MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNàng Thái Tử Phi Thất NghiệpChương 4: Thái Tử Phi Thèm Đồ Ăn Đường Phố: Món Gỏi Chân Gà Bị Nghi Là 'Độc Dược'

Nàng Thái Tử Phi Thất Nghiệp

Chương 4: Thái Tử Phi Thèm Đồ Ăn Đường Phố: Món Gỏi Chân Gà Bị Nghi Là 'Độc Dược'

1,323 từ · ~7 phút đọc

Cuộc sống tân hôn của Lý Kiều An chính thức bắt đầu, không phải với vai trò Thái tử phi hiền thục mà là một doanh nhân khởi nghiệp ẩn mình trong hậu cung. Kiều An nhanh chóng thiết lập "cơ sở sản xuất" bí mật tại gian phòng cũ kỹ mà Thái tử đã cấp. Với sự giúp đỡ tận tình (dù vẫn còn ngây thơ) của Tiểu Ngư, cô bắt đầu những dự án đầu tiên của mình. Tuy nhiên, vấn đề lớn nhất của Kiều An lúc này không phải là kinh doanh, mà là cơn thèm ăn đồ ăn vặt hiện đại mãnh liệt. Đã gần một tuần kể từ khi xuyên không, Kiều An đã phải chịu đựng những bữa ăn thanh đạm, theo đúng chuẩn mực quý tộc: nhạt nhẽo, nhiều nghi thức và thiếu hương vị đậm đà. Cô khao khát một thứ gì đó cay, chua, ngọt, mặn hòa quyện; một bát mì tôm cay xè, một ly trà sữa trân châu, hoặc đơn giản nhất là... một đĩa gỏi chân gà trộn sả tắc.

Nỗi thèm ăn trỗi dậy mạnh mẽ đến mức Kiều An quyết định bất chấp rủi ro để tự chế biến món ăn mà cô yêu thích nhất: Gỏi Chân Gà Tứ Vị. Cô âm thầm sai Tiểu Ngư ra ngoài cung mua chân gà, sả, chanh, ớt và các gia vị cần thiết. Kiều An phải dùng những lời lẽ "marketing" hiện đại để thuyết phục Tiểu Ngư rằng đây là "một công thức bí truyền tăng cường khí huyết, giúp Thái tử phi đẹp hơn gấp bội", để tránh bị cô cung nữ chất phác này nghi ngờ. Cô nhanh chóng xử lý nguyên liệu, luộc chân gà, pha nước sốt chua ngọt cay, và trộn tất cả lại. Món ăn hoàn thành tỏa ra một mùi hương kích thích vị giác đến mức không thể cưỡng lại được. Kiều An vui vẻ ngồi xuống, định thưởng thức thành quả lao động của mình, quên hết mọi quy tắc cung đình và thân phận cao quý.

Mùi hương lạ thường, thơm phức nhưng lại có chút nồng và cay xè của ớt và sả đã bay khắp Đông Cung. Lý Thiên Tự, người đang làm việc trong thư phòng cách đó vài gian, đột nhiên cảm thấy một sự tò mò không thể lý giải. Thái tử, người luôn ăn uống theo nguyên tắc và sự kiểm soát nghiêm ngặt của Thái y viện, chưa bao giờ ngửi thấy một mùi hương thức ăn nào mạnh mẽ và kích thích đến vậy. Ngài cau mày, ra lệnh cho hộ vệ thân cận là A Lực đi kiểm tra xem có chuyện gì đang xảy ra. A Lực nhanh chóng tìm đến căn phòng nơi mùi hương phát ra, và phát hiện ra Thái tử phi Lý Kiều An đang ngồi ăn một đĩa chân gà trông vô cùng "kinh dị": chân gà được lột da, ngâm trong nước sốt màu vàng cam rực rỡ, xung quanh là những lát ớt đỏ chót và những miếng sả xanh thái sợi. A Lực hoảng hồn, lập tức quay về bẩm báo với Thái tử.

Báo cáo của A Lực đã gây ra một sự chấn động nhỏ trong Đông Cung. "Thái tử Điện Hạ, Thái tử phi đang ăn một món đồ ăn màu sắc kỳ dị, có mùi vị nồng cay và nguyên liệu là chân của... gia cầm. Món ăn này trông như bị tẩm độc hoặc là một loại độc dược mới!" Lý Thiên Tự nghe vậy, khuôn mặt vốn đã lạnh lùng lại càng thêm trầm trọng. Mặc dù ngài đã đồng ý cho Kiều An làm kinh doanh, nhưng ngài không cho phép nàng tự đầu độc bản thân. Thái tử lo sợ rằng đây là một âm mưu tự sát trá hình, hoặc một cách thức Kiều An đang cố gắng làm bẽ mặt Hoàng gia. Ngài lập tức đi đến phòng của nàng, mang theo hai vị Thái y đang trực ban. Ba người đàn ông uy nghiêm bước vào phòng, bắt gặp Kiều An đang nhai ngon lành một miếng chân gà, khuôn mặt hạnh phúc tột độ.

"Lý Kiều An! Ngươi đang làm cái trò gì vậy?" Lý Thiên Tự lớn tiếng, sự tức giận ẩn hiện trong ánh mắt. Kiều An ngước nhìn, đôi mắt ngạc nhiên, và nhanh chóng giấu đĩa chân gà ra sau lưng. "Thái tử Điện Hạ, Ngài... Ngài đến không báo trước! Đây là vấn đề riêng tư!" Cô lúng túng nói, tay vẫn cố gắng che chắn món ăn quý giá. Hai vị Thái y già nua vội vàng tiến đến, nhìn vào món gỏi chân gà. Màu sắc và mùi vị quá khác lạ so với ẩm thực cung đình khiến họ hoảng hốt, họ lập tức kết luận đây là một loại chất độc nguy hiểm. "Thái tử Điện Hạ, món ăn này nồng cay, màu sắc không tự nhiên, có lẽ đã bị tẩm độc. Nương nương, xin người dừng lại ngay, nô tài xin phép được kiểm tra!" Một vị Thái y run rẩy nói. Kiều An, lúc này đã không chịu nổi sự hiểu lầm vô lý, cô vung tay lên và tuyên bố: "Đây không phải là độc dược! Đây là Gỏi Chân Gà Tứ Vị, món ăn đường phố tuyệt vời nhất ở thế kỷ 21! Nó là tinh hoa ẩm thực chứ không phải là chất độc. Nó chỉ là món ăn cay một chút, chua một chút, ngọt một chút để kích thích vị giác thôi!"

Lý Thiên Tự cau mày nhìn Kiều An, rồi nhìn sang món gỏi chân gà trông có vẻ nguy hiểm. Chứng sợ phụ nữ khiến ngài không muốn lại gần Kiều An, nhưng sự nghi ngờ về chất độc khiến ngài phải hành động. "Nếu ngươi nói nó không độc, thì hãy ăn hết nó trước mặt ta!" Thiên Tự ra lệnh, giọng điệu kiên quyết. Kiều An thở dài. Cô biết mình không thể giải thích về "thế kỷ 21" hay "ẩm thực đường phố" cho những người cổ đại này. Để chứng minh sự an toàn của món ăn và dẹp tan sự nghi ngờ vô lý, Kiều An quyết định thực hiện một màn chứng minh sản phẩm đầy kịch tính. Cô dũng cảm bốc thêm một miếng chân gà lớn, nhai ngấu nghiến và thưởng thức với vẻ mặt cực kỳ mãn nguyện, sau đó chép miệng: "Ngài thấy không? Nó ngon, không chết được đâu. Ngài muốn thử không? Đây là món ăn giúp giải tỏa căng thẳng và cực kỳ tốt cho hệ tiêu hóa!" Lời mời thử món gỏi chân gà của Thái tử phi đã khiến ba người đàn ông uy nghiêm trong phòng đồng loạt lùi lại một bước, khuôn mặt họ vẫn đầy hoài nghi và kinh hãi. Lý Thiên Tự lắc đầu, ánh mắt phức tạp nhìn Kiều An, cuối cùng ngài quyết định không tra cứu thêm nữa và quay lưng bỏ đi. "Ta sẽ tạm thời tin ngươi. Nhưng nếu có bất cứ điều gì bất thường xảy ra với cơ thể ngươi, ngươi sẽ phải tự chịu trách nhiệm." Sau khi Thái tử và hai Thái y rời đi, Kiều An mới thở phào nhẹ nhõm, và cô tiếp tục chén sạch đĩa gỏi chân gà còn lại, quyết tâm rằng lần sau cô sẽ phải tìm một nơi cất giấu bí mật hơn để thưởng thức đồ ăn vặt. Sự cố "Gỏi Chân Gà Bị Nghi Là Độc Dược" này đã là lời cảnh báo đầu tiên cho Kiều An về sự khác biệt văn hóa sâu sắc giữa hai thế giới, và cũng là lần đầu tiên Thái tử Lý Thiên Tự nhận ra sự độc đáo không thể kiểm soát của người vợ danh nghĩa của mình.