọng, tiếng nói của cậu hòa vào tiếng sóng vỗ. “Này Lâm Hiểu, cậu có nhớ mùa hè năm lớp chín không? Cái năm mà tớ bị gãy chân không thể đi đá bóng được, cậu đã ngồi cạnh tớ suốt cả mùa hè để dạy tớ vẽ. Lúc đó tớ đã nghĩ, nếu sau này tớ có làm gì đi nữa, tớ cũng muốn có người này ở bên cạnh.”

Lâm Hiểu không đáp, nhưng cậu cũng không rút tay lại. Họ cứ ngồi đó, giữa không gian mịt mùng của biển đêm và ánh đèn hội xa xa. Đúng lúc ấy, một tiếng nổ lớn vang lên. Pháo hoa bắt đầu được bắn từ phía ngọn hải đăng.

Từng chùm pháo hoa đủ màu sắc rực rỡ tung bay trên bầu trời, phản chiếu xuống mặt nước lấp lánh. Ánh sáng của pháo hoa rọi sáng khuôn mặt của hai cậu thiếu niên. Trần Phong không nhìn lên bầu trời, cậu đang nhìn đăm đăm vào Lâm Hiểu. Trong ánh sáng lung linh của những tia lửa màu đỏ, màu xanh, màu vàng, đôi mắt của Trần Phong chứa đựng một thứ cảm xúc nồng nàn đến mức khiến Lâm Hiểu cảm thấy ngạt thở.

Họ ở rất gần nhau. Gần đến mức Lâm Hiểu có thể cảm nhận được hơi thở của Trần Phong trên má mình. Tim cậu đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Một thứ cảm xúc mãnh liệt, nguyên bản và không thể kìm nén đang trỗi dậy trong lòng cả hai.

Trần Phong hơi nghiêng người tới, bàn tay vẫn nắm chặt tay Lâm Hiểu, tay kia vô thức đưa lên vuốt nhẹ lọn tóc rối của cậu bạn thân. Trong khoảnh khắc ấy, dường như ranh giới của tình bạn bấy lâu nay đã trở nên mỏng manh như một sợi chỉ. Chỉ cần một chút nữa thôi, một chút can đảm nữa thôi, thế giới của họ sẽ thay đổi mãi mãi.

Nhưng rồi, một tràng pháo hoa nổ lớn khiến Lâm Hiểu giật mình lùi lại một bước. Cậu lúng túng rút tay ra, tim vẫn chưa thôi thổn thức.

“Pháo... pháo hoa đẹp thật cậu nhỉ?” Lâm Hiểu nói, giọng hơi run.

Trần Phong thoáng hiện lên một tia tiếc nuối trong mắt, nhưng cậu nhanh chóng lấy lại vẻ tự nhiên, cười hì hì:

“Ừ, đẹp thật. Nhưng tớ thấy bức tranh cậu vẽ lúc chiều đẹp hơn nhiều.”

Họ cùng nhau đứng dậy khi màn pháo hoa kết thúc. Trên đường về, cả hai đều im lặng hơn bình thường. Nhưng đó không phải là sự im lặng nặng nề, mà là một sự im lặng đầy ắp những rung động mới chớm. Những ngón tay thỉnh thoảng vô tình chạm vào nhau giữa đám đông, mỗi lần như thế đều khiến cả hai giật mình nhưng lại thầm mong cái chạm ấy kéo dài thêm chút nữa.

Khi về đến con dốc quen thuộc dẫn vào nhà, Trần Phong đột nhiên dừng lại. Cậu nhìn thẳng vào mắt Lâm Hiểu dưới ánh đèn đường vàng vọt.

“Lâm Hiểu này, dù sau này lên thành phố có nhiều hội vui hơn, pháo hoa to hơn, cậu cũng đừng quên cái hội ở thị trấn mình nhé.”

“Tớ sẽ không quên đâu.” Lâm Hiểu gật đầu chắc nịch.

“Và cũng đừng quên... người đã cùng cậu đi xem pháo hoa hôm nay nữa.”

Nói xong, Trần Phong không đợi Lâm Hiểu trả lời, cậu chạy thật nhanh về nhà mình, vừa chạy vừa vẫy tay chào. Lâm Hiểu đứng đó, nhìn theo bóng lưng của cậu ấy, tay vô thức chạm vào con gấu bông nhỏ trong túi áo.

Đêm đó, Lâm Hiểu nằm trên giường, nhìn lên trần nhà. Cậu nhận ra rằng, những rung động này không còn là những cảm xúc mơ hồ nữa. Nó rõ ràng và mạnh mẽ như tiếng pháo hoa vừa nổ trên bầu trời biển. Cậu thích Trần Phong. Không phải là sự yêu mến của một người bạn, mà là tình cảm của một người muốn cùng đối phương đi qua tất cả những mùa hè trong cuộc đời.

Cậu với tay lấy cuốn sổ, dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, cậu viết nhanh một dòng: “Chương 6: Khi pháo hoa nổ cũng là lúc tim tớ nhận ra chủ nhân của nó.”

Lâm Hiểu nhắm mắt lại, trong đầu vẫn là hình ảnh đôi mắt của Trần Phong lúc pháo hoa rực sáng. Cậu hiểu rằng, hành trình phía trước sẽ còn nhiều khó khăn, nhất là khi kỳ thi đang đến gần, nhưng ít nhất giờ đây cậu đã biết mình đang chiến đấu vì điều gì.

Ở căn phòng bên kia bức tường hoa cát đằng, Trần Phong cũng đang ngồi thẫn thờ bên cửa sổ. Cậu chạm tay vào quả bóng rổ, rồi lại nhìn sang ánh đèn vừa tắt bên phòng Lâm Hiểu. Cậu mỉm cười một mình, lòng tràn đầy quyết tâm. Cậu phải mạnh mẽ hơn, giỏi giang hơn để có thể bảo vệ và ở bên cạnh người đó.

Thanh xuân của họ, từ giây phút này, đã không còn chỉ là những ngày tháng rong chơi đơn thuần. Nó đã bắt đầu nhuốm màu sắc của tình yêu – một tình yêu trong trẻo, ngọt ngào nhưng cũng đầy trách nhiệm của những người trẻ đang tập lớn.

Sáng hôm sau, khi tiếng bóng lại vang lên thình thịch trên sân, Lâm Hiểu không còn thấy nó chỉ là một âm thanh báo thức nữa. Đó là nhịp đập của một trái tim đang gọi tên mình. Cậu bước ra ban công, đón lấy nắng mai và mỉm cười.

“Chào buổi sáng, Trần Phong!”

Trần Phong ngước lên, ném quả bóng lên cao rồi bắt gọn lấy, hét lớn:

“Chào buổi sáng! Xuống đây nhanh lên, hôm nay tớ sẽ dạy cậu ném rổ, không thể để cậu cứ yếu ớt thế mãi được!”

Nắng lại đi qua khung cửa sổ, chứng kiến một khởi đầu mới đầy hứa hẹn. Thị trấn ven biển vẫn thế, sóng vẫn vỗ và gió vẫn mặn, nhưng trong lòng hai cậu thiếu niên, một mùa hè thực sự đã bắt đầu rực cháy.