Ba ngày sau, tiếng chiêng trống huyên náo vang vọng khắp kinh thành Đại Cảnh, báo hiệu cuộc hôn nhân long trọng giữa Hoàng thái tử Lý Thiên Tự và Lý Kiều An, con gái của Lễ Bộ Thượng Thư. Đối với thiên hạ, đây là một tin mừng, là sự kiện trọng đại củng cố vị thế của Hoàng thất. Nhưng đối với Lý Kiều An (Thịnh Thanh Hằng), đây là ngày cô chính thức bị "giam lỏng" trong một công ty có quy tắc nghiêm ngặt đến kinh hoàng và không có ngày nghỉ phép. Cô ngồi trong kiệu hoa, chiếc khăn voan đỏ che khuất khuôn mặt, nhưng đôi mắt cô lại ánh lên sự tính toán. Cô không hề có cảm giác hồi hộp hay lo lắng của một cô dâu mới, thay vào đó là sự tập trung của một nhân viên vừa nhận việc, đang cố gắng nắm bắt môi trường làm việc mới. Kế hoạch kinh doanh vẫn đang được ấp ủ trong đầu cô: làm sao để tiếp cận nguồn nguyên liệu, làm sao để vận chuyển hàng hóa mà không bị phát hiện, và quan trọng nhất là tìm ra phân khúc khách hàng mục tiêu trong số các cung nữ, phi tần và quan lại. Thậm chí, cô còn nghĩ đến việc mở một dịch vụ "tư vấn chiến lược đối phó mẹ chồng" cho các cung nữ mới vào nghề.
Khi kiệu hoa dừng lại ở Đông Cung, nơi ở của Thái tử, Kiều An được đỡ xuống trong sự trang nghiêm tột độ. Khác với sự ồn ào bên ngoài, bên trong Đông Cung lại tĩnh lặng đến đáng sợ, như thể đó là một thư viện lớn chứ không phải là nơi tổ chức hôn lễ. Cô bước đi chậm rãi trên nền đá lạnh lẽo, cảm nhận sự uy nghi và áp lực vô hình bao trùm. Cô được dẫn vào phòng tân hôn, nơi Lý Thiên Tự đã chờ sẵn. Thông qua lớp khăn voan mỏng, cô chỉ thấy được một bóng hình cao lớn, vóc dáng cân đối, ngồi thẳng tắp trên giường rồng. Ngay cả khi ngồi, khí chất vương giả lạnh lùng của anh cũng tỏa ra khiến không khí xung quanh dường như đông cứng lại. Sau những nghi thức rườm rà, cuối cùng, Tiểu Ngư (đóng vai trò cung nữ hầu hạ) cũng giúp cô tháo khăn voan. Kiều An ngước nhìn lên. Lý Thiên Tự có khuôn mặt sắc nét, sống mũi cao, đôi mắt sâu và sắc như kiếm, nhưng vẻ mặt lại vô cảm đến mức như được tạc bằng đá cẩm thạch, hoàn toàn không có chút dấu vết của niềm vui hay sự bồn chồn của một chú rể.
Lý Thiên Tự, 28 tuổi, nổi tiếng là một chiến lược gia quân sự và chính trị kiệt xuất. Ngài không chỉ là niềm tự hào của Hoàng đế mà còn là nỗi khiếp sợ của các nước chư hầu. Nhưng phía sau vẻ ngoài hoàn hảo đó là một bí mật mà chỉ số ít người biết: ngài mắc chứng Gynophobia – nỗi sợ hãi hoặc ác cảm nghiêm trọng với phụ nữ. Điều này không xuất phát từ việc ngài ghét phụ nữ, mà là một phản ứng tâm lý phức tạp từ thời thơ ấu. Vì vậy, cuộc hôn nhân với Lý Kiều An chỉ đơn thuần là một cuộc dàn xếp chính trị nhằm trấn an triều đình và dân chúng, chứng minh rằng Thái tử vẫn "bình thường" và có thể sinh con nối dõi. Trong đầu Lý Thiên Tự lúc này, cô gái trước mặt chỉ là một công cụ cần thiết để duy trì sự ổn định. Ngài nhìn Kiều An, không thấy vẻ đẹp hay sự quyến rũ, chỉ thấy một đối tượng cần phải giữ khoảng cách tối đa. Ngài hắng giọng, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt trong phòng, giọng nói trầm và lạnh lùng như băng: "Thái tử phi. Ngươi đã biết quy tắc rồi. Hôn nhân này chỉ là trên danh nghĩa. Tự giữ thân phận, chớ nên vượt quá giới hạn."
Nghe những lời lạnh nhạt của Thái tử, Kiều An không hề buồn bã hay tổn thương, mà ngược lại, cô cảm thấy như vừa trúng xổ số. Đúng như lời đồn, vị Thái tử này chính là người chồng hoàn hảo cho kế hoạch kinh doanh của cô. Cô mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ, thẳng thắn không chút e dè của một người hiện đại. Kiều An tiến lại gần, đặt tay lên bàn, nhìn thẳng vào mắt Thái tử, điều mà không một cô gái khuê các nào dám làm. "Thái tử Điện Hạ, tôi hoàn toàn đồng ý với quy tắc này." Cô nói, giọng điệu dứt khoát và thực tế. "Nhưng tôi có một đề xuất ngoài lề, liên quan đến hợp đồng hôn nhân của chúng ta." Thái tử Lý Thiên Tự, người đã quen với những lời thẹn thùng, nũng nịu hoặc sợ sệt của phụ nữ, hoàn toàn bị câu nói này làm cho bất ngờ. Đề xuất hợp đồng? Người phụ nữ này đang nói gì vậy? Kiều An tiếp tục, như đang trình bày một bản kế hoạch kinh doanh: "Tôi sẽ giữ vai trò Thái tử phi danh nghĩa hoàn hảo, tôi sẽ bảo vệ danh dự của Ngài, và tôi sẽ không bao giờ làm phiền Ngài. Đổi lại, tôi cần một sự bảo đảm: sau ba năm, nếu Ngài tìm được người thích hợp hơn, hoặc khi sứ mệnh chính trị này hoàn thành, Ngài có thể hưu thê và trả lại tự do cho tôi. Đương nhiên, Ngài phải cấp cho tôi một số vốn liếng để tôi có thể tự mở một cơ sở làm ăn nhỏ ở ngoại thành. Nói cách khác, Hoàng Thượng, con muốn xin nghỉ việc và nhận tiền đền bù hợp đồng!"
Lý Thiên Tự nhìn chằm chằm vào Thái tử phi của mình. Trong suốt hai mươi tám năm, đây là lần đầu tiên một cô gái nói chuyện với ngài một cách thẳng thắn, không chút lãng mạn, và chỉ toàn tập trung vào tiền bạc và tự do. Nàng không đòi tình yêu, không đòi ân sủng, không đòi quyền lực. Nàng chỉ muốn nghỉ việc. Sự ngạc nhiên tột độ này đã vượt qua cả chứng sợ phụ nữ của ngài. Ngài không cảm thấy sự đe dọa hay ghê sợ, mà thay vào đó là một sự tò mò khó hiểu. Vị Thái tử phi này hoàn toàn khác biệt, nàng không phải là mối đe dọa, mà là một sự kiện bất ngờ. Lý Thiên Tự nhếch khóe môi, lần đầu tiên trong đêm tân hôn, một nụ cười mờ nhạt xuất hiện. "Lý Kiều An," ngài gọi tên nàng, giọng nói đã bớt lạnh đi một chút, "Ngươi thật sự là một Thái tử phi độc đáo. Rất tốt. Ta đồng ý. Ba năm. Nếu ngươi hoàn thành tốt vai trò của mình, ta sẽ cho ngươi tiền đền bù xứng đáng và tự do." Hợp đồng chính thức được xác lập, không cần giấy mực. Kiều An thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như cô vừa đạt được một mục tiêu lớn trong cuộc đời. Tối hôm đó, Thái tử nằm trên giường rồng, còn Thái tử phi an vị trên chiếc sô-pha dài bọc gấm, hai người giữ một khoảng cách an toàn, cùng chung một mái nhà nhưng hoàn toàn không liên quan đến nhau, mở ra một cuộc sống hôn nhân kỳ lạ và hài hước bậc nhất trong lịch sử Đại Cảnh Quốc.