MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNàng Thái Tử Phi Thất NghiệpChương 3: Đêm Động Phòng: 'Hoàng Thượng, Con Muốn Xin Nghỉ Việc!'

Nàng Thái Tử Phi Thất Nghiệp

Chương 3: Đêm Động Phòng: 'Hoàng Thượng, Con Muốn Xin Nghỉ Việc!'

1,353 từ · ~7 phút đọc

Đêm tân hôn của Thái tử Lý Thiên Tự và Thái tử phi Lý Kiều An đã kết thúc một cách chóng vánh và đầy bất ngờ với thỏa thuận miệng về việc hưu thê sau ba năm, kèm theo một khoản tiền đền bù hợp đồng. Kiều An, sau khi đạt được mục đích cốt lõi là đảm bảo sự an toàn và quyền lợi cá nhân, liền cảm thấy vô cùng thoải mái. Cô nằm dài trên chiếc sô-pha cạnh cửa sổ, nhìn ngắm ánh trăng sáng vằng vặc qua khung cửa sổ chạm trổ. Khác với sự lo lắng của Lý Kiều An trước khi xuyên không, Thịnh Thanh Hằng lúc này chỉ cảm thấy nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng. Cô quay sang nhìn Lý Thiên Tự, người đang nằm ngay ngắn trên giường, lưng quay về phía cô, cả người toát ra một vẻ cô đơn và xa cách. Cô chợt nhớ lại những lời đồn về chứng sợ phụ nữ của Thái tử. Cô thầm nghĩ, có lẽ Thái tử cũng đang khổ sở không kém cô trong cuộc hôn nhân sắp đặt này. Sự cảm thông nhỏ nhoi này khiến cô quyết định tiến hành một bước ngoại giao tiếp theo, biến quan hệ vợ chồng danh nghĩa này thành một quan hệ đối tác kinh doanh cùng có lợi.

Kiều An nhẹ nhàng bước xuống sô-pha, đi đến mép giường. Lý Thiên Tự, mặc dù đang nhắm mắt, đã nhận ra sự hiện diện của nàng. Ngài không cử động, chỉ im lặng chờ đợi. Kiều An không hề tỏ ra e thẹn hay dè dặt, cô dùng chất giọng dứt khoát thường thấy khi cô trình bày dự án trước đối tác hiện đại: "Thái tử Điện Hạ, tôi đã suy nghĩ kỹ về vai trò của mình trong ba năm tới. Để đảm bảo cuộc hôn nhân danh nghĩa này diễn ra suôn sẻ và mang lại lợi ích chính trị tối đa cho cả hai chúng ta, tôi tin rằng chúng ta cần một sự phối hợp ăn ý, giống như một đội ngũ vậy." Lý Thiên Tự từ từ mở mắt, ánh mắt sắc bén như muốn xuyên thấu người đối diện. Ngài hơi nhướn mày, chờ đợi lời giải thích của nàng. Sự thẳng thắn của Kiều An khiến ngài phải thay đổi quan niệm cố hữu về phụ nữ quý tộc, những người thường chỉ biết quanh quẩn trong thêu thùa và tranh giành ân sủng. Nàng không cầu xin ân sủng, nàng đang đề nghị một mối quan hệ công việc. Đây là một điều chưa từng có tiền lệ trong lịch sử cung đình Đại Cảnh.

Kiều An tiếp tục, cô hoàn toàn quên mất mình đang nói chuyện với một Thái tử quyền lực, và đang thay vào đó là vị Giám đốc điều hành khó tính mà cô phải báo cáo công việc: "Tôi nhận thấy Ngài có khả năng lãnh đạo tuyệt vời và tư duy chiến lược nhạy bén. Tôi thì lại có kiến thức sâu rộng về phân tích thị trường, quản lý nhân sự và đặc biệt là kỹ năng truyền thông. Nếu chúng ta hợp tác, tôi có thể giúp Ngài tạo dựng hình ảnh Thái tử phi nhân đức, mẫu mực, và được lòng dân – một chiến lược PR hoàn hảo để trấn an triều đình. Đổi lại, tôi hy vọng Ngài có thể tạo điều kiện để tôi có một cơ sở sản xuất nhỏ trong cung, nơi tôi có thể thử nghiệm một vài dự án kinh doanh nhỏ lẻ để tích lũy vốn liếng. Ngài không cần lo lắng, mọi hoạt động của tôi sẽ được giữ bí mật tuyệt đối và không ảnh hưởng đến danh dự của Ngài. Coi như đây là tiền lương làm việc trong ba năm của tôi, không cần chờ đến khi hưu thê mới nhận."

Lý Thiên Tự bật cười. Một nụ cười rất khẽ, nhưng đầy sự chế giễu. Ngài đứng dậy, bước xuống giường và tiến đến gần Kiều An. Khoảnh khắc ngài tiến lại, Kiều An cảm nhận rõ rệt được sự khác biệt về chiều cao và sức mạnh áp đảo từ người đàn ông này. Tuy nhiên, cô vẫn giữ vững sự bình tĩnh. Thiên Tự dừng lại cách nàng một khoảng an toàn, đúng như chứng sợ phụ nữ của ngài quy định. "Ngươi muốn làm kinh doanh trong cung? Lý Kiều An, ngươi có biết đây là nơi nào không? Đây là thâm cung, nơi đầy rẫy mưu mô và quyền lực. Ngươi nghĩ đây là một chợ trời hay một thương hội sao?" Giọng ngài vẫn lạnh lùng, nhưng có sự hứng thú ẩn giấu. Thái tử chưa bao giờ gặp một người phụ nữ nào công khai bày tỏ khao khát kinh tế đến vậy. Hầu hết các phi tần chỉ muốn vàng bạc châu báu để trang sức, chứ không phải để tái đầu tư. Sự thực dụng của Kiều An khiến Thiên Tự cảm thấy mới mẻ và có phần... hài hước.

Kiều An không hề nao núng trước sự chế giễu của Thái tử. Cô trả lời một cách tự tin, ánh mắt sáng rực của một người đang nhìn thấy cơ hội làm giàu: "Thái tử Điện Hạ, chính vì đây là thâm cung nên thị trường mới càng độc quyền và màu mỡ. Hãy nghĩ xem, nơi này tập trung toàn bộ những người phụ nữ quyền lực và giàu có nhất Đại Cảnh, nhưng họ lại bị cấm ra ngoài mua sắm. Đây là một thị trường khép kín với nhu cầu cao mà chưa ai khai thác! Tôi có thể cung cấp mỹ phẩm làm đẹp, đồ ăn vặt độc đáo, và thậm chí là dịch vụ tư vấn tâm lý. Tôi sẽ thiết lập một hệ thống phân phối nội bộ tuyệt vời mà không hề làm mất mặt Ngài. Ngược lại, việc Thái tử phi có 'công việc tay trái' sẽ khiến các phi tần khác bận rộn với chuyện mua sắm hơn là cung đấu – một lợi ích tuyệt vời để giữ sự ổn định trong cung!" Kiều An dùng từ ngữ hiện đại một cách tự nhiên đến mức Lý Thiên Tự không thể hiểu hết, nhưng ngài vẫn nắm bắt được ý chính: nàng muốn làm mọi người bận rộn với chuyện mua bán thay vì tranh giành.

Ý tưởng này khiến Lý Thiên Tự phải suy nghĩ. Một Thái tử phi chỉ quan tâm đến việc bán đồ ăn vặt và kem dưỡng da rõ ràng sẽ không phải là mối đe dọa chính trị. Hơn nữa, những người phụ nữ trong cung nếu có thứ để mua sắm và làm đẹp thì sẽ ít có thời gian để tạo ra rắc rối cho ngài. Đây là một giải pháp hoàn hảo để giữ cho hậu cung bình yên. Thiên Tự quyết định chấp nhận thử thách: "Được. Ta sẽ cho ngươi một gian phòng nhỏ không dùng đến ở phía sau Đông Cung, cùng với hai cung nữ trung thành nhất của ngươi để giúp đỡ. Nhưng ngươi phải nhớ: bất cứ sai sót nào làm ảnh hưởng đến danh dự của Hoàng thất, ta sẽ lập tức hủy bỏ thỏa thuận và trừng phạt ngươi nặng nhất." Kiều An mừng rỡ, cười tươi rói, không thèm bận tâm đến lời đe dọa. Cô cúi người, không phải kiểu cung kính của cổ đại mà là một cái gật đầu của dân văn phòng: "Cảm ơn Ngài, sếp. Tôi đảm bảo Ngài sẽ không hối hận vì đã đầu tư vào tôi. Tôi sẽ ngay lập tức bắt đầu chuẩn bị kế hoạch kinh doanh chi tiết." Sau đó, cô quay lại sô-pha, đầu óc đã tràn ngập những ý tưởng làm giàu. Lý Thiên Tự nhìn bóng lưng đầy sức sống của nàng, trong lòng dấy lên một cảm xúc phức tạp: vừa là sự khó hiểu, vừa là một chút thú vị chưa từng có.