MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNẮNG TRÊN MÁI TÓC XÙChương 2: Va Chạm Dưới Gió Biển

NẮNG TRÊN MÁI TÓC XÙ

Chương 2: Va Chạm Dưới Gió Biển

567 từ · ~3 phút đọc

Những ngày đầu tiên của năm học trôi qua nhanh chóng với những bài giảng mới và những quy tắc học đường. An và Hải trở thành bạn cùng bàn một cách ngẫu nhiên. Mặc dù ngồi cạnh nhau, An vẫn giữ sự e dè và ngại ngùng, trong khi Hải lại thể hiện sự điềm tĩnh và quan tâm một cách tinh tế.

Hải không bao giờ nói quá nhiều. Anh chủ yếu quan sát. Anh thấy An thường xuyên loay hoay với mái tóc xù của mình, lúc buộc hờ, lúc lại cố gắng dùng tay chải cho nó bớt bồng bềnh. Anh biết cô không thoải mái. Anh cũng nhận thấy những ánh mắt tò mò và đôi lời bàn tán nhỏ từ các nhóm bạn nữ khác về "mái tóc không thể kiểm soát" của An.

Một buổi chiều, sau giờ học, An đang vội vã đi trên hành lang dốc của trường. Gió biển thổi mạnh hơn bình thường, và một cơn gió bất ngờ đã cuốn tung chiếc nơ buộc tóc lỏng lẻo của An. Mái tóc xù của cô bung ra hoàn toàn, tạo thành một đám mây lớn, che khuất tầm nhìn của cô trong giây lát.

Đúng lúc đó, Hải đang đi ngược chiều, tay ôm chồng sách giáo khoa. An, hoàn toàn bị tóc che mắt, không nhìn thấy anh và va vào anh. Chồng sách trên tay Hải rơi xuống sàn gỗ, tạo ra tiếng động lớn.

"Ôi, tớ xin lỗi! Tớ... tóc tớ..." An bối rối đến mức lắp bắp, khuôn mặt cô đỏ bừng vì xấu hổ và cơn gió biển vẫn tiếp tục thổi rối tung mái tóc cô. Cô vội vàng nhặt sách giúp anh, mắt vẫn không dám nhìn thẳng vào Hải. Đây chính là cơn ác mộng mà cô luôn sợ hãi: bị chú ý vì mái tóc không thể kiểm soát.

Hải không hề cau mày hay tỏ vẻ khó chịu. Anh cúi xuống, cùng cô nhặt những cuốn sách đang nằm rải rác. Khi An đưa cho anh cuốn sách cuối cùng, anh không cầm ngay. Anh khẽ nghiêng đầu, nhìn mái tóc xù đang bồng bềnh theo gió của cô.

Sau đó, Hải mỉm cười, nụ cười rất nhẹ và ấm áp. Anh không nhắc đến sự vụng về hay mái tóc xù. Anh chỉ nói một câu duy nhất, nhưng nó đã đọng lại trong tâm trí An suốt cả buổi tối hôm đó:

"Không sao đâu, An. Tóc cậu... đẹp lắm. Giống như mây vậy."

An ngước lên, đôi mắt mở to. Mọi người khác thường nói tóc cô giống như "búi cỏ", "tổ chim", hoặc "cục bông". Chưa từng có ai, đặc biệt là một chàng trai điềm tĩnh như Hải, lại nói tóc cô "giống như mây".

Sự ngại ngùng đột ngột biến thành một cảm giác bối rối dễ chịu. An chỉ kịp thì thầm một tiếng "Cảm ơn" rồi vội vã chạy đi, trái tim đập nhanh hơn bình thường. Cô chạy thẳng ra bãi biển, cố gắng xoa dịu những cảm xúc hỗn độn đang trào dâng. Lời khen của Hải, chân thành và không hề có ý trêu chọc, đã trở thành một tia nắng ấm áp, rọi vào góc khuất tự ti trong lòng An. Cô không biết rằng, Hải đang đứng đó, nhìn theo bóng lưng cô, và nụ cười trên môi anh không hề tắt.