Sau khi hoàn tất khóa đào tạo và có được Tiểu Ngư là "Sale Lead" tin cậy, Kiều An quyết định thực hiện bước đi lớn tiếp theo: cung cấp sản phẩm cho Quý phi Lệ Lam. Theo như thỏa thuận miệng tại bữa tiệc, Lệ Lam sẽ là khách hàng cao cấp đầu tiên, và nếu sản phẩm của Kiều An thực sự hiệu quả, Lệ Lam sẽ trở thành đối tác chiến lược (người đại diện hình ảnh) để mở rộng thị trường ra toàn bộ hậu cung cao cấp. Kiều An tin tưởng vào công thức của mình, nhưng cô cũng biết rằng, việc bán sản phẩm cho người phụ nữ quyền lực và đa nghi nhất cung cấm này không hề đơn giản.
Tiểu Ngư mang lọ kem dưỡng da đầu tiên đến cung của Lệ Lam. Vài ngày sau, một sự cố nghiêm trọng đã xảy ra. Một buổi chiều, khi Kiều An đang kiểm tra nguyên liệu, một thái giám hốt hoảng chạy đến Đông Cung, tuyên bố Lệ Lam Quý phi đang bị dị ứng nặng, toàn thân nổi mẩn đỏ, và nghi ngờ Thái tử phi đã bỏ độc vào kem dưỡng da để hãm hại nàng. Vị thái giám đó hét lên: "Thái tử phi Lý Kiều An, ngươi đã bị Quý phi nương nương nghi ngờ! Ngươi đã dùng thủ đoạn nham hiểm để hủy hoại dung nhan của Ngài! Ngươi phải đến cung của Ngài ngay lập tức để giải thích!"
Cả Đông Cung rơi vào tình trạng hỗn loạn. Tiểu Ngư sợ hãi đến mức khuôn mặt trắng bệch, cô nắm chặt tay Kiều An: "Nương nương, nô tỳ đã kiểm tra rất kỹ công thức. Thật sự không có độc đâu ạ! Nhưng nếu là dị ứng..." Kiều An giữ sự bình tĩnh tuyệt đối. Cô biết rằng đây là một khủng hoảng truyền thông và khủng hoảng sản phẩm lớn nhất mà cô từng phải đối mặt. Nếu cô không giải quyết ổn thỏa, không chỉ sự nghiệp kinh doanh của cô tiêu tan, mà cả tính mạng và danh dự của Lý Thiên Tự cũng bị ảnh hưởng. Kiều An lập tức đến cung của Lệ Lam, mang theo các nguyên liệu mà cô đã dùng để pha chế.
Khi Kiều An đến, Lệ Lam đang nằm trên giường, khuôn mặt cô đã bị phủ kín bởi những nốt mẩn đỏ, trông vô cùng thảm hại. Quý phi nhìn Kiều An bằng ánh mắt đầy căm phẫn: "Lý Kiều An! Ngươi dám nói ngươi không độc ác? Ngươi đã dùng thứ mỹ phẩm dơ bẩn của ngươi để hủy hoại dung nhan của ta! Ngươi có biết ta đã tốn bao nhiêu công sức để chăm sóc nhan sắc này không? Ngươi muốn cung đấu, phải không? Ta sẽ không tha cho ngươi!" Lệ Lam gào lên, cơn giận dữ của nàng hoàn toàn có cơ sở. Kiều An giữ thái độ chuyên nghiệp, không hề sợ hãi. Cô cúi đầu và nói: "Quý phi nương nương, xin Ngài bình tĩnh. Sản phẩm của tôi tuyệt đối không có độc tố. Tuy nhiên, tôi xin thừa nhận một sai sót nghiêm trọng trong quá trình tư vấn khách hàng."
Kiều An giải thích rằng, sản phẩm kem dưỡng da của cô được làm từ chiết xuất mật ong rừng và phấn hoa quý. Cô hỏi Lệ Lam: "Quý phi nương nương, xin Ngài cho tôi biết, Ngài có bị dị ứng với phấn hoa không?" Lệ Lam ngơ ngác. Sau một hồi nhớ lại, nàng chợt nhận ra rằng từ nhỏ nàng đã không thể đến gần các loại hoa có phấn vì cơ thể sẽ bị ngứa. "Ta... ta quả thật có dị ứng với phấn hoa!" Nàng thú nhận. Kiều An thở phào nhẹ nhõm, đây là một vấn đề về dị ứng cơ địa, không phải là đầu độc. Cô nói: "Đây là lỗi của tôi khi không kiểm tra kỹ lịch sử dị ứng của khách hàng. Tôi xin cam đoan đây là một phản ứng dị ứng thông thường, không phải độc dược. Tôi có thể kê đơn một loại trà giải nhiệt và rửa mặt bằng nước chanh loãng để Ngài hồi phục nhanh chóng." Thái y được triệu tập sau đó đã xác nhận lời Kiều An, đồng thời bày tỏ sự ngạc nhiên trước kiến thức y học dân gian lạ lùng của Thái tử phi. Cuộc khủng hoảng kết thúc, Kiều An đã thoát nạn, nhưng Lệ Lam, dù đã bình phục, vẫn giữ sự hoài nghi và cảnh giác cao độ với người phụ nữ này.