Sau sự cố "Gỏi Chân Gà", Lý Kiều An nhận ra rằng cô không thể cứ thế mà sống theo bản năng của Thịnh Thanh Hằng được nữa. Kế hoạch "Sống Tàng Hình" của cô đang gặp trở ngại nghiêm trọng vì sự khác biệt văn hóa và tính cách quá mức nổi bật của cô. Mục tiêu của cô là trở thành một Thái tử phi tồn tại mờ nhạt, ít gây chú ý nhất có thể, để thuận tiện cho việc kinh doanh bí mật. Cô quyết định bắt đầu từ ngoại hình và phong cách sống. Cô đã từ chối tất cả những bộ quần áo gấm vóc lụa là mới được may cho Thái tử phi, thay vào đó, cô chọn những bộ trang phục cũ kỹ, đơn giản và ít màu sắc nhất trong tủ quần áo của Lý Kiều An trước kia. Cô cũng từ bỏ việc trang điểm cầu kỳ, chỉ dùng một chút phấn nhẹ, với hy vọng trông mình sẽ càng ít hấp dẫn và mờ nhạt càng tốt trong mắt mọi người, đặc biệt là Thái tử Lý Thiên Tự và các đối thủ tiềm năng.
Tuy nhiên, cuộc đời dường như luôn trêu đùa với Kiều An. Sự lựa chọn của cô, vốn là để "tàng hình", lại bị các cung nữ trong Đông Cung và thậm chí cả các phi tần, quan lại nhìn nhận dưới một góc độ hoàn toàn khác. Các cung nữ thầm thì với nhau rằng: "Thái tử phi thật sự có phong thái của một bậc thánh nhân!" Họ giải thích rằng việc Thái tử phi từ chối gấm vóc, chỉ mặc đồ cũ và không trang điểm là một biểu hiện của phong cách ẩn dật cao quý, thể hiện sự khinh thường đối với vật chất và quyền lực, một thái độ vô cùng khác biệt và đáng ngưỡng mộ so với các tiểu thư và phi tần khác luôn tranh nhau khoe khoang của cải. Việc cô đi lại trong cung với dáng vẻ vội vã, hơi cúi đầu và luôn mang theo một cuốn sổ nhỏ (thực chất là sổ tay ghi chép công thức và chi phí) lại bị hiểu thành sự chăm chỉ, khiêm nhường và thích nghiên cứu sách vở. Tiểu Ngư, cung nữ thân cận, cũng góp phần vào sự hiểu lầm này khi cô hãnh diện kể về "sự thanh cao" của chủ tử mình với các cung nữ khác.
Một lần, Kiều An đang cố gắng trốn tránh một buổi tiệc trà buồn tẻ bằng cách đi bộ một mình trong vườn ngự uyển, cố gắng giả vờ như mình là một người hầu không đáng chú ý. Cô mặc một bộ váy màu nâu nhạt đã sờn, và cố tình đi hơi khom lưng. Thật không may, cô lại đụng độ với một nhóm các phu nhân quý tộc đang tản bộ. Thay vì tránh né như Kiều An hy vọng, các phu nhân lại đồng loạt dừng lại, cúi đầu cung kính. Vị phu nhân đứng đầu, vợ của một vị quan lớn, lên tiếng với giọng điệu tôn sùng: "Hạ thần bái kiến Thái tử phi nương nương. Phong thái thoát tục và sự giản dị của người thật khiến hạ thần phải ngưỡng mộ. Trong khi tất cả chúng thần đều bị vật chất làm cho mê muội, nương nương lại chọn cuộc sống thanh bạch như một vị tiên. Đây chính là tấm gương đạo đức cho cả hậu cung và ngoại triều noi theo." Kiều An nghe những lời tâng bốc này mà chỉ muốn hét lên. Cô không thanh cao, cô chỉ là đang tiết kiệm tiền và không muốn lãng phí vào những thứ cô không thực sự cần. Cô cố gắng đáp lại một cách qua loa và vội vã rút lui, nhưng sự lúng túng và vội vã đó lại càng củng cố thêm hình tượng "người thoát tục, không màng danh lợi" trong mắt họ. Kế hoạch tàng hình của cô đã hoàn toàn thất bại thảm hại.
Sự "nổi tiếng bất đắc dĩ" này cuối cùng đã đến tai Lý Thiên Tự. Thái tử, sau khi nghe các quan lại và phu nhân hết lời ca ngợi về sự giản dị và tiết kiệm của Thái tử phi, đã triệu Kiều An đến thư phòng. Khi Kiều An bước vào, Thiên Tự đặt bút xuống, nhìn nàng với ánh mắt dò xét. "Lý Kiều An, ngươi đang làm gì vậy?" Ngài hỏi, giọng điệu có chút khó hiểu và nghi ngờ. "Ta nghe nói ngươi đang cố gắng xây dựng hình tượng 'Thánh nhân không màng vật chất' để mua chuộc lòng người? Ngươi đang phá vỡ thỏa thuận không can thiệp chính trị của chúng ta." Kiều An vội vàng xua tay, gần như phát khóc vì sự hiểu lầm này. "Điện Hạ, Ngài hiểu lầm rồi! Tôi không hề muốn xây dựng bất cứ hình tượng nào cả! Tôi chỉ là đang cố gắng tiết kiệm chi phí vận hành thôi! Những bộ quần áo đó tôi thấy mặc vẫn tốt, sao phải may đồ mới? Tiền đó tôi dùng để mua nguyên liệu làm kem dưỡng da còn có lợi hơn! Về phần phong thái, tôi chỉ là đang vội vã đi kiếm chỗ pha chế thôi! Tôi thực sự không muốn nổi bật!"
Lời giải thích của Kiều An khiến Lý Thiên Tự gần như phải bật cười thành tiếng. Nàng không làm tất cả vì chính trị hay quyền lực, nàng làm vì tiền. Mọi hành động "cao quý" của nàng đều bắt nguồn từ một mục đích thực dụng và kinh tế. Thiên Tự nhận ra rằng, dù nàng cố gắng đến đâu, bản chất thực dụng và tư duy hiện đại của nàng vẫn luôn khiến nàng khác biệt, và sự khác biệt đó, một cách vô lý, lại trở thành một lợi thế PR mà nàng không hề cố gắng có được. "Thôi được rồi," Thiên Tự thở dài. "Dù là vô tình hay cố ý, những hành động này của ngươi đang mang lại lợi ích chính trị rất lớn cho ta. Tiếp tục phát huy, nhưng giữ giới hạn. Ngươi đã nói ngươi sẽ không can thiệp vào các vấn đề triều chính, hãy nhớ điều đó." Kiều An mừng rỡ gật đầu, thầm nghĩ: "Đúng rồi, cứ để mọi người hiểu lầm đi, càng lầm càng tốt. Mình càng được tôn sùng là 'Thái tử phi nhân đức' thì càng dễ dàng mua bán lén lút!" Tuy nhiên, sự nổi tiếng bất đắc dĩ này cũng như một con dao hai lưỡi, thu hút không chỉ lòng ngưỡng mộ mà còn cả sự ghen ghét và đố kỵ từ những người phụ nữ khác trong cung.