Trịnh Lam thức trắng đêm.
Căn phòng làm việc của anh, vốn dĩ là một ốc đảo của sự ngăn nắp và im lặng, giờ đây trông như một chiến trường của những linh kiện điện tử. Chiếc Telefunken nằm đó, lạnh lẽo và câm lặng dưới ánh đèn bàn vàng vọt. Sau tiếng gọi ngắn ngủi ấy, nó không còn phát ra bất cứ âm thanh nào khác ngoài tiếng nhiễu trắng đều đều, nghe như tiếng mưa rơi trên một mái tôn xa thẳm.
Lam tự hỏi liệu có phải mình đã phát điên. Hội chứng ảo giác âm thanh (Auditory Hallucination) không phải là hiếm đối với những người trải qua sang chấn tâm lý nặng nề. Anh đã đọc về nó. Bộ não con người là một cỗ máy thêu dệt tài ba; khi nó quá khao khát một điều gì đó đã mất, nó sẽ tự lấp đầy những khoảng trống bằng những mảnh ký ức giả tạo.
Nhưng hơi nóng từ những chiếc bóng đèn chân không khi nãy là thật. Mùi nhựa thông bị cháy xém trên sàn nhà vẫn còn đó, một minh chứng vật chất cho cơn chấn động khiến anh đánh rơi mỏ hàn.
Anh với lấy chiếc tuốc-nơ-vít, đôi tay run rẩy tháo rời lớp vỏ gỗ sồi đã bị mọt ăn mòn của chiếc Radio. Bên trong, cấu trúc của nó là một mê cung của những sợi dây đồng bọc vải, những tụ điện cũ kỹ và lớp bụi thời gian đóng dày. Lam bắt đầu đo đạc. Anh dùng chiếc máy hiện sóng (Oscilloscope) để kiểm tra các xung nhịp.
Lẽ ra, chiếc máy này không thể hoạt động. Biến áp nguồn đã cháy, và một số bóng đèn đã mất chân không từ lâu. Vậy mà, khi anh chạm vào lớp vỏ kim loại, một luồng điện nhẹ vẫn chạy qua đầu ngón tay, tê dại như một lời chào hỏi từ cõi chết.
“An à, nếu là em… thì làm ơn, hãy nói gì đó nữa đi,” Lam thầm thì vào màn đêm.
Đáp lại anh chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa sổ. Ngoài kia, thành phố vẫn đang chuyển động với nhịp điệu vô tình của nó. Những ánh đèn đường hắt lên tường căn hộ những bóng ma hình hình học, kéo dài và vặn vẹo.
Lam bắt đầu hồi tưởng. Lần cuối cùng anh thấy Tuệ An là một buổi sáng đầy nắng. Cô mặc chiếc váy hoa nhí màu xanh nhạt, đứng ở bậu cửa và phàn nàn về việc anh thường xuyên quên uống thuốc đau dạ dày. Đó là một cuộc đối thoại bình thường, tầm thường đến mức anh chẳng buồn ghi nhớ kỹ. Để rồi sau đó, sự tầm thường ấy trở thành thứ báu vật mà anh sẵn sàng đánh đổi cả linh hồn để có lại một giây.
Khoảng 3 giờ sáng, khi cơn buồn ngủ bắt đầu hành hạ đại não, chiếc Telefunken đột ngột rùng mình.
Rè… rè… cạch.
Tiếng kim loại va chạm lại vang lên. Lần này rõ hơn. Lam bật dậy, hơi thở dồn dập. Anh vội vã vặn núm điều chỉnh tần số, đôi tay khéo léo dò tìm trong dải băng tần sóng ngắn (Shortwave). Một âm thanh mới xuất hiện: Tiếng nước chảy.
Tiếng nước dội vào bồn sứ, tiếng bàn chải đánh răng lách cách, và rồi là một tiếng ngáp dài đầy mệt mỏi.
“Lam, anh vẫn chưa ngủ à? Em đã bảo là đừng có thức đêm sửa mấy thứ đồ nát ấy nữa mà.”
Giọng nói của Tuệ An lần này mang theo sự hờn dỗi rõ rệt. Lam sững người. Anh nhìn vào gương. Trong căn phòng này, chỉ có mình anh với bộ râu lởm chởm và đôi mắt trũng sâu. Không có ai khác. Nhưng giọng nói ấy phát ra từ Radio nghe gần gũi đến mức anh cảm giác như chỉ cần quay đầu lại là sẽ thấy cô đang đứng tựa cửa nhà tắm, tóc vẫn còn quấn khăn bông.
“Anh… anh đang ở đây,” Lam đáp lại, giọng anh lạc đi.
“Anh nói gì cơ? Em không nghe rõ. Tiếng mưa to quá.”
Mưa? Lam nhìn ra cửa sổ. Trời khô ráo, mặt đường nhựa vẫn còn bốc hơi nóng từ dư chấn của một ngày nắng gắt. Nhưng qua chiếc loa rách nát kia, tiếng mưa rơi xối xả lại vô cùng chân thực. Tiếng mưa của một thế giới khác, một không gian khác.
“Thôi, anh ngủ sớm đi. Em đi nằm trước đây. Nhớ tắt đèn phòng khách đấy.”
Tiếng bước chân xa dần. Tiếng cửa gỗ khép lại với một nhịp "clack" quen thuộc của cái bản lề chưa kịp tra dầu. Sau đó, tất cả trở lại với tiếng nhiễu trắng (white noise).
Lam quỵ xuống sàn. Tim anh đập loạn nhịp trong lồng ngực. Đây không phải là quá khứ. Trong quá khứ, chưa bao giờ có một cuộc đối thoại như thế này vào đêm anh sửa chiếc Telefunken. Hơn nữa, chiếc máy này anh chỉ mới nhận về từ một tiệm đồ cũ vào tuần trước.
Một giả thuyết điên rồ nảy ra trong đầu người kỹ sư âm thanh vốn dĩ chỉ tin vào các định luật vật lý: Chiếc Radio này không thu sóng của các đài phát thanh. Nó thu sóng của một cuộc đời khác.
Một cuộc đời mà ở đó, vụ tai nạn ba năm trước chưa bao giờ xảy ra. Một cuộc đời mà Tuệ An vẫn sống, vẫn cằn nhằn về thói quen thức khuya của anh, vẫn tồn tại trong một dòng thời gian song song với thực tại tàn độc này.
Lam vơ lấy cuốn sổ nhật ký trên bàn, tay run rẩy ghi lại tần số: 104.2 MHz.
Anh nhận ra một điều kinh khủng hơn: Ở thế giới bên kia, cũng có một "Trịnh Lam". Và người đàn ông đó đang sở hữu mọi thứ mà anh đã mất. Sự ghen tị nhen nhóm trong lòng Lam như một đốm lửa nhỏ giữa rừng khô. Anh thèm khát được nghe thêm, thèm khát được bước qua màng loa ấy để chạm vào bóng hình mờ ảo kia.
Căn phòng của anh vốn im lặng, nay càng trở nên đáng sợ hơn. Sự tĩnh lặng bây giờ không còn là bình yên, mà là một sự thiếu hụt trầm trọng. Anh bắt đầu ghét tiếng kim đồng hồ tích tắc, ghét tiếng tủ lạnh chạy rì rì. Chúng là những âm thanh của thực tại, những âm thanh nhắc nhở anh rằng anh đang cô độc.
Lam áp tai vào lớp lưới vải của chiếc Radio, nhắm mắt lại. Anh cố gắng lọc bỏ tiếng nhiễu để tìm kiếm một tiếng thở, một tiếng trở mình của Tuệ An ở phía bên kia vách ngăn thời không.
“Em có ở đó không?” anh thầm thì vào cái máy.
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng nhiễu trắng, đều đặn và lạnh lẽo, như tiếng vọng của một vũ trụ đang không ngừng giãn nở, đẩy hai người họ về hai phía xa xăm của định mệnh.