Ánh sáng ban mai của Sài Gòn không bao giờ dịu dàng. Nó thô bạo xuyên qua lớp rèm cửa mỏng dính đầy bụi, rạch những đường sắc lẹm lên gương mặt hốc hác của Lam. Anh tỉnh dậy trên bàn làm việc, má vẫn còn hằn vết của một bảng mạch điện tử.
Chiếc Telefunken đã nguội lạnh. Những bóng đèn chân không giờ đây chỉ là những khối thủy tinh đục ngầu, vô hồn.
Tiếng gõ cửa vang lên, dồn dập và thiếu kiên nhẫn. Lam khó khăn cử động cái cổ cứng đờ, anh lảo đảo ra mở khóa.
“Ông còn sống đấy à? Tôi tưởng ông chết chìm trong đống thiếc hàn này rồi chứ.”
Khôi bước vào, mang theo mùi của dầu máy đồng hồ và cả hơi thở ồn ào của phố thị. Hắn đặt túi bánh mì và hai ly cà phê sữa đá lên chiếc bàn duy nhất không có linh kiện điện tử. Khôi là người duy nhất còn kiên nhẫn với Lam sau đám tang của Tuệ An. Nếu Lam là một kỹ sư âm thanh ám ảnh với những dao động vô hình, thì Khôi lại là một thợ sửa đồng hồ tôn thờ những gì hữu hình, cơ khí và chính xác.
“Trông ông kinh tởm thật đấy, Lam,” Khôi nhíu mày, nhìn những quầng thâm như mực tàu dưới mắt bạn mình. “Lại thức đêm à?”
Lam không đáp, anh cầm ly cà phê, cảm nhận cái lạnh buốt của đá tan thấm qua lòng bàn tay. Anh muốn kể cho Khôi nghe. Anh khao khát được thốt ra rằng mình vừa nghe thấy tiếng vợ mình, rằng cô ấy vẫn đang đánh răng và cằn nhằn về mưa ở một nơi nào đó. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt tinh tường, thực tế đến tàn nhẫn của Khôi, lời nói của Lam bị nghẹn lại ở cuống họng.
“Tôi mới nhận phục chế một con Radio cũ,” Lam nói dối, giọng khàn đặc.
Khôi liếc nhìn chiếc Telefunken đang bị tháo dở. Với đôi mắt của một thợ cơ khí lành nghề, hắn nhận ra ngay sự bất thường.
“Con này hỏng biến áp rồi mà? Bóng đèn cũng cháy hết rồi. Ông định phục chế kiểu gì? Thay ruột kỹ thuật số à?”
“Không,” Lam đáp nhanh, hơi quá gay gắt. “Tôi sẽ giữ nguyên bản. Nó… nó có một dải tần rất lạ.”
Khôi nhếch mép, kéo một chiếc ghế đẩu lại gần. Hắn lấy từ trong túi áo ra một chiếc kính lúp chuyên dụng, soi vào những mối hàn mới của Lam.
“Này, nghe tôi nói đây. Đồng hồ mà sai một nhịp, người ta gọi là hỏng. Đời người mà sai một nhịp, người ta gọi là bi kịch. Ông đã dừng lại ở cái nhịp của ba năm trước quá lâu rồi đấy.”
Khôi dừng lại, ánh mắt dịu xuống khi chạm vào tấm ảnh cưới của Lam và Tuệ An vẫn đặt trên kệ sách, giờ đã bị phủ một lớp bụi mờ.
“Tuệ An sẽ không thích nhìn ông thế này đâu. Căn nhà này mùi như một nghĩa địa của đồ điện tử. Ông cần ra ngoài, nhận vài dự án thu âm thương mại, gặp gỡ những người… còn thở.”
Lam nhìn chằm chằm vào ly cà phê đang tan đá. Những giọt nước bám ngoài thành ly lăn xuống, để lại những vệt dài như nước mắt.
“Khôi này, nếu ông có thể nghe thấy tiếng một chiếc đồng hồ đã vỡ từ lâu… ông có tin không?”
Khôi im lặng một hồi lâu. Hắn chậm rãi tháo chiếc kính lúp ra, đặt lên bàn.
“Nếu tôi nghe thấy tiếng một chiếc đồng hồ đã vỡ, tôi sẽ biết là tai mình có vấn đề, hoặc đại não của tôi đang lừa dối tôi vì nó không chịu nổi sự tĩnh lặng. Lam à, âm thanh không có linh hồn. Nó chỉ là sự rung động của không khí. Khi nguồn phát biến mất, rung động cũng sẽ tắt lịm. Đó là vật lý.”
Đó là vật lý. Câu nói của Khôi như một gáo nước lạnh tạt vào sự hưng phấn điên rồ của Lam từ đêm qua. Anh nhìn chiếc Telefunken. Đúng thế, nó chỉ là một mớ kim loại và thủy tinh. Làm sao nó có thể xuyên thủng bức tường của cái chết?
Nhưng rồi, một ký ức vụn vỡ hiện về. Đêm qua, hơi nóng từ cái máy là thật. Tiếng bước chân của An là thật. Cả tiếng mưa rơi mà thực tại này không hề có cũng là thật.
Sau khi Khôi rời đi với lời hứa sẽ quay lại vào buổi chiều để đưa Lam đi cắt tóc, căn phòng lại rơi vào sự im lặng đặc quánh. Lam quay lại bàn làm việc. Anh không thể tập trung vào bất cứ việc gì. Những âm thanh của ban ngày – tiếng còi xe, tiếng rao hàng, tiếng trẻ con khóc – đối với anh giờ đây đều là những tạp âm vô nghĩa. Chúng quá sắc, quá thực, và quá đau đớn.
Anh với tay bật núm nguồn của chiếc Radio, dù biết rằng giờ này có lẽ sẽ chẳng có gì.
Rè… xè…
Tiếng nhiễu trắng vang lên, lần này nghe như tiếng sóng biển rì rào. Lam kiên nhẫn xoay núm dò sóng. 104.1… 104.2… 104.3…
Đột nhiên, một âm thanh rung động nhẹ nhàng lướt qua. Không phải tiếng người. Đó là tiếng đàn Piano.
Bản Gymnopédie No.1 của Erik Satie.
Tim Lam thắt lại. Đây là bản nhạc mà Tuệ An luôn chơi mỗi khi cô cảm thấy bế tắc trong việc phối màu cho các bức tranh phục chế. Tiếng đàn qua loa Radio nghe mỏng manh, xen lẫn những tiếng "tạch tạch" của đĩa than cũ, nhưng nhịp điệu thì không sai vào đâu được. Cô thường nhấn phím Fa thăng hơi mạnh hơn một chút so với bản gốc – một thói quen nhỏ mà chỉ anh mới nhận ra.
Lam nhắm mắt lại. Trong bóng tối của tâm trí, anh thấy mình đang ngồi trên chiếc sofa cũ, phía sau lưng An. Ánh nắng từ cửa sổ của thế giới kia chắc hẳn đang phủ lên vai cô.
“An…” anh khẽ gọi.
Tiếng đàn chợt dừng lại. Một khoảng lặng kéo dài đến nghẹt thở.
“Lam? Anh vào phòng làm việc từ lúc nào thế? Sao em không nghe thấy tiếng cửa?”
Giọng của Tuệ An vang lên, rất gần. Cô không nói qua Radio, cô nói như thể đang ở ngay sau lưng anh. Lam giật mình quay phắt lại.
Trống rỗng. Chỉ có chiếc bóng của anh đổ dài trên sàn gỗ và đống linh kiện ngổn ngang.
Anh nhìn lại chiếc Radio. Kim chỉ sóng đang rung rinh dữ dội.
“Kìa, sao anh cứ đứng ngây ra thế? Trông anh như vừa thấy ma ấy. Lại đây giúp em tháo cái khung tranh này ra với.”
Lam nhận ra một sự thật khủng khiếp và đầy cám dỗ: Chiếc Radio không chỉ phát ra âm thanh của cô. Nó đang kết nối hai không gian lại với nhau tại một điểm nút duy nhất. Ở thế giới bên kia, "Lam B" chắc hẳn cũng đang ở trong phòng.
Anh run rẩy tiến lại gần chiếc máy.
“An… em đang đứng đâu?”
“Ơ kìa, anh bị làm sao thế? Em đang đứng ngay trước mặt anh đây mà! Lam, anh làm em sợ đấy. Mắt anh… sao đỏ ngầu thế kia?”
Lam đưa tay ra phía trước, chạm vào khoảng không ngay phía trên chiếc Radio. Anh không thấy gì cả, nhưng không khí ở đó dường như ấm hơn một chút. Một sự ấm áp kỳ lạ, mang theo mùi tinh dầu oải hương mà Tuệ An vẫn thường dùng.
Trong một khoảnh khắc mất kiểm soát, Lam thét lên:
“Anh không phải là hắn! An, nghe anh nói này, anh mới là Lam của em!”
Tiếng xoảng vang lên từ phía bên kia. Tiếng gốm sứ vỡ tan.
“Lam… anh vừa nói gì cơ? Giọng anh… sao nghe như phát ra từ dưới hầm thế? Và tại sao anh lại nhìn em bằng ánh mắt đó?”
Tiếng nhiễu trắng đột ngột bùng lên dữ dội, chói tai như một tiếng rít của kim loại. Lam vội vàng vặn nhỏ âm lượng nhưng đã quá muộn. Một luồng điện mạnh từ chiếc Radio phóng ra, đánh bật anh ngã khỏi ghế.
Căn phòng rơi vào bóng tối khi cầu chì bị cháy.
Trong sự tĩnh lặng tuyệt đối sau cú sốc điện, Lam nằm trên sàn, lồng ngực phập phồng. Anh nghe thấy tiếng tim mình đập, và anh cũng nghe thấy một tiếng khóc nức nở mơ hồ, xa xăm, vang lên từ đống đổ nát của chiếc Telefunken đã tắt lịm.
Anh đã chạm vào họ. Anh đã làm tổn thương thế giới hoàn mỹ kia.
Và sự ghen tị, giờ đây, đã biến thành một con quái vật thực thụ, bắt đầu cào xé tâm hồn anh từ bên trong.