MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNắng Vẫn Đang Chơi ĐùaChương 15: Khu vườn bí mật sau nhà

Nắng Vẫn Đang Chơi Đùa

Chương 15: Khu vườn bí mật sau nhà

1,068 từ · ~6 phút đọc

Nếu có ai hỏi tôi về nơi yên tĩnh nhất thế gian, tôi sẽ chỉ cho họ thấy khu vườn sau nhà mình. Đó không phải là một khu vườn kiểu mẫu với những luống hoa được cắt tỉa thẳng tắp như trong sách giáo khoa, mà là một sự "hỗn loạn" đầy nghệ thuật của thiên nhiên. Ở đó có những gốc cây già cỗi, những bụi cỏ dại cao quá đầu gối và cả những đống gạch vỡ bị lãng quên từ thời ông nội còn trẻ. Với người lớn, đó là một góc vườn hoang cần được dọn dẹp, nhưng với tôi, đó là "Khu vườn bí mật" – nơi trú ẩn của những nỗi buồn không tên và những giấc mơ kỳ lạ nhất.

Mỗi khi bị mẹ mắng vì tội mải chơi quên học, hoặc khi cảm thấy thế giới người lớn quá ồn ào với những tiếng cằn nhằn về tiền nong, tôi lại lẻn ra đây. Tôi có một "căn cứ địa" nằm dưới gốc cây vú sữa già. Ở đó, tôi dùng mấy viên gạch vỡ để xây thành một chiếc bàn nhỏ, và chiếc ghế là một khúc gỗ mục đã bắt đầu mọc lên những tai nấm màu trắng sữa.

"Tí Bùn, mày lại trốn ra đây để nói chuyện với dế à?" Thằng Cò rón rén vạch lá đi vào, miệng vẫn còn dính chút nhựa hồng xiêm.

"Suỵt! Nhỏ tiếng thôi. Mày không thấy là những cái cây đang ngủ sao? Mỗi lần mày nói to, nhựa của chúng lại chảy ra vì giật mình đấy."

Thằng Cò ngồi xuống khúc gỗ cạnh tôi, vẻ mặt nó bớt đi phần hăng hái thường ngày: "Mày có thấy lạ không Tí? Tại sao ở trong nhà thì mình thấy ngột ngạt, mà ra đây ngồi giữa đống cỏ dại này lại thấy sướng thế nhỉ?"

"Bởi vì cây cối không bao giờ hỏi điểm số của mình, Cò ạ. Và chúng cũng không bắt mình phải trở thành người này người nọ. Chúng cứ để mình là mình thôi."

Chúng tôi ngồi im lặng, lắng nghe tiếng gió rì rào qua tán lá vú sữa. Trong khu vườn này, thời gian dường như trôi chậm lại. Tôi nhìn thấy một chú nhện đang kiên nhẫn giăng tơ giữa hai cành cây nhỏ. Chú nhện làm việc thật lặng lẽ, không cần ai khen ngợi, cũng không sợ bị ai chỉ trích nếu tấm lưới có hơi lệch một chút. Tôi chợt nhận ra rằng, thiên nhiên có một sự bao dung kỳ lạ. Một hòn đá dù xù xì đến đâu vẫn có chỗ đứng của nó, một bông hoa dại dù không thơm vẫn được nắng sớm vỗ về. Tại sao con người lại không thể đối xử với nhau như thế? Tại sao chúng ta luôn phải cố gắng hoàn hảo để vừa lòng người khác?

"Tí ơi, mày có bao giờ thấy buồn mà không biết tại sao mình buồn không?" Thằng Cò bỗng hỏi một câu rất "người lớn".

"Có chứ. Những lúc ấy tao thường ra đây. Tao đào một cái hố nhỏ, rồi tao thì thầm nỗi buồn vào đó, sau đó lấp đất lại. Tao nghĩ là nỗi buồn khi được chôn xuống đất, nó sẽ hóa thành phân bón để giúp cây ra hoa đẹp hơn."

Thằng Cò gật đầu đắc ý, rồi nó cũng lúi húi dùng một cành cây khô để đào một cái hố cho riêng mình. Nhìn bóng dáng thằng bạn thân đang lầm lụi "chôn buồn", tôi thấy yêu quý nó vô cùng. Trẻ con chúng tôi cũng có những nỗi niềm trăn trở, chỉ là chúng tôi chưa có đủ vốn từ để diễn tả nó một cách hoa mỹ như những nhà thơ. Chúng tôi dùng hành động, dùng những trò chơi ngớ ngẩn để giải tỏa những áp lực mà thế giới áp đặt lên vai mình.

Chiều hôm ấy, Cái Mơ cũng tìm đến. Nó mang theo một chiếc hộp sắt nhỏ đựng đầy những mẩu bút chì màu đã mòn vẹt.

"Hai ông đang làm gì mà bí mật thế? Cho tôi tham gia với!"

"Chúng tôi đang xây dựng 'Ngân hàng Nỗi Buồn'," tôi giải thích một cách quan trọng hóa vấn đề. "Mỗi người sẽ gửi vào đây một bí mật mà không muốn ai biết, sau đó chúng mình sẽ cùng canh giữ khu vườn này."

Cái Mơ không đào hố. Nó lấy một mẩu bút chì, vẽ lên một mảnh giấy vụn hình một ngôi nhà có nhiều cửa sổ, rồi nó cuộn tròn lại, nhét vào kẽ nứt của thân cây vú sữa.

"Tôi ước gì bố mẹ tôi không bao giờ cãi nhau nữa," Cái Mơ thì thầm, đôi mắt nó thoáng buồn nhưng rồi lại nhanh chóng lấp lánh nụ cười.

Ba đứa trẻ chúng tôi, mỗi đứa mang một nỗi niềm riêng, cùng ngồi lại dưới bóng mát của khu vườn bí mật. Chúng tôi nhận ra rằng, sự trưởng thành không phải là khi chúng ta hết buồn, mà là khi chúng ta biết tìm thấy một góc bình yên để đối diện với nỗi buồn ấy. Khu vườn không chỉ là nơi chơi đùa, nó là một linh hồn sống, lắng nghe và thấu hiểu tất cả những gì mà người lớn thường gạt đi vì cho là "vớ vẩn".

Khi nắng chiều tắt hẳn, chỉ còn lại ánh sáng nhạt nhòa của hoàng hôn, tôi cảm thấy tâm hồn mình nhẹ nhõm lạ kỳ. Những nỗi buồn được "chôn" và "giấu" kia dường như đã biến mất, nhường chỗ cho cảm giác ấm áp của tình bạn. Tôi đứng dậy, phủi bùn đất trên quần áo và tự hứa sẽ luôn giữ gìn khu vườn này.

Người lớn có thể mua những căn hộ cao cấp, có những văn phòng máy lạnh sang trọng, nhưng chắc chắn họ sẽ không bao giờ có được một "khu vườn bí mật" – nơi mà bạn có thể nói chuyện với kiến, chôn vùi nỗi buồn dưới gốc cây và thấy mình vĩ đại như một vị vua giữa đám cỏ dại. Bài học từ khu vườn dạy tôi rằng, dù cuộc sống có khắc nghiệt đến đâu, mỗi người đều cần có một khoảng lặng cho riêng mình, một nơi để "tưới tắm" cho tâm hồn khỏi khô héo giữa những lo toan cơm áo gạo tiền.