Thành phố này chưa bao giờ thực sự im lặng, nhưng trong căn hộ của Trịnh Lam, sự im lặng được nuôi dưỡng như một loài sinh vật ký sinh. Nó len lỏi vào những kẽ hở của sàn gỗ, bám chặt lấy lớp bụi trên những bảng mạch điện tử nằm ngổn ngang trên bàn làm việc.
Lam đưa tay chỉnh lại gọng kính, hơi nóng từ mỏ hàn phả lên mặt một mùi khét đặc trưng của nhựa thông. Trước mặt anh là ruột gan của một chiếc Radio bóng đèn sản xuất từ những năm 50 – một khối kim loại rỉ sét đang chờ được hồi sinh.
"Lại là một ngày không có gió, An ạ," anh lẩm bẩm.
Lam có thói quen nói chuyện với khoảng không. Hoặc chính xác hơn, anh nói chuyện với vị trí mà Tuệ An thường đứng để pha cà phê mỗi sáng. Đã ba năm kể từ khi âm thanh cuối cùng của cô – một tiếng thét ngắn ngủi bị cắt ngang bởi tiếng kim loại va chạm – đóng đinh vào màng nhĩ anh. Kể từ đó, thế giới của Lam chỉ còn là những bản thu cũ. Anh phục chế âm thanh cho người khác, nhưng không thể phục chế nổi một câu chào của vợ mình.
Rè... xè...
Chiếc Radio chợt rùng mình. Những chiếc bóng đèn chân không bên trong bắt đầu ửng lên một sắc cam yếu ớt như những con đom đóm hấp hối. Lam nhíu mày. Anh chưa hề cắm điện hoàn chỉnh.
Một luồng tạp âm hỗn loạn tràn ra từ màng loa rách nát. Nó không phải là tiếng nhạc, cũng chẳng phải tiếng radio dẫn chương trình. Đó là tiếng gió. Tiếng gió rít qua một khe cửa sổ nào đó, rất quen. Và rồi, giữa những tầng nhiễu trắng đục ngầu, một âm thanh vang lên khiến tim Lam như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
“Lam ơi, anh thấy chìa khóa của em đâu không?”
Chiếc mỏ hàn trên tay Lam rơi xuống sàn, đốt cháy một vệt đen trên gỗ. Giọng nói đó. Tông giọng cao ở cuối câu, cách phát âm chữ "L" hơi ngọng nghịu đặc trưng không lẫn vào đâu được.
Đó là Tuệ An.
Nhưng Tuệ An đã nằm dưới ba tấc đất lạnh lẽo từ lâu. Và quan trọng hơn, giọng nói ấy không phát ra từ một bản ghi âm cũ. Nó có nhịp thở. Nó có sự chờ đợi một câu trả lời.
Lam run rẩy đưa tay chạm vào nút vặn tần số. Kim chỉ sóng nhảy múa điên cuồng giữa những vạch số mờ mịt.
“An...?” anh thầm thì, giọng khản đặc như người vừa đi xuyên qua sa mạc.
Đáp lại anh chỉ còn là tiếng xè xè kéo dài, lạnh ngắt và vô tình. Nhưng Lam biết, ở một đâu đó phía sau những tiếng nhiễu trắng kia, một cánh cửa vừa hé mở.