MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNẮNG TRÊN MÁI TÓC XÙChương 3: Chiếc Nơ Ruy Băng Màu Xanh

NẮNG TRÊN MÁI TÓC XÙ

Chương 3: Chiếc Nơ Ruy Băng Màu Xanh

523 từ · ~3 phút đọc

Sau sự cố va chạm, mối quan hệ giữa An và Hải đã có một bước tiến nhỏ. An không còn hoàn toàn né tránh anh nữa, dù cô vẫn e dè. Hải vẫn điềm tĩnh như mọi khi, nhưng anh bắt đầu chủ động hơn trong việc tạo ra những cơ hội trò chuyện.

Anh thường xuyên hỏi An về những cuốn sách cô đọc trong giờ giải lao, hay những bức vẽ phác thảo cô thường nguệch ngoạc trong sổ tay. An, vốn hiền lành và mê đọc sách, dần dần mở lòng hơn với anh. Cô phát hiện ra Hải là người rất tinh tế. Anh không hỏi những câu xã giao, mà hỏi về cảm nhận của cô đối với nhân vật, hay ý tưởng đằng sau bức vẽ. Anh không chỉ nói, anh còn lắng nghe thật sự.

An vẫn tiếp tục vật lộn với mái tóc xù của mình. Cô thử nhiều cách khác nhau để kiểm soát nó: buộc chặt, tết gọn, nhưng mỗi lần như vậy, mái tóc lại càng bồng bềnh và cứng đầu hơn.

Một buổi sáng, An đến trường với mái tóc được buộc cố định bằng một chiếc nơ ruy băng màu xanh đậm, do cô tự tay thắt. Cô nghĩ rằng nó sẽ giữ tóc gọn gàng hơn. Nhưng khi cô ngồi xuống, Hải nhìn cô một lúc rồi khẽ cười.

"Có chuyện gì vậy, Hải?" An hỏi, cảm thấy lo lắng. Cô lo rằng cô đã thất bại trong việc kiểm soát mái tóc lần nữa.

"Không có gì," Hải đáp, đưa tay chỉ vào một lọn tóc nhỏ xù lên, thoát ra khỏi chiếc nơ. "Tớ thấy chiếc nơ đẹp. Nhưng mái tóc của cậu..." Anh dừng lại, và An cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp. "... nó không chịu ở yên trong khuôn khổ nhỉ? Nó muốn vươn ra. Giống như những con sóng nhỏ vậy."

An không biết phải trả lời thế nào. Cô đã dành gần một giờ đồng hồ để thắt chiếc nơ này, và cô cảm thấy thất bại.

"Tớ nghĩ nó trông... không gọn gàng lắm," An lí nhí.

Hải đặt cuốn sách xuống, quay hẳn sang nhìn cô. Anh nói một cách nghiêm túc, nhưng giọng điệu vẫn rất nhẹ nhàng: "Gọn gàng không phải là điều quan trọng nhất, An. Quan trọng là nó là của cậu. Và nó độc đáo. Mọi người đều có mái tóc thẳng, mượt mà ở đây, nhưng mái tóc của cậu thì không giống ai cả. Nó thật sự đẹp."

Lời khen của Hải không còn là lời nói ngẫu hứng như lần trước, mà là một sự xác nhận chân thành. An nhìn chiếc nơ xanh, rồi nhìn mái tóc xù bướng bỉnh của mình. Một cảm giác mới mẻ bắt đầu nảy sinh trong cô—không phải sự tự ti, mà là sự tự chấp nhận nhỏ bé. Có lẽ, cô không cần phải chiến đấu với mái tóc của mình nữa. Cô có thể học cách yêu nó, hoặc ít nhất là không ghét nó, vì đã có một người nhìn thấy vẻ đẹp trong sự khác biệt đó.