MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNếu Có Thể Nghe Thấy Hạnh PhúcChương 7: KẺ ĐÁNH CẮP ÁNH SÁNG

Nếu Có Thể Nghe Thấy Hạnh Phúc

Chương 7: KẺ ĐÁNH CẮP ÁNH SÁNG

1,176 từ · ~6 phút đọc

Căn hộ số 402 không còn là nơi để ở. Nó đã biến thành một sinh vật cơ khí khổng lồ với những tĩnh mạch bằng đồng và hệ thần kinh bằng dây điện.

Sau cuộc đối thoại trực diện với Lam B, Trịnh Lam hiểu rằng sức mạnh của chiếc Telefunken đơn lẻ là quá yếu ớt. Để xuyên thủng bức tường ngăn cách giữa hai thực tại, anh cần một xung lực điện từ mạnh gấp hàng trăm lần. Anh bắt đầu một kế hoạch mà bất cứ kỹ sư điện nào cũng sẽ gọi là tự sát: đấu nối trực tiếp hệ thống lưới điện của tòa nhà vào bộ khuếch đại tự chế.

Lam làm việc trong một cơn hưng phấn bệnh hoạn. Anh tháo tung những ổ cắm trên tường, kéo những sợi dây cáp to bản từ hộp kỹ thuật ngoài hành lang vào nhà. Những cuộn dây đồng được quấn quanh các thanh sắt lớn, tạo thành một hệ thống điện từ trường vây quanh chiếc Radio cũ.

"Chỉ cần đủ áp suất," Lam lẩm bẩm, đôi mắt rực lên tia nhìn của kẻ say tửu. "Tần số sẽ không chỉ là âm thanh. Nó sẽ là cánh cửa."

Anh không còn ăn, không còn ngủ. Cơ thể anh gầy rộc đi, da dẻ tái nhợt như giấy sáp, nhưng đôi bàn tay vẫn di chuyển với sự chính xác kinh ngạc. Trong đầu anh chỉ còn vang lên tiếng khóc của Tuệ An ở bên kia. Anh tin rằng mình đang giải cứu cô khỏi một kẻ giả mạo, dù kẻ đó mang khuôn mặt của chính anh.

Tối hôm đó, Lam bắt đầu cuộc thử nghiệm đầu tiên với công suất lớn. Anh tắt hết bóng đèn trong nhà. Căn phòng chỉ còn được chiếu sáng bởi những tia lửa điện xanh loét thỉnh thoảng xẹt ra từ các mối nối.

Khi anh gạt cần gạt nguồn tự chế, một tiếng rít trầm đục vang lên. Toàn bộ đèn hành lang của tầng 4 chớp nháy rồi vụt tắt. Kim đồng hồ điện quay tít như một con quay điên dại.

Rè... xè... O o o...

Âm thanh từ chiếc Radio giờ đây không còn rè đặc nữa. Nó trong trẻo đến mức đáng sợ. Không gian xung quanh Lam bắt đầu bóp méo. Ánh sáng từ vết nứt trên tường bùng lên, soi rõ mồn một khung cảnh ở Thực tại B.

Lần này, anh không chỉ nghe thấy. Anh nhìn thấy một phần của căn phòng bên kia qua cái khe hẹp thời gian.

Tuệ An đang ngồi trên sofa. Cô gầy đi nhiều, gương mặt lộ rõ vẻ hốc hác và hoảng loạn. Lam B đang đứng cạnh cô, cố gắng đặt tay lên vai vợ mình, nhưng cô gạt ra với một sự ghê tởm lộ liễu.

“Đừng chạm vào tôi!” – Tiếng Tuệ An vang lên qua loa Radio, trung thực như thể cô đang đứng cách Lam chỉ vài bước chân. “Trong nhà này có ai đó... có một giọng nói khác đang ở bên trong anh. Tôi không biết anh là ai nữa, Lam ạ.”

“An, em bị trầm cảm rồi. Đó là ảo giác thính giác thôi. Anh sẽ đưa em đi bác sĩ,” – Lam B nài nỉ, giọng nói chứa đựng sự tuyệt vọng của một người đàn ông thấy cuộc đời mình đang vỡ nát mà không hiểu vì sao.

Chứng kiến cảnh đó, Lam ở Thực tại A cảm thấy một sự khoái lạc tàn nhẫn. Anh ghé sát miệng vào chiếc micro phòng thu, giọng nói được khuếch đại qua hàng ngàn volt điện:

“An ơi... Nhìn vào vết nứt trên tường đi. Anh đang ở đây. Đừng để kẻ đó lừa dối em nữa.”

Ở Thực tại B, Tuệ An giật mình. Cô quay phắt lại nhìn về phía bức tường phòng khách – nơi cũng đang xuất hiện một vết nứt kỳ dị tương ứng với thế giới của Lam. Đôi mắt cô giãn to ra vì kinh hãi.

“Nó lại nói... Cái tường đang nói!” – Cô rú lên, lùi sâu vào góc sofa.

Lam B nhìn theo hướng vợ mình chỉ, nhưng dường như hắn không thể thấy vết nứt rõ ràng như cô. Hắn chỉ thấy một sự dao động mờ ảo của không khí. Hắn gào lên:

“Mày là ai? Hiện thân ra đi! Đừng núp trong bóng tối mà phá hoại gia đình tao!”

“Gia đình mày?” Lam cười gằn, giọng anh vang dội như tiếng sấm qua làn sóng điện từ. “Mày chỉ là một kẻ đánh cắp thời gian. Tao mới là người đã cùng cô ấy đi qua những năm tháng nghèo khó. Tao mới là người đã khóc bên mộ cô ấy!”

“Mộ?” – Tuệ An thầm thì, từ khóa đó như một mũi tên xuyên qua tâm trí cô. “Anh nói... tôi đã chết sao?”

Sự thật kinh khủng ấy, khi được thốt ra, đã tạo nên một cơn địa chấn không gian. Ánh sáng từ vết nứt bùng nổ, rực rỡ đến mức làm lóa mắt. Các bóng đèn chân không trên chiếc Telefunken rung bần bật, rồi một cái, hai cái... chúng bắt đầu nóng chảy.

Đúng lúc đó, một tiếng nổ lớn vang lên từ hộp điện ngoài hành lang. Căn hộ của Lam chìm vào bóng tối hoàn toàn. Mùi dây điện cháy khét lẹt nồng nặc.

Vết nứt trên tường khép lại một cách thô bạo, để lại một luồng gió lạnh buốt hất văng Lam ngã nhào xuống đất.

Trong bóng tối tịch mịch, Lam nghe thấy tiếng chuông báo cháy của tòa nhà vang lên inh ỏi. Tiếng bước chân người chạy rầm rập ngoài hành lang, tiếng la hét hoảng loạn của hàng xóm vì sự cố mất điện đột ngột.

Nhưng Lam không chạy. Anh nằm đó, giữa đống dây nhợ chằng chịt, máu từ tai chảy ra thành dòng vì áp suất âm thanh quá lớn. Anh mỉm cười. Anh đã thấy sự hoài nghi trong mắt Tuệ An. Anh đã gieo được mầm mống của sự thật vào thế giới hoàn hảo kia.

Anh biết rằng, giờ đây Tuệ An đã bắt đầu tin vào sự tồn tại của anh. Cô đã nhìn thấy "cái tường nói chuyện". Sợi dây liên kết giữa cô và người chồng ở thực tại đó đã chính thức đứt đoạn.

Cánh cửa căn hộ bị đập rầm rầm. Tiếng của nhân viên bảo vệ tòa nhà: “Anh Lam! Anh có trong đó không? Có mùi khét từ phòng anh!”

Lam nhắm mắt lại, mặc kệ thế giới bên ngoài. Anh biết mình chỉ còn rất ít thời gian trước khi bị ngăn cản. Anh cần một nguồn năng lượng lớn hơn cả lưới điện tòa nhà. Anh bắt đầu nghĩ đến trạm biến áp ở dưới phố.

Sự điên rồ đã không còn điểm dừng. Lam không còn muốn cứu vãn ký ức nữa. Anh muốn biến thực tại này thành một đống tro tàn, miễn là anh có thể đứng chung một bầu trời với Tuệ An ở phía bên kia vạch sóng.