MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNẮNG TRÊN MÁI TÓC XÙChương 1: Ngọn Hải Đăng Và Mái Tóc Xù

NẮNG TRÊN MÁI TÓC XÙ

Chương 1: Ngọn Hải Đăng Và Mái Tóc Xù

674 từ · ~4 phút đọc

Thị trấn Thanh Vân là một bức tranh tĩnh lặng, nơi những con sóng vỗ về bờ cát vàng, và cuộc sống trôi qua chậm rãi theo nhịp điệu của thủy triều. Ngôi trường cấp ba duy nhất trong thị trấn, mang cái tên lãng mạn "Hải Đăng", đứng kiêu hãnh trên một ngọn đồi nhỏ, nhìn thẳng ra biển cả bao la. Gió biển, mang theo hơi muối mặn mà và ánh nắng vàng óng, là người bạn đồng hành không thể thiếu của mọi học sinh nơi đây.

Lê An, mười lăm tuổi, đứng lẫn trong hàng trăm gương mặt mới của khối Mười, cảm thấy mình là một chấm đen nhỏ và lạc lõng. Sự lạc lõng đó không đến từ môi trường xa lạ—cô đã sống ở Thanh Vân từ khi mới lọt lòng—mà đến từ một đặc điểm ngoại hình không thể giấu diếm: mái tóc xù bồng bềnh tự nhiên, màu nâu hạt dẻ. Nó xoăn tít một cách ngẫu hứng, luôn muốn vươn ra khỏi khuôn khổ, tạo thành một quầng mây mềm mại bao quanh khuôn mặt bầu bĩnh của cô.

An vốn là một cô gái năng động, thích đọc sách và vẽ phác thảo. Khi ở nhà một mình, cô có thể cười nói ríu rít với những con mèo hoang và chạy nhảy trên bãi biển. Nhưng khi ở chốn đông người, mái tóc xù lại trở thành rào cản vô hình, biến cô thành một người hiền lành, dễ ngại ngùng. Cô sợ những ánh mắt tò mò, sợ những lời trêu chọc vụng về mà cô đã phải nghe từ thời tiểu học. Mái tóc xù, đối với An, vừa là đặc điểm nhận dạng, vừa là nguồn gốc của sự tự ti âm ỉ.

An cố gắng làm mình trở nên "tàng hình" nhất có thể trong buổi lễ khai giảng. Cô chọn chiếc bàn cuối cùng trong góc lớp Mười Hai, nơi ánh nắng không chiếu trực tiếp và cô có thể nép mình sau tấm rèm cửa sổ. Cô cúi đầu, chăm chú nhìn vào chiếc giày vải của mình, hy vọng không ai sẽ chú ý đến khối mây mềm mại trên đỉnh đầu cô.

Thế rồi, một giọng nói trầm ổn, điềm tĩnh vang lên ngay gần đó: "Xin lỗi, chỗ này có ai ngồi chưa?"

An ngước lên. Trước mặt cô là một chàng trai cao ráo, làn da rám nắng khỏe khoắn, đúng chất con trai vùng biển. Anh có nụ cười hiền lành và ánh mắt rất điềm tĩnh. Anh là Trần Hải, người mà An biết mặt từ nhỏ, thỉnh thoảng thấy anh đá bóng trên bãi biển hoặc giúp cha anh kéo lưới. Họ chưa từng nói chuyện với nhau dù chỉ một lần.

"À... chưa." An lắp bắp, vội vàng dịch người sang bên, cố gắng vén mái tóc xù vào phía sau tai nhưng bất thành.

Hải mỉm cười nhẹ nhàng, kéo ghế ngồi xuống bên cạnh cô. Ánh mắt anh không hề dán vào mái tóc xù của An như những người khác, mà dừng lại ở cuốn sổ tay phác thảo mà cô đang ôm chặt. Sự điềm tĩnh và tự nhiên của anh khiến An cảm thấy đỡ bối rối hơn một chút.

"Tên cậu là An, phải không? Tớ là Hải. Trần Hải."

"Lê... Lê An," cô đáp, giọng nói nhỏ như tiếng gió.

Ngay lúc đó, giáo viên chủ nhiệm bước vào, và những cuộc trò chuyện cá nhân tạm dừng. Nhưng đối với An, khoảnh khắc tiếp xúc gần gũi và tự nhiên đó với Hải, cùng với việc anh không hề có bất kỳ phản ứng đặc biệt nào với mái tóc xù của cô, đã gieo một hạt giống tò mò và an tâm nho nhỏ trong lòng. Cô biết, ba năm cấp ba này sẽ không còn hoàn toàn tĩnh lặng như cô đã tưởng tượng. Ngọn Hải Đăng, nơi cô đã từng muốn ẩn mình, giờ đây lại mang đến cho cô một người bạn đồng hành bất ngờ.