MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNếu Có Thể Nghe Thấy Hạnh PhúcChương 6: GIAO THOA ĐỊNH MỆNH

Nếu Có Thể Nghe Thấy Hạnh Phúc

Chương 6: GIAO THOA ĐỊNH MỆNH

1,366 từ · ~7 phút đọc

Sự cô độc là một chất xúc tác kỳ lạ. Khi không còn Khôi, không còn những tiếng gõ cửa hay những lời cảnh báo đầy lý trí, căn hộ của Lam chính thức trở thành một khoang tàu vũ trụ tách biệt khỏi thực tại. Anh không còn quan tâm đến việc mình trông như thế nào với mái tóc cắt dở dang, lởm chởm những mảng dài ngắn kỳ quặc. Trong gương, người đàn ông đó chỉ là một cái vỏ. Linh hồn của Lam giờ đây đã trú ngụ trong những dải băng tần sóng ngắn.

Sau sự cố nổ bóng đèn ở chương trước, chiếc Telefunken dường như đã biến đổi. Nó không cần điện nữa. Những sợi dây đồng bên trong tự tỏa nhiệt, và dải kim chỉ sóng cứ đứng yên ở con số 104.2 MHz như một kim chỉ nam vĩnh cửu.

Lam nhận ra rằng, nếu anh muốn giao tiếp rõ hơn, anh cần một thiết bị truyền dẫn mạnh hơn là chỉ nói vào không trung. Anh bắt đầu chế tạo một bộ khuếch đại thủ công từ những mảnh vỡ của máy thu thanh cũ và một chiếc micro phòng thu bọc vàng – món đồ đắt giá nhất còn sót lại từ thời anh còn làm kỹ sư âm thanh chuyên nghiệp.

"An ơi," Lam thì thầm vào micro. Giọng anh qua bộ lọc âm thanh nghe trầm đục, như tiếng vọng từ một hang sâu. "Em có nghe thấy anh không?"

Ở phía bên kia, một sự im lặng kéo dài. Rồi, tiếng xột xoạt của vải vóc vang lên.

“Lam? Anh lại bắt đầu rồi đấy à?”

Giọng của Tuệ An ở Thực tại B mang theo một sự mệt mỏi pha lẫn sợ hãi. Nhưng có một điều khiến Lam sững người: cô ấy đang trả lời anh, nhưng cô ấy nghĩ người đang nói là "Lam B" – người chồng hiện hữu của cô ở thế giới đó.

“Anh đứng ngay sau lưng em mà sao lại phải dùng cái loa đó để nói? Em đã bảo là em không thích cái trò đùa này. Nó không vui chút nào cả.”

Lam nín thở. Qua những tiếng nhiễu trắng, anh nghe thấy tiếng bước chân của Tuệ An. Cô đang bước về phía "anh". Nhưng "anh" ở đó không phải là anh ở đây.

“Kìa, sao anh lại im lặng? Lam? Anh nhìn em đi!”

Tiếng quát khẽ của Tuệ An khiến Lam đau nhói. Anh có thể hình dung ra khuôn mặt cô lúc này: đôi lông mày nhướn lên, ánh mắt đầy sự truy vấn.

“Em thấy anh lạ lắm. Từ tối qua đến giờ, anh cứ như người mất hồn. Anh nhìn vào khoảng không và lẩm bẩm những điều về hoa hồng héo và tiếng phanh xe... Những chuyện đó chúng mình có bao giờ nói với nhau đâu?”

Lam run rẩy. Anh nhận ra rằng những lời anh gào lên trong cơn điên ở chương trước đã được truyền tải đến Thực tại B. Nhưng thay vì nghe thấy giọng của một "hồn ma", Tuệ An lại nghe thấy chính người chồng của mình thốt ra những lời đó. Có một sự chồng lấn danh tính đang diễn ra. "Lam B" tội nghiệp ở bên kia chắc hẳn đang hoang mang tột độ vì bị vợ cáo buộc những điều mình chưa từng làm.

Một ý nghĩ độc địa nảy sinh trong đầu Lam: Nếu mình có thể thay thế hắn hoàn toàn thì sao?

Nếu anh có thể chỉ dẫn cho Tuệ An, khiến cô tin rằng chỉ có "giọng nói này" mới thực sự là người yêu cô, liệu anh có thể chiếm hữu được trái tim cô một lần nữa, dù chỉ qua một cái máy thu thanh?

"An này," Lam nói, lần này giọng anh bình tĩnh một cách đáng sợ. "Hắn ta không phải là anh. Kẻ đang đứng trước mặt em... hắn chỉ là một bản sao lỗi. Chỉ có anh, người đang nói từ bóng tối này, mới biết vết sẹo nhỏ trên mạn sườn trái của em có hình một bông tuyết."

Choảng!

Tiếng một chiếc ly rơi xuống sàn ở bên kia.

“Lam… anh vừa nói gì? Anh đang đứng trước mặt em, môi anh không hề cử động… nhưng giọng nói đó… nó phát ra từ đâu?”

Tiếng thét của Tuệ An khiến không gian xung quanh Lam rung chuyển. Vết nứt trên tường nhà anh đột ngột mở rộng, rỉ ra những tia sáng màu tím ngắt. Căn phòng bắt đầu rung lên như thể có một trận động đất cục bộ.

Trên bàn làm việc, chiếc kim máy hiện sóng vạch lên những đường răng cưa điên cuồng. Lam cảm nhận được một luồng áp suất cực lớn ép vào lồng ngực. Anh đang "xâm nhập" vào thực tại kia bằng sức mạnh của sự thật và nỗi đau.

“Tránh xa tôi ra! Anh là ai?” – Tiếng Tuệ An lùi lại, tiếng cửa phòng va sầm.

Và rồi, một giọng nói khác vang lên, lạnh lẽo và tràn đầy sự căm phẫn. Đó là Lam B.

“Mày là ai? Tại sao mày lại phá hoại cuộc sống của tao?”

Lam giật mình. Đây là lần đầu tiên "Lam B" chủ động đối thoại với anh. Không phải qua sự hiểu lầm của Tuệ An, mà là một sự kết nối trực tiếp giữa hai bản thể.

“Tao là người đã mất tất cả,” Lam cười nhạt, một nụ cười méo mó. “Còn mày, mày đang có thứ mà mày không xứng đáng được giữ.”

“Mày nghĩ mày có thể cướp được cô ấy sao? Mày chỉ là một tiếng vọng của sự nuối tiếc. Mày là cái xác không hồn đang cố bám lấy sự sống của người khác!”

Cuộc tranh luận giữa hai người đàn ông – cùng một khuôn mặt, cùng một cái tên, nhưng cách nhau bởi lằn ranh sinh tử – bùng nổ qua làn sóng radio. Tiếng nhiễu trắng trở nên chói tai, như tiếng gào thét của hàng ngàn linh hồn bị kẹt giữa các khe hở không gian.

Lam dồn toàn bộ năng lượng vào bộ khuếch đại. Anh không còn là người quan sát nữa. Anh muốn trở thành kẻ điều khiển.

“An ơi! Đừng tin hắn! Hãy đi ra phía ban công, nhìn vào ánh trăng. Anh đang ở đó, anh đang đợi em ở nơi mà thời gian không tồn tại!”

Sự rung lắc đạt đến đỉnh điểm. Một mảng trần nhà rơi xuống, sượt qua vai Lam. Nhưng anh không né tránh. Anh nhìn trân trân vào vết nứt trên tường. Bên trong cái khe đen ngòm ấy, anh bắt đầu thấy những hình ảnh mờ ảo.

Anh thấy một phòng khách sang trọng, thấy một dải váy màu xanh nhạt lướt qua. Và anh thấy một người đàn ông có gương mặt giống hệt mình đang nhìn chăm chằm vào một chiếc Radio cũ y hệt chiếc Telefunken này.

Hóa ra, ở bên kia, "Lam B" cũng đang sở hữu một chiếc máy tương tự.

Hai chiếc máy đang hút lấy nhau, kéo hai thực tại lại gần nhau đến mức nguy hiểm. Lam đưa tay ra, cố gắng chạm vào cái bóng mờ ảo của Tuệ An phía sau vết nứt.

“Một chút nữa thôi…”

Nhưng ngay khi đầu ngón tay anh sắp chạm vào ranh giới của ánh sáng, chiếc Radio bỗng nhiên im bặt.

Sự tĩnh lặng ập đến nhanh như một nhát chém. Vết nứt trên tường thu hẹp lại, trở thành một đường rạch thô kệch. Căn phòng trở lại với bóng tối và mùi hôi của vôi vữa.

Lam gục xuống, hai bàn tay run rẩy bấu chặt vào mặt bàn. Anh đã chạm thấy cô. Dù chỉ là một cảm giác mờ nhạt như sương khói, nhưng đó là sự thật.

Anh nhận ra mình cần nhiều năng lượng hơn. Chiếc Telefunken hiện tại là không đủ. Để mở toang cánh cửa đó, anh cần phải biến cả căn hộ này thành một cái ăng-ten khổng lồ.

Trong bóng đêm, đôi mắt Lam loé lên một tia sáng kỳ dị. Anh bắt đầu nhìn lên những cuộn dây điện chằng chịt trên trần nhà.

Anh không còn muốn nghe nữa. Anh muốn bước sang.