Thanh Vân có một bãi biển tuyệt đẹp tên là "Hòn Sóng", nơi cát vàng mịn màng trải dài và những hòn đá cuội nhỏ được nước biển mài nhẵn. Đó là nơi An thường tìm đến sau giờ học, để ngắm hoàng hôn và tìm kiếm sự bình yên.
Một buổi chiều, An đang ngồi trên một mỏm đá, cuốn sổ phác thảo đặt trên đầu gối, chăm chú vẽ lại hình dáng của một chiếc thuyền đánh cá đang trở về bến. Mái tóc xù của cô được thả tự do, bồng bềnh theo làn gió nhẹ.
"Tớ biết cậu sẽ ở đây."
An giật mình quay lại. Hải đang đứng đó, quần jean và áo phông đơn giản, tay cầm một quả bóng chuyền đã cũ. Anh vừa tập thể thao xong.
"Hải," An gọi, hơi ngạc nhiên.
"Cậu hay ra đây lắm à?" Hải hỏi, ngồi xuống cạnh cô một cách tự nhiên. "Tớ thấy cậu mấy lần rồi, nhưng chưa dám làm phiền."
An cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một chút. "Tớ thích ở đây. Yên tĩnh." Cô ngại ngùng giấu cuốn sổ phác thảo đi.
"Cậu đang vẽ gì vậy?" Hải hỏi, không cố gắng nhìn trộm.
An do dự một lát rồi đưa cuốn sổ cho anh xem. "Chỉ là... phác thảo thôi. Tớ hay tưởng tượng ra những câu chuyện về biển."
Hải xem từng trang, chăm chú và nghiêm túc. Anh khen ngợi cách cô bắt được ánh sáng và hình dáng của con thuyền. Sau đó, anh kể cho cô nghe một câu chuyện về con thuyền đó—về ngư dân lão luyện trên thuyền, về những chuyến đi xa bờ và những cơn bão bất chợt. Câu chuyện của Hải đơn giản nhưng đầy tình cảm, khiến những bức vẽ của An trở nên sống động hơn.
Lần đầu tiên, An cảm thấy hoàn toàn thoải mái khi ở cạnh Hải. Anh không chỉ quan tâm đến cô, mà còn quan tâm đến thế giới bên trong cô. Họ ngồi đó cho đến khi mặt trời lặn hẳn, ánh hoàng hôn nhuộm vàng mái tóc xù của An và làn da rám nắng của Hải.
Trước khi ra về, Hải nói: "Cậu biết không, mái tóc xù của cậu... nhìn ở đây, dưới ánh hoàng hôn, nó giống như những sợi vàng óng. Rất đẹp."
An không còn đỏ mặt bối rối nữa. Lần này, cô ngước nhìn anh, và cô mỉm cười thật sự. Đó là một nụ cười rạng rỡ, chân thành. Cô bắt đầu nhận ra, mái tóc xù không phải là sự xấu hổ, mà là nét quyến rũ riêng mà chỉ có Hải mới nhận ra và trân trọng.