Tháng năm ở thị trấn ven biển không chỉ mang đến cái nắng vàng ươm như mật ngọt mà còn đem theo những cơn gió nồng đượm vị muối. Đối với học sinh cuối cấp, đây là khoảng thời gian mà sự oi ả của thời tiết dường như tỷ lệ thuận với sự căng thẳng trong các phòng học. Những tờ lịch trên tường vơi đi mỗi ngày như nhắc nhở về một cuộc chia ly không thể tránh khỏi và một ngưỡng cửa lớn lao đang chờ đợi phía trước.
Lâm Hiểu ngồi trong lớp, tay cầm chiếc quạt giấy nhỏ khẽ quạt, đôi mắt vẫn không rời khỏi cuốn sách giáo khoa Ngữ văn nhưng tâm trí đã bay tận ra phía sân bóng rổ. Hôm nay là buổi tập huấn quan trọng của đội trường để chuẩn bị cho giải đấu cấp tỉnh vào tuần sau. Trần Phong, với tư cách là đội trưởng, đã phải có mặt từ rất sớm. Từ vị trí cửa sổ lớp học ở tầng ba, Lâm Hiểu có thể nhìn thấy một chấm trắng nhỏ di chuyển không ngừng dưới sân bóng – đó chính là Trần Phong với chiếc áo phông số 10 quen thuộc.
Tiếng trống tan trường vang lên, báo hiệu một buổi chiều oi ả đã kết thúc. Trong khi các bạn khác vội vã thu dọn sách vở để trở về với máy quạt và nước đá, Lâm Hiểu lại chậm rãi bước xuống sân bóng. Cậu không về ngay, mà chọn một chỗ ngồi dưới gốc cây bằng lăng lớn nằm ngay cạnh khán đài gỗ. Cây bằng lăng này đã già lắm rồi, tán lá rộng che mát cả một góc sân, những chùm hoa tím ngắt bắt đầu nở rộ, rụng lác đác trên mặt đất tạo thành một thảm màu lãng mạn.
Dưới sân, không khí tập luyện đang ở mức cao trào. Tiếng đế giày miết trên sân bê tông ken két, tiếng hò hét chỉ đạo của huấn luyện viên và tiếng bóng đập thình thịch tạo nên một không khí rạo rực. Lâm Hiểu nhìn thấy Trần Phong đang dẫn bóng đột phá qua hai hậu vệ đối phương. Mồ hôi làm bết lại mái tóc của cậu ấy, thấm đẫm cả chiếc áo đồng phục, nhưng đôi mắt của Trần Phong lại sáng quắc, tràn đầy sự tập trung và khát khao chiến thắng.
Bỗng nhiên, một tình huống va chạm mạnh xảy ra. Trong lúc nhảy lên tranh bóng, một cầu thủ đội bạn vô tình thúc khuỷu tay vào mạn sườn của Trần Phong. Trần Phong mất thăng bằng, ngã nhào xuống sân, quả bóng tuột khỏi tay lăn về phía rìa sân.
Lâm Hiểu bật dậy ngay lập tức, cuốn sách trên tay rơi xuống đất. Tim cậu thắt lại một nhịp. Cậu không suy nghĩ gì thêm, chạy thẳng vào giữa sân bóng trong sự ngỡ ngàng của những người xung quanh.
"Trần Phong! Cậu có sao không?"
Lâm Hiểu quỳ xuống cạnh Trần Phong, giọng nói run rẩy không giấu nổi sự lo lắng. Trần Phong đang ôm lấy mạn sườn, gương mặt nhăn nhó vì đau đớn. Nhưng khi thấy Lâm Hiểu đang hớt hải bên cạnh, cậu ấy cố gắng nén đau, nở một nụ cười gượng gạo.
"Tớ không sao... Chỉ hơi thốn một chút thôi. Cậu làm gì mà hốt hoảng thế, tớ có phải làm bằng thủy tinh đâu mà dễ vỡ."
"Cậu còn đùa được à? Mặt tái mét hết rồi kìa!" Lâm Hiểu gắt lên, bàn tay cậu run run định chạm vào vết thương của Trần Phong nhưng lại sợ làm cậu ấy đau thêm.
Lúc này, các thành viên khác trong đội và huấn luyện viên cũng đã chạy lại. Một người bạn trong đội tên là Minh, vốn tính tình hay đùa cợt, nhìn thấy vẻ mặt của Lâm Hiểu thì lên tiếng trêu chọc:
"Chà, đúng là bạn thân chí cốt có khác. Trần Phong mới ngã một cái mà Lâm Hiểu đã như muốn khóc đến nơi rồi. Yên tâm đi, nó trâu bò lắm, không chết được đâu."
Lâm Hiểu nghe vậy thì mặt đỏ bừng, cậu lúng túng đứng dậy, lùi lại một bước. Trần Phong thấy vậy liền nhíu mày, nhìn Minh bằng ánh mắt cảnh cáo rồi tự mình chống tay đứng dậy. Dù vẫn còn hơi đau nhưng cậu ấy vẫn cố đứng thẳng lưng để trấn an Lâm Hiểu.
"Nghỉ tập mười phút nhé!" Huấn luyện viên hô lớn.
Trần Phong đi khập khiễng về phía gốc cây bằng lăng nơi Lâm Hiểu vừa ngồi. Lâm Hiểu lẳng lặng đi theo sau, tay cầm theo chai nước và chiếc khăn mặt. Khi cả hai đã ngồi xuống dưới bóng râm, Lâm Hiểu mới nhỏ giọng nói:
"Cậu lúc nào cũng thế, chẳng bao giờ biết giữ gìn bản thân cả. Giải đấu quan trọng thật, nhưng nếu cậu bị thương nặng thì tính sao?"
Trần Phong nhận lấy chai nước từ tay Lâm Hiểu, uống một hơi dài rồi thở phào nhẹ nhõm. Cậu nhìn những cánh hoa bằng lăng tím đang vương trên tóc Lâm Hiểu, bất giác đưa tay ra nhặt xuống.
"Lâm Hiểu này, cậu biết tại sao tớ lại cố gắng như vậy không?"
Lâm Hiểu lắc đầu, mắt vẫn nhìn vào vết bầm bắt đầu hiện rõ trên cánh tay Trần Phong.
"Vì tớ muốn thắng. Tớ muốn trong mùa hè cuối cùng này, tớ có thể đứng trên bục nhận giải và chỉ cho mọi người thấy rằng, tớ đã làm được. Và tớ cũng muốn... cậu tự hào về tớ."
Lâm Hiểu ngước lên, bắt gặp ánh mắt chân thành và có phần rực cháy của Trần Phong. Cảm giác ấm áp xen lẫn chút chua xót dâng lên trong lòng cậu. Cậu hiểu rằng Trần Phong không chỉ chơi bóng vì đam mê, mà còn vì một lời hứa vô hình với chính bản thân và với cả cậu.
"Tớ lúc nào chẳng tự hào về cậu, dù cậu có thắng hay thua." Lâm Hiểu nói, giọng thấp nhưng chắc chắn. "Nhưng tớ muốn cậu khỏe mạnh hơn là muốn một chiếc cúp."
Trần Phong khẽ cười, cậu nghiêng người dựa vào thân cây bằng lăng, nhìn ra phía biển xa xăm. Gió biển lúc này thổi mạnh hơn, mang theo vị mặn đặc trưng len lỏi vào từng kẽ lá.
"Cậu có ngửi thấy mùi gì không?" Trần Phong hỏi.
"Mùi biển chứ mùi gì nữa."
"Không, là mùi của sự tự do đấy. Ở thị trấn này, gió lúc nào cũng mặn, người ta bảo đó là nước mắt của biển cả, nhưng tớ lại thấy đó là vị của sự bền bỉ. Giống như chúng mình vậy, cứ lầm lũi lớn lên giữa nắng gió, chẳng cần ai biết đến, nhưng bên trong lại cứng cỏi vô cùng."
Lâm Hiểu lặng im lắng nghe. Cậu thích những lúc Trần Phong trở nên suy tư như thế này. Nó cho thấy đằng sau vẻ ngoài năng nổ, bất cần kia là một tâm hồn rất đỗi sâu sắc. Cậu nhặt một cánh hoa bằng lăng lên, mân mê trong lòng bàn tay.
"Trần Phong, cậu có bao giờ nghĩ đến chuyện mười năm sau không?"
"Mười năm sau à? Lúc đó chắc tớ đã thành một anh cảnh sát oai phong, đi bắt cướp bằng chiếc xe địa hình này luôn." Trần Phong cười hì hì, rồi cậu quay sang nhìn Lâm Hiểu. "Còn cậu, chắc chắn đã là một họa sĩ nổi tiếng, có triển lãm riêng trên thành phố. Lúc đó cậu nhớ để dành cho tớ một vị trí đẹp nhất trong phòng tranh nhé."
"Chỉ vậy thôi sao?"
"Tất nhiên là không chỉ vậy rồi. Mười năm sau, dù chúng mình có là ai, ở đâu, tớ cũng muốn chúng mình vẫn sẽ như bây giờ. Vẫn cùng nhau ăn bún cá của mẹ tớ, vẫn cùng nhau đạp xe qua những con dốc này, và... vẫn có cậu ngồi chờ tớ mỗi buổi chiều tan học."
Lời hứa ấy đơn giản quá đỗi, nhưng trong không gian ngập tràn sắc tím của hoa bằng lăng và vị mặn của gió biển, nó lại trở nên thiêng liêng đến lạ lùng. Lâm Hiểu cảm thấy mũi mình hơi cay. Cậu biết rằng mười năm là một quãng thời gian dài, đủ để thay đổi rất nhiều thứ. Nhưng lúc này, cậu chọn tin vào Trần Phong. Cậu chọn tin vào cái nắm tay thầm lặng giữa hai người dưới gốc cây già này.
"Được, tớ hứa." Lâm Hiểu khẽ đáp.
Trần Phong đột ngột đứng dậy, kéo Lâm Hiểu đứng lên theo. Cậu ấy dường như đã quên hết đau đớn, ánh mắt lại bùng lên ngọn lửa nhiệt huyết.
"Đi thôi, tớ phải vào tập tiếp đây. Cậu ngồi đây đợi tớ nhé, tập xong tớ chở về. Hôm nay tớ sẽ đạp xe thật nhanh để cậu thấy tớ khỏe mạnh thế nào!"
Lâm Hiểu nhìn bóng lưng Trần Phong chạy lại sân bóng, lòng cậu nhẹ nhõm hẳn đi. Cậu ngồi lại dưới gốc bằng lăng, lấy cuốn sổ phác thảo ra. Lần này, cậu không vẽ bóng lưng, cũng không vẽ trận đấu. Cậu vẽ một cành bằng lăng tím ngắt vươn mình ra phía biển, dưới gốc cây là hai chiếc xe đạp tựa vào nhau, im lìm và vững chãi.
Cuổi buổi chiều, khi ánh hoàng hôn đỏ rực nhuộm thắm cả mặt biển, buổi tập mới kết thúc. Trần Phong mồ hôi nhễ nhại nhưng tinh thần lại vô cùng sảng khoái. Cậu dắt xe ra cổng trường, đợi Lâm Hiểu.
"Này, Lâm Hiểu! Lên xe đi, đại ca đưa về!"
Lâm Hiểu mỉm cười, trèo lên yên sau chiếc xe đạp cũ. Trần Phong đạp xe băng băng qua những con đường dốc. Gió biển thổi mạnh làm vạt áo cả hai bay phấp phới. Trong không gian chỉ còn tiếng xích xe lạch cạch và tiếng cười đùa vô tư của tuổi trẻ.
Đi ngang qua đoạn dốc cao nhất nhìn xuống biển, Trần Phong đột ngột giảm tốc độ. Cậu nói to để át tiếng gió:
"Lâm Hiểu! Tớ sẽ không để cậu phải một mình ở thành phố đó đâu! Tớ sẽ thi đỗ, tớ chắc chắn sẽ thi đỗ!"
Lâm Hiểu vòng tay ra phía trước, khẽ nắm lấy vạt áo của Trần Phong. Cậu tựa đầu vào lưng người bạn thân, cảm nhận nhịp tim đều đặn và hơi ấm lan tỏa. Vị mặn của gió biển hôm nay không còn làm cậu thấy khó chịu, trái lại, nó giống như một chất xúc tác làm đậm đà thêm tình cảm đang nảy nở trong lòng.
Họ đi qua những rặng dừa xanh, đi qua những ngôi nhà mái ngói đỏ, đi qua cả những nỗi lo âu của tuổi mới lớn. Dưới gốc cây bằng lăng năm ấy, một lời hứa đã được gieo xuống, và nó sẽ âm thầm bén rễ, chờ ngày nở hoa giữa lòng thành phố xa lạ hay giữa chính thị trấn ven biển nhỏ bé này.
Khi về đến cổng nhà, Trần Phong dừng xe lại, cậu nhìn Lâm Hiểu bằng ánh mắt ấm áp:
"Ngủ ngon nhé, họa sĩ nhỏ. Mai tớ lại sang gọi cậu dậy tập ném bóng đấy."
"Ngủ ngon, Trần Phong."
Lâm Hiểu đứng nhìn theo bóng xe của Trần Phong cho đến khi nó khuất hẳn sau bức tường rào phủ hoa cát đằng. Cậu bước vào nhà, hương vị của mùa hè dường như vẫn còn vương vấn trên áo. Cậu biết rằng, dù tương lai có ra sao, dù những con dốc có cao đến mấy, cậu cũng sẽ không bao giờ cô đơn. Bởi vì cậu có một người bạn, một người anh em, và có lẽ là một điều gì đó hơn thế nữa, luôn sẵn sàng đẩy xe giúp cậu đi qua mọi khó khăn.
Mùa hè năm mười bảy tuổi, có vị mặn của gió, có sắc tím của hoa và có cả một lời hứa sẽ đi cùng nhau đến tận cuối con đường. Đó là chương đẹp nhất trong cuốn sổ phác thảo cuộc đời của Lâm Hiểu, một chương mà cậu sẽ dùng cả đời mình để tô điểm thêm những màu sắc rực rỡ nhất.
Lâm Hiểu nằm trên giường, nhìn ra khung cửa sổ nơi ánh trăng đang dịu dàng chiếu rọi. Cậu thầm nghĩ, có lẽ hạnh phúc chẳng đâu xa xôi, nó nằm ngay trong tiếng bóng đập sân trường, trong cái đẩy xe lúc lên dốc, và trong lời hứa đơn sơ dưới gốc bằng lăng buổi chiều nay.