MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNếu Có Thể Nghe Thấy Hạnh PhúcChương 5: MỎ NEO GỈ SÉT

Nếu Có Thể Nghe Thấy Hạnh Phúc

Chương 5: MỎ NEO GỈ SÉT

1,361 từ · ~7 phút đọc

Tiếng chuông cửa vang lên lần thứ ba, khô khốc và gắt gỏng. Lam nhìn xuống đôi bàn tay mình: những vết cắt nhỏ từ mảnh thủy tinh nổ tung vẫn còn rỉ máu, trộn lẫn với lớp bụi than đen kịt. Anh vội vã lấy một tấm bạt nilon cũ phủ lên chiếc Telefunken và đống linh kiện ngổn ngang, giống như một kẻ sát nhân đang cố che đậy hiện trường vụ án.

Khi cánh cửa mở ra, Khôi đứng đó, diện mạo tương phản hoàn toàn với không gian u tối bên trong. Hắn mặc chiếc sơ mi sờn cổ nhưng sạch sẽ, tay xách một hộp cơm bình dân và một chiếc tông đơ điện.

“Ông định biến cái nhà này thành hang động đấy à?” Khôi không đợi mời, hắn tự mình lách qua Lam để bước vào.

Hắn khựng lại ngay giữa phòng khách. Ánh mắt tinh tường của một người thợ sửa đồng hồ – những kẻ vốn ám ảnh với sự cân bằng tuyệt đối – lập tức bắt lấy sự bất thường trên bức tường phía sau bàn làm việc của Lam.

“Cái gì đây?” Khôi tiến lại gần vết nứt. Hắn đưa ngón tay thô ráp miết dọc theo rãnh đen sâu thẳm. “Lam, nhà này bị sụt lún à? Hay là ông nghịch cái gì mà để tường nứt toác thế này? Vết nứt này… lạ quá. Nó không giống nứt bê tông thông thường.”

Lam đứng chôn chân bên cửa, tim đập thình thịch. “Chắc là do chấn động công trình bên cạnh thôi. Ông quan tâm làm gì.”

“Công trình? Chung cư này xung quanh làm gì có công trình nào đang đóng cọc?” Khôi quay lại nhìn Lam, ánh mắt hắn trở nên sắc lẹm dưới ánh đèn huỳnh quang chập chờn. “Và mùi này là mùi gì? Mùi ozone? Mùi dây điện cháy? Lam, nhìn tôi này. Ông đang làm cái quái gì với bản thân mình thế?”

Khôi không đợi câu trả lời. Hắn bước dứt khoát tới bàn làm việc, giật phắt tấm bạt nilon ra.

Chiếc Telefunken hiện ra, trần trụi và biến dạng. Những bóng đèn chân không nổ tung để lại những hốc đen ngòm như những con mắt bị móc khỏi hốc mắt. Lớp vỏ gỗ sồi của nó dường như đã bị một loại nhiệt lượng vô hình làm cho cháy sạm ở các góc.

“Ông định sửa con quái vật này bằng cách nào khi nó đã nát thế này?” Khôi cầm một bóng đèn vỡ lên. “Lam, nghe này. Tôi đã im lặng suốt ba năm qua để ông tự chữa lành. Nhưng đây không phải là chữa lành. Đây là hủy hoại. Ông đang tiêu hết số tiền tiết kiệm cuối cùng vào những thứ đồng nát này chỉ để tìm lại một giọng nói không có thật sao?”

“Nó có thật!” Lam gào lên, âm thanh lạc đi trong căn phòng trống trải. “Tôi đã nghe thấy cô ấy, Khôi ạ. Không phải bản thu âm. Cô ấy đang ở đó, cô ấy đang thở, cô ấy đang cãi nhau với tôi về một chiếc chìa khóa… Cô ấy vẫn còn sống!”

Sự im lặng bao trùm lấy cả hai. Khôi nhìn Lam với một sự thương hại còn đau đớn hơn cả một cái tát. Hắn chậm rãi đặt chiếc bóng đèn vỡ xuống bàn, tiến lại gần và đặt tay lên vai Lam.

“Đó là ký ức bị lỗi, Lam. Giống như một cái bánh răng bị mẻ, nó cứ lặp đi lặp lại một nhịp duy nhất trong đầu ông. Cô ấy đã đi rồi. Cái xe tải đó… chính mắt tôi cũng thấy mà.”

“Ông không hiểu!” Lam gạt tay Khôi ra, gương mặt anh co quắp vì đau đớn. “Thế giới này mới là giả! Sự cô đơn này mới là thứ lừa dối! Ở bên kia… cô ấy đang nhìn tôi. Dù cô ấy sợ tôi, nhưng ít nhất cô ấy vẫn đang hiện hữu.”

Khôi thở dài, một tiếng thở dài nặng nề của kẻ đầu hàng. Hắn lôi từ trong túi ra chiếc tông đơ, cắm điện vào ổ cắm trên tường.

“Ngồi xuống đi. Tôi không cãi nhau với người điên. Nhưng tôi sẽ không để ông đi ra đường với bộ dạng như một xác chết di động này nữa. Cắt tóc xong, tôi sẽ đưa ông đến gặp bác sĩ Minh. Ông cần được ngủ, một giấc ngủ không có tiếng radio.”

Lam định phản kháng, nhưng sự kiệt sức sau những đêm trắng đã vắt kiệt sức lực của anh. Anh ngồi xuống chiếc ghế đẩu, mặc cho Khôi quàng tấm vải che quanh cổ. Tiếng tông đơ chạy rè rè bên tai – một âm thanh thực tại, khô khốc và đều đặn. Mỗi lọn tóc rơi xuống sàn là một mảnh của sự hiện tại đang bị tước bỏ.

Bỗng nhiên, chiếc Radio – dù không hề có bóng đèn, dù dây nguồn đã bị rút ra từ lúc Lam dọn dẹp – lại khẽ rung lên.

Rè…

Khôi khựng tay lại. Hắn nhìn xuống chiếc máy.

“Lam… anh có nghe thấy tiếng ai đang cạo giấy không? Tiếng rè rè ấy… nó đang phát ra từ phía sau gương nhà tắm…”

Giọng của Tuệ An. Mỏng như sợi tơ, nhưng rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng của căn phòng. Khôi đánh rơi chiếc tông đơ xuống sàn. Tiếng máy chạy rè rè của tông đơ hòa lẫn với giọng nói phát ra từ chiếc Radio chết tạo thành một thứ hợp âm kinh dị.

“Cái gì… cái gì vừa nói đấy?” Giọng Khôi run rẩy. Hắn nhìn chiếc Telefunken không có nguồn điện, rồi lại nhìn vết nứt trên tường đang đột ngột rỉ ra một thứ chất lỏng màu đen, đặc quánh như dầu máy.

Lam bật dậy, đôi mắt anh sáng rực một sự hưng phấn điên dại. “Ông nghe thấy rồi đúng không? Khôi! Ông nghe thấy cô ấy rồi đúng không? Tôi không điên!”

Nhưng Khôi không trả lời. Hắn lùi lại phía sau, va phải chiếc kệ sách làm mấy cuốn giáo trình âm thanh rơi xuống đất. Gương mặt hắn tái mét. Với một người luôn tin vào các quy luật cơ khí và logic như Khôi, âm thanh này không phải là một phép mầu. Nó là một sự sai lệch của thực tại, một mầm mống của sự hủy diệt.

“Lam… rút dây điện ra. Đập nát nó đi. Thứ đó không phải là Tuệ An.” Khôi lắp bắp, tay vớ lấy chiếc búa đóng đinh trên bàn.

“Không được chạm vào nó!” Lam chắn ngang trước chiếc máy, đôi mắt vằn tia máu nhìn người bạn thân nhất của mình như nhìn một kẻ thù.

Khôi nhìn vết nứt trên tường – lúc này đã lan ra thành một hình thù kỳ dị, trông giống như một cái tai khổng lồ đang áp sát vào căn phòng để nghe lén. Hắn nhận ra mình không thể cứu được Lam bằng lý lẽ nữa.

“Ông đã chọn nó thay vì thực tại này, đúng không?” Khôi hạ chiếc búa xuống, giọng hắn trở nên lạnh lùng và đầy cay đắng.

Hắn nhặt chiếc tông đơ lên, thu dọn túi đồ, rồi bước thẳng ra cửa mà không ngoái đầu lại.

“Đừng gọi cho tôi nữa, Lam. Khi nào ông sẵn sàng đập bỏ cái 'nghĩa địa' này, hãy tìm tôi. Còn bây giờ… ông đã chết cùng cô ấy rồi.”

Cánh cửa sập mạnh. Căn phòng trở lại với sự tĩnh lặng, nhưng lần này là sự tĩnh lặng của một nấm mồ. Lam đứng đó, giữa những lọn tóc vương vãi trên sàn và vết nứt đang không ngừng tỏa ra hơi lạnh. Anh từ từ quay lại, ôm lấy chiếc Radio nát vụn vào lòng, thầm thì:

“Giờ chỉ còn chúng ta thôi, An ạ. Không ai có thể làm phiền chúng ta nữa.”

Phía sau bức tường, tiếng nhiễu trắng lại vang lên, nhưng lần này nó không còn là tiếng gió hay tiếng mưa. Nó là tiếng cười lanh lảnh của Tuệ An, một tiếng cười mang theo âm hưởng của một sự rạn nứt không thể hàn gắn.