Cú sốc điện từ chiếc Telefunken để lại trên mu bàn tay Lam một vết bỏng nhỏ hình vòng cung, đỏ ửng và rát buốt. Nhưng anh không quan tâm. Điều khiến anh run rẩy là sự im lặng chết chóc sau tiếng gốm vỡ ở thế giới bên kia. Anh đã phá vỡ sự bình yên của họ. Anh đã gieo rắc sự sợ hãi vào đôi mắt của Tuệ An – người phụ nữ mà anh tôn thờ hơn cả sinh mạng.
Lam loay hoay trong bóng tối, mò mẫm tìm hộp cầu chì. Khi ánh đèn huỳnh quang bật sáng trở lại, nó không còn mang đến cảm giác an toàn. Dưới ánh sáng trắng lạnh lẽo, căn hộ của anh hiện ra như một thực thể xa lạ.
Và đó là lúc anh nhìn thấy nó.
Trên bức tường phía sau chiếc Radio, một vết nứt mảnh như sợi tóc xuất hiện, kéo dài từ trần nhà xuống tận sàn gỗ. Lam tiến lại gần, nheo mắt quan sát. Vết nứt không có vẻ gì là do sự xuống cấp của công trình. Nó sắc lẹm, đen ngòm, trông giống như một vết rách trên một tấm vải hơn là sự nứt vỡ của bê tông. Anh đưa tay chạm vào, một luồng khí lạnh buốt từ khe nứt tỏa ra, khiến đầu ngón tay anh tê dại.
“Không thể nào…” anh thầm thì.
Lam quay lại chiếc Radio. Anh bắt đầu làm việc như một kẻ lên cơn rồ. Anh tháo bỏ những tụ điện đã cháy, thay thế chúng bằng những linh kiện hiện đại nhất mà anh có, nhưng cố gắng giữ lại bộ lọc tần số cũ. Anh hiểu rằng, chiếc Telefunken này không còn là một thiết bị thu vô tuyến thông thường. Nó đã trở thành một điểm nút giao thoa (Interference node). Khi cảm xúc của anh đạt đến đỉnh điểm, năng lượng từ thực tại này đã xuyên qua tần số để tác động đến thực tại kia.
Sự ghen tị chính là chất xúc tác.
Quá trình sửa chữa kéo dài đến tận hoàng hôn. Khi những tia nắng cuối cùng tắt ngấm phía sau những tòa cao ốc, Lam một lần nữa vặn núm nguồn.
Rè… xè…
Lần này, tiếng nhiễu không còn đều đặn. Nó nhấp nháy theo nhịp tim của anh.
“Lam, anh sao thế? Trả lời em đi!”
Giọng của Tuệ An. Nhưng không phải giọng nói dịu dàng ban sáng. Cô đang khóc. Tiếng khóc nghẹn ngào, xen lẫn tiếng gió rít qua khe cửa.
“Tại sao anh lại nhìn em như thể em là một bóng ma? Tại sao anh lại nói anh không phải là anh?”
Lam nín thở. Anh nhận ra mình đang nghe thấy diễn biến tiếp theo ở bên kia. "Trịnh Lam B" chắc hẳn đang đứng đó, đối diện với một Tuệ An đang hoảng loạn vì những lời thốt ra của Lam ở chương trước.
“An, anh đây… Anh thực sự đây…” Lam nói vào màng loa, giọng anh khẩn thiết đến đau đớn.
“Cái gì thế? Ai đang nói đấy?” – Lần này là một giọng nam. Trầm, ấm và mang đầy vẻ quyền uy của một người đàn ông đang làm chủ thực tại của mình. Đó là Lam B.
Nghe thấy giọng của chính mình từ phía bên kia khiến Lam cảm thấy một sự kinh tởm tột độ. Nó giống như việc nhìn vào một tấm gương và thấy một kẻ khác đang mặc quần áo của mình, ôm lấy vợ mình, và sống cuộc đời của mình.
“An, em bình tĩnh lại đi. Anh không hề nói gì cả. Anh chỉ vừa mới vào phòng mà. Có lẽ là do tiếng tivi nhà hàng xóm, hoặc em đang quá mệt mỏi thôi.”
“Không! Em nghe rất rõ! Tiếng nói đó phát ra từ chính anh, nhưng nó… nó đục ngầu, nó đầy oán hận. Lam, anh có giấu em điều gì không?”
Lam nghiến răng. Anh muốn gào lên rằng gã đàn ông kia là kẻ giả mạo, rằng chỉ có anh mới thấu hiểu nỗi đau của việc mất cô. Anh điên cuồng vặn nút tăng âm (Gain). Kim đồng hồ trên máy đo tần số giật mạnh, vượt quá mức đỏ.
Đúng lúc đó, vết nứt trên tường bỗng dưng mở rộng thêm vài milimet. Tiếng bê tông răng rắc vang lên trong sự tĩnh lặng của căn phòng. Lam sững sờ nhìn những mảng vôi vữa rơi xuống. Anh chợt hiểu ra quy luật tàn khốc của trò chơi này:
Mỗi khi anh cố gắng kết nối, anh đang xé toạc thực tại của chính mình.
Để đổi lấy vài phút nghe thấy giọng cô, anh đang đánh đổi sự ổn định của thế giới duy nhất mà anh thực sự thuộc về. Nhưng sự tỉnh táo ấy chỉ tồn tại trong vài giây. Cơn nghiện âm thanh đã chiến thắng.
“An, đừng tin hắn! Hắn không biết em thích hoa hồng héo hơn hoa hồng tươi đâu! Hắn không biết em luôn sợ tiếng phanh xe vào đêm mưa!” – Lam gào lên, những bí mật riêng tư nhất của họ được anh tung ra như những vũ khí để phá hủy lòng tin của Tuệ An ở thế giới kia.
Phía bên kia Radio trở nên hỗn loạn. Tiếng tranh cãi, tiếng đồ đạc đổ vỡ, và tiếng khóc của Tuệ An cao vút lên rồi đột ngột tắt lịm trong một tiếng nhiễu chói tai.
Bùm!
Chiếc bóng đèn chân không cuối cùng trên chiếc Telefunken nổ tung. Mảnh thủy tinh văng lên, rạch một đường trên gò má Lam. Máu chảy xuống, nóng hổi.
Lam đổ gục xuống bàn, hơi thở đứt quãng. Anh nhìn vết nứt trên tường – giờ đây nó đã có hình thù của một bàn tay gầy guộc đang bám lấy căn phòng của anh.
Anh đã thắng. Anh đã gieo rắc sự nghi ngờ vào tổ ấm của họ. Nhưng cái giá phải trả là một sự trống rỗng đến cùng cực. Anh nhận ra rằng, dù có phá hủy được hạnh phúc của "Lam B", anh vẫn chỉ là một bóng ma đứng bên lề, áp tai vào một cái máy rỉ sét để nhặt nhạnh những mảnh vụn của một cuộc đời không còn thuộc về mình.
Đúng lúc đó, điện thoại trong túi anh rung lên. Là tin nhắn của Khôi: "Tôi đang ở dưới sảnh chung cư. Xuống đi, tôi đưa ông đi ăn chút gì đó có hơi người. Đừng để cái bóng tối ấy nuốt chửng ông, Lam ạ."
Lam nhìn điện thoại, rồi lại nhìn vết nứt trên tường đang tỏa ra làn khí lạnh lẽo. Anh lau vết máu trên mặt, lẩm bẩm:
“Khôi nói đúng… mình cần hơi người.”
Nhưng khi anh đứng dậy, anh không đi ra cửa. Anh quỳ xuống, thu dọn những mảnh thủy tinh vỡ của bóng đèn radio với một sự nâng niu kỳ lạ. Vì anh biết, tối mai, anh sẽ lại tìm cách thắp sáng nó lên một lần nữa. Anh đã không còn là một kỹ sư âm thanh đi phục chế ký ức.
Anh đã trở thành một kẻ đánh cắp thực tại.