MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNàng Thái Tử Phi Thất NghiệpChương 1: Tông Trúng Cá Viên Chiên: Thất Nghiệp Lại Còn Xuyên Không!

Nàng Thái Tử Phi Thất Nghiệp

Chương 1: Tông Trúng Cá Viên Chiên: Thất Nghiệp Lại Còn Xuyên Không!

1,579 từ · ~8 phút đọc

Thịnh Thanh Hằng, năm nay tròn hai mươi lăm tuổi, vừa chính thức nhận được quyết định cho nghỉ việc từ công ty du lịch quốc tế nơi cô đã gắn bó ba năm. Lý do sa thải vô cùng củ chuối và khiến cô vừa tức vừa buồn cười: trong buổi họp đề xuất chiến lược phát triển thị trường Đông Nam Á, thay vì ca ngợi dịch vụ tour của công ty mình, cô đã lỡ lời khen ngợi một đối thủ cạnh tranh về chiến dịch truyền thông sáng tạo, kèm theo một câu cảm thán đầy chân thành rằng "thậm chí em còn muốn mua tour của họ hơn của mình". Giám đốc marketing, một người đàn ông trung niên với cái đầu hói và niềm kiêu hãnh cao ngất, đã xem đó là hành vi "không trung thành, thiếu tinh thần đồng đội, và cần phải đào thải ngay lập tức". Cầm quyết định sa thải trên tay, Thanh Hằng bước ra khỏi tòa nhà văn phòng hiện đại với cảm giác nửa giải thoát, nửa hoang mang. Giải thoát vì cô đã chán ngấy việc phải luôn cố gắng bán những sản phẩm mà ngay cả cô cũng thấy không thuyết phục, nhưng hoang mang là vì cô vừa mất đi nguồn thu nhập chính giữa tháng mười hai lạnh lẽo, và câu hỏi lớn nhất hiện lên trong đầu cô là "Tết này ăn gì?". Cô nhớ lại những lời ba mẹ đã dặn dò khi cô lên thành phố: phải ổn định, phải có công việc tốt, và đừng bao giờ để bị đuổi việc. Giờ đây, tất cả những lời hứa đó đều tan thành mây khói theo một câu khen ngợi dại dột. Cô tựa người vào tường, nhìn dòng người hối hả trên phố, cảm thấy bản thân như một hạt bụi bị gió cuốn đi không phương hướng.

Cái đói và nỗi buồn thất nghiệp khiến Thanh Hằng quyết định tự thưởng cho mình một bữa ăn đường phố thật thịnh soạn trước khi về nhà đối mặt với sự thật phũ phàng. Cô băng qua đường, hướng về xe đẩy bán đồ ăn vặt quen thuộc. Mùi thơm của cá viên chiên, bò viên, xúc xích nướng lan tỏa trong không khí, xoa dịu phần nào tâm trạng u uất của cô. Trong lúc đang chăm chú nhìn cô bán hàng gắp những xiên cá viên chiên vàng ruộm, cô hoàn toàn không chú ý đến tín hiệu đèn giao thông đang chuyển màu, cũng không nghe thấy tiếng còi xe tải inh ỏi phía sau. Chiếc xe tải ấy, hóa ra, là một chiếc xe chở nguyên vật liệu cho một quán ăn đêm, mà thùng sau lại chất đầy những hộp cá viên chiên đông lạnh được xếp chồng chất lên nhau. Khoảnh khắc cuối cùng Thanh Hằng cảm nhận được là một tiếng rầm kinh hoàng, một cú sốc điện cực mạnh chạy khắp cơ thể, và hình ảnh chiếc hộp carton có chữ "Cá Viên Chiên Tươi Ngon" bay lơ lửng ngay trước mắt cô. Mọi thứ chìm vào bóng tối và sự im lặng tuyệt đối, kết thúc một cách trớ trêu và đầy định mệnh cho cuộc đời của Thịnh Thanh Hằng, cô gái thất nghiệp với niềm đam mê đồ ăn vặt.

Khi tỉnh dậy, Thịnh Thanh Hằng không còn cảm thấy cơn đau rát do va chạm, mà thay vào đó là một sự nhức nhối khó chịu ở đầu và cảm giác nặng nề toàn thân. Cô mở mắt, đập vào mắt không phải là trần nhà bệnh viện màu trắng quen thuộc, mà là một chiếc màn lụa thêu hoa văn tinh xảo, rủ xuống từ một chiếc giường gỗ lớn chạm khắc rồng phượng cầu kỳ. Cô hoảng hốt nhìn xung quanh, mọi thứ đều là đồ cổ: tủ quần áo bằng gỗ mun bóng loáng, bàn trang điểm khảm trai, và trên bàn còn đặt một chiếc gương đồng. Cô vội vã bật dậy, nhưng bị một cơn choáng váng giữ lại. Điều đáng sợ nhất là, đôi tay cô nhìn thon thả và trắng nõn hơn bình thường, và bộ quần áo cô đang mặc không phải là chiếc áo len xám cũ kỹ của cô, mà là một bộ y phục bằng gấm thêu hoa mẫu đơn tỉ mỉ. Ngay lúc ấy, một cô gái trẻ với khuôn mặt bầu bĩnh, vận đồ cung nữ, hốt hoảng chạy vào, quỳ rạp xuống. "Nương nương, cuối cùng người cũng tỉnh! Người làm nô tỳ sợ chết khiếp. Người nhớ không? Người là Lý Kiều An, Thái tử phi tương lai của Đại Cảnh Quốc. Ba ngày nữa là đến ngày thành hôn rồi!"

Kiều An? Thái tử phi? Đại Cảnh Quốc? Hàng loạt cái tên xa lạ và khái niệm khó hiểu xoáy vào đầu Thanh Hằng. Cô cố gắng nhớ lại, những ký ức không phải của cô bắt đầu ùa về: ký ức về một cô gái tên Lý Kiều An, con gái của Lễ Bộ Thượng Thư, bị ép gả cho một vị Thái tử nổi tiếng là lạnh lùng và không gần nữ sắc. Trong ký ức hỗn độn đó, Kiều An đã cố gắng phản kháng, đã tự tử bằng cách nhảy xuống hồ sen, và rồi kết quả là cô – Thịnh Thanh Hằng – lại chiếm giữ thân xác này. Cô gái tội nghiệp Lý Kiều An kia đã chết, và cô, người thất nghiệp vừa bị cá viên chiên tông, lại phải gánh lấy cuộc đời phức tạp này. Thanh Hằng thở dài tuyệt vọng. Nếu cuộc đời hiện đại đã bạc đãi cô đến mức bị đuổi việc và tông xe, thì cuộc đời cổ đại này lại tặng cho cô một suất "việc làm" còn éo le hơn: làm vợ của một người đàn ông xa lạ, trong một môi trường được gọi là cung đấu mà cô chỉ mới xem qua trên phim ảnh và chẳng có chút kinh nghiệm sinh tồn nào. Mục tiêu duy nhất của cô lúc này không phải là quyền lực, mà là làm sao để sống sót, và quan trọng hơn cả, làm sao để kiếm được tiền và tích lũy vốn liếng để sau này có cơ hội chuộc thân hoặc... xin nghỉ việc.

Cung nữ tên Tiểu Ngư, sau khi khóc lóc và trấn an "nương nương" một hồi, đã giúp Thanh Hằng (giờ là Kiều An) tìm hiểu rõ hơn về tình hình hiện tại. Hóa ra, hôn lễ giữa Lý Kiều An và Hoàng thái tử Lý Thiên Tự là một cuộc hôn nhân chính trị, nhằm củng cố thế lực giữa Lễ Bộ Thượng Thư và Hoàng gia. Tiểu Ngư rụt rè kể về Thái tử Lý Thiên Tự, một người được đồn đại là vô cùng thông minh, tài giỏi, nhưng lại có tính cách nghiêm nghị đến mức đáng sợ và mắc một chứng bệnh kỳ lạ: hội chứng sợ phụ nữ nhẹ. Tiểu Ngư thì thầm rằng Thái tử đã hai mươi tám tuổi, cái tuổi đáng lẽ phải có hàng tá phi tần, nhưng lại hoàn toàn không có người phụ nữ nào bên cạnh, và tin đồn còn lan ra rằng ngài hoàn toàn không có hứng thú với chuyện chăn gối. Thanh Hằng nghe đến đây thì mắt sáng rực. Đây không phải là một bi kịch, mà là một cơ hội vàng! Một Thái tử không quan tâm đến phụ nữ chính là tấm vé an toàn để cô thực hiện kế hoạch tàng hình. Cô không cần phải cạnh tranh, không cần cung đấu, chỉ cần hoàn thành vai trò danh nghĩa, và quan trọng nhất là, cô sẽ có thời gian rảnh rỗi để bắt đầu sự nghiệp kinh doanh "tay trái" của mình ngay trong chốn thâm cung này. Cô quyết định: kế hoạch "Sống Tàng Hình – Ăn Ngon – Chờ Hưu" chính thức được kích hoạt.

Thịnh Thanh Hằng, giờ mang thân phận Lý Kiều An, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những cành đào đang bắt đầu nảy lộc. Từ một cô gái bị công ty đá ra đường, giờ cô trở thành Thái tử phi danh giá, nhưng trong thâm tâm, cô vẫn chỉ là một con người thực dụng, quan tâm đến miếng cơm manh áo và tiền bạc hơn bất cứ danh vọng nào. Cô nhếch mép cười. Nếu đã xuyên không, thì cô không thể sống cuộc đời an phận của một tiểu thư khuê các bị ép gả. Cô phải biến cái rủi thành cái may. Cô phải tận dụng vị thế Thái tử phi này để tạo ra một sự nghiệp mới. Cô thầm hứa với Thịnh Thanh Hằng của quá khứ rằng, cô sẽ kiếm thật nhiều tiền, không chỉ để sống sót mà còn để chứng minh rằng ngay cả trong hoàn cảnh tồi tệ nhất, kỹ năng kiếm tiền và sinh tồn của một cô gái hiện đại vẫn có thể giúp cô vượt qua mọi chướng ngại, kể cả là hệ thống phức tạp và đầy rẫy mưu mô của chốn cung đình cổ đại. Cô nhìn Tiểu Ngư, ánh mắt quyết tâm: "Tiểu Ngư, ngươi biết chỗ nào trong cung có thể bán được... đồ ăn vặt và mỹ phẩm không? Chúng ta cần lập một chiến lược kinh doanh khẩn cấp!"