Tình cảm giữa An và Hải đã chín muồi, nhưng cả hai vẫn chưa ai dám nói lời tỏ tình chính thức. Sự ngại ngùng và hiền lành của An, cùng với sự điềm tĩnh và tôn trọng của Hải, khiến họ giữ ở mức bạn thân thân thiết nhất.
Một buổi tối, họ cùng nhau học nhóm tại thư viện trường. Cả hai đều căng thẳng vì sắp đến kỳ thi thử quan trọng. An đang giải một bài toán mà cô gặp khó khăn.
"Bài này tớ giải không ra, Hải," An thở dài, vô thức đưa tay vuốt mái tóc xù của mình.
Hải bước đến, cúi người xuống cạnh cô để xem bài. Khoảnh khắc đó, khuôn mặt anh rất gần. An có thể ngửi thấy mùi gió biển và mùi sách cũ từ người anh. Cô cảm thấy trái tim mình đập liên hồi.
"Phải đặt ẩn phụ ở đây," Hải nhẹ nhàng chỉ vào cuốn vở của cô. "Cậu hay quên bước này lắm."
"Cậu giỏi thật đấy, Hải. Cậu làm mọi thứ thật dễ dàng." An nói, giọng hơi buồn.
Hải nhìn cô, ánh mắt không còn chỉ là sự điềm tĩnh. Nó pha lẫn một sự trìu mến rất rõ ràng.
"Tớ không làm mọi thứ dễ dàng, An," Hải nói. "Tớ cũng có những điều làm tớ thấy khó khăn, làm tớ thấy sợ."
"Điều gì vậy?"
Hải chần chừ một chút, sau đó anh nhìn thẳng vào mái tóc xù của cô. Anh đưa tay lên, chạm nhẹ vào một lọn tóc mềm mại và bồng bềnh, hoàn toàn tự nhiên.
"Tớ sợ..." Hải nói, giọng anh trầm hơn. "Tớ sợ phải đi học đại học xa cậu. Tớ sợ phải đi xa cái vẻ đẹp này."
An biết anh đang không chỉ nói về mái tóc. Anh đang nói về cô.
"Cậu nói... vẻ đẹp nào?" An hỏi, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh.
"Vẻ đẹp của cậu, An. Vẻ đẹp của sự hiền lành, sự mơ mộng, và mái tóc xù luôn bồng bềnh này. Tớ thích cách nó không bao giờ chịu thẳng. Tớ thích sự khác biệt đó. Tớ... tớ thật sự rất thích cậu."
Anh không nói hết câu "Tớ thích cậu" một cách hoàn chỉnh. Anh ngập ngừng, anh chỉ nói: "Tớ thật sự rất thích cậu." (I really like you). Đó là một lời thú nhận nửa chừng, lấp lửng giữa tình bạn và tình yêu.
An đỏ mặt, tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài. Cô không dám nói gì. Cô chỉ nhìn vào ánh mắt chân thành và ấm áp của Hải, biết rằng tình cảm của anh dành cho cô không phải chỉ là sự quý mến.
Hải, nhận ra sự ngại ngùng của An, nhanh chóng quay lại với cuốn sách. "Chúng ta... giải bài này tiếp nhé."
Tuy nhiên, An và Hải đều biết rằng, lời thú nhận đó đã được thốt ra. Mối tình đầu của họ, dưới bóng ngọn Hải Đăng, đã chính thức bước sang một giai đoạn mới, ngọt ngào và đáng yêu hơn.