MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNếu Có Thể Nghe Thấy Hạnh PhúcChương 8: VỎ BỌC CỦA KẺ ĐIÊN

Nếu Có Thể Nghe Thấy Hạnh Phúc

Chương 8: VỎ BỌC CỦA KẺ ĐIÊN

1,347 từ · ~7 phút đọc

Tiếng đập cửa dồn dập như muốn phá tan lớp gỗ ép sờn cũ. Ngoài hành lang, ánh đèn pin của lực lượng bảo vệ quét qua khe cửa, rạch những vệt sáng loang loáng lên trần nhà đầy khói.

Lam bật dậy khỏi sàn nhà, lồng ngực đau nhói. Anh không còn thời gian để bàng hoàng. Với bản năng của một con thú đang bảo vệ tổ, anh điên cuồng giật tung những sợi cáp đồng thô kệch vừa mới đấu nối. Anh vơ đại tấm bạt nilon, phủ kín chiếc Telefunken và đống linh kiện đang bốc khói âm ỉ. Anh đẩy chiếc tủ sách nặng nề chặn lên trước vết nứt trên tường – nơi thứ chất lỏng đen kịt vẫn đang rỉ ra như máu của một thực thể sống.

Khi cánh cửa cuối cùng cũng mở ra, Lam đứng đó, gương mặt sạm đen vì khói, đôi mắt đỏ ngầu nhưng cái nhìn lại trống rỗng đến lạ kỳ.

“Anh Lam! Anh làm cái quái gì thế này? Toàn bộ hệ thống điện của tầng 4 vừa nổ tung!”

Ông quản lý tòa nhà và hai nhân viên bảo vệ ập vào. Họ khựng lại khi nhìn thấy đống hỗn độn bên trong. Mùi ozone khét lẹt quyện với mùi giấy cũ tạo nên một bầu không khí nghẹt thở.

“Tôi… tôi đang thử nghiệm bộ khuếch đại cũ,” Lam đáp bằng chất giọng khàn đặc, bình thản một cách đáng sợ. “Có lẽ tụ điện bị chập. Tôi xin lỗi, tôi sẽ đền bù mọi thiệt hại.”

Ông quản lý nhìn những sợi dây điện chằng chịt dưới sàn, rồi nhìn sang gương mặt hốc hác của Lam. Sự nghi ngờ hiện rõ trong ánh mắt ông. “Thử nghiệm? Anh suýt nữa thì thiêu rụi cả cái chung cư này đấy! Chúng tôi buộc phải lập biên bản và tạm ngắt điện căn hộ này cho đến khi có kiểm tra kỹ thuật. Anh không được phép động vào bất cứ thứ gì nữa.”

Lam cúi đầu, bàn tay anh siết chặt gấu áo. Anh không sợ biên bản, anh không sợ tiền đền bù. Anh chỉ sợ sự im lặng. Nếu họ ngắt điện, nếu họ bắt anh rời khỏi đây, tiếng nói của Tuệ An sẽ vĩnh viễn tan biến vào hư vô.

“Tôi hiểu. Tôi sẽ không làm gì thêm nữa,” anh thầm thì.

Sau khi đám người rời đi, căn hộ chìm vào bóng tối đặc quánh. Không có điện, không có tiếng nhiễu trắng, không có ánh sáng tím từ vết nứt. Lam ngồi sụp xuống sàn, dựa lưng vào chiếc tủ sách đang che giấu bí mật của anh. Anh cảm nhận được sự rung động nhẹ nhàng phía sau lớp gỗ – tiếng đập của một con tim khác, từ một thực tại khác.

Anh bắt đầu suy nghĩ về những gì vừa diễn ra. Khi năng lượng đạt đỉnh, anh không chỉ nghe thấy giọng nói của Tuệ An; anh đã thấy căn phòng của cô. Và quan trọng hơn, cô đã bắt đầu tin rằng anh tồn tại.

“Mộ…”

Từ khóa đó vẫn ám ảnh anh. Ở Thực tại B, Tuệ An đang sống một cuộc đời hoàn hảo, nhưng anh đã ném vào đó một sự thật tàn khốc: Rằng cô chỉ là một bóng ma của ký ức đối với anh. Sự hoang mang của cô chính là vết rách giúp anh bước sang.

Bỗng nhiên, trong bóng tối, một âm thanh vang lên. Không phải từ chiếc Radio, mà là từ bên trong vết nứt sau tủ sách.

Cộc… cộc…

Tiếng gõ nhẹ nhàng, rụt rè. Lam nín thở, anh áp tai vào tấm gỗ tủ sách.

“Có ai… có ai ở đó không?”

Tiếng của Tuệ An. Lần này không có sự biến dạng của sóng điện từ, không có tiếng nhiễu của loa. Âm thanh nghe chân thực như thể cô đang đứng ngay bên kia một bức tường mỏng.

“An? Em nghe thấy anh à?” Lam thầm thì, giọng anh run rẩy vì kinh ngạc.

“Tôi nghe thấy giọng nói… của chồng tôi, nhưng không phải anh ấy. Anh là ai? Anh nói tôi đã chết… nghĩa là sao?”

Lam nhận ra rằng, dù điện đã ngắt, nhưng kẽ hở không gian mà anh vừa mở ra bằng năng lượng cực lớn vẫn chưa khép lại hoàn toàn. Nó đã trở thành một điểm mù vật lý.

“Anh là Lam của em. Người đã nắm tay em trong buổi chiều mưa ba năm trước, ngay trước khi chiếc xe tải đó lao tới… An ơi, ở thế giới của anh, em không còn nữa. Nhưng anh đã tìm thấy em. Anh đang ở ngay sau bức tường này.”

Tiếng khóc nức nở vang lên từ phía bên kia. “Anh điên rồi… Nhưng tại sao tôi lại cảm thấy… tôi nhớ anh? Tại sao tôi lại cảm thấy căn nhà tôi đang sống giống như một lồng kính giả tạo?”

“Vì nó đúng là như vậy,” Lam nói, ánh mắt anh lóe lên sự quyết liệt. “Hắn ta không thể cho em thấy sự thật. Chỉ có anh mới có thể.”

Anh vươn tay ra, mò mẫm trong bóng tối để tìm một vật gì đó. Anh chạm thấy một chiếc nhẫn bạc nằm trong hũ đựng linh kiện – chiếc nhẫn cưới của anh, vật mà anh đã tháo ra sau ngày tang lễ.

“An, anh sẽ đưa cái này qua. Hãy tìm nó.”

Lam lách tay vào khe hẹp giữa tủ sách và bức tường. Anh cảm nhận được luồng khí lạnh buốt xương, và một lực hút vô hình như muốn nghiền nát những ngón tay anh. Với một nỗ lực phi thường, anh nhét chiếc nhẫn vào khe nứt đen ngòm.

Một cảm giác tê dại chạy dọc cánh tay. Và rồi, anh nghe thấy tiếng kim loại rơi xuống sàn gỗ ở bên kia. Keng.

“Cái gì thế này…? Một chiếc nhẫn? Trên nhẫn có khắc tên tôi… và ngày cưới của chúng ta?” – Giọng Tuệ An lạc đi vì bàng hoàng.

Lam rút tay lại. Đầu ngón tay anh tím tái và rỉ máu, nhưng anh mỉm cười. Anh đã làm được. Lần đầu tiên, một vật thể vật chất đã vượt qua ranh giới.

Thành công này thổi bùng lên trong anh một ý tưởng điên rồ và tối thượng: Nếu chiếc nhẫn có thể qua được, thì anh cũng có thể.

Anh không cần radio nữa. Anh không cần sóng điện từ nữa. Anh chỉ cần mở rộng cái khe nứt này đủ lớn để cơ thể mình có thể chui lọt. Nhưng để làm được điều đó, anh cần một nguồn năng lượng không phải từ dây điện, mà là từ chính sự sụp đổ của thực tại này.

Anh nhìn ra cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố vẫn nhộn nhịp. Một ý nghĩ lạnh lẽo thoáng qua: Để anh có thể "sống lại" ở bên kia, thực tại này của anh phải biến mất hoàn toàn.

Đúng lúc đó, từ phía bên kia bức tường, một giọng nói trầm đặc vang lên, cắt ngang cuộc trò chuyện của họ. Đó là Lam B.

“An! Em đang nói chuyện với cái tường à? Em cầm cái gì trên tay thế? Đưa nó cho anh ngay!”

Tiếng giằng co, tiếng hét thất thanh của Tuệ An. Lam áp sát mặt vào tủ sách, gào thét trong bất lực:

“Buông cô ấy ra! Đồ giả mạo! Đồ kẻ trộm!”

Nhưng không có điện, tiếng hét của anh chỉ là tiếng vọng trong một căn phòng trống. Sự tĩnh lặng của thực tại lại ập xuống, tàn nhẫn và vô tình.

Lam ngồi đó, trong bóng tối, đôi tay rướm máu cào cấu vào mặt gỗ của tủ sách. Anh hiểu rằng, cuộc chiến này đã bước sang một giai đoạn mới. Anh không còn là một kỹ sư phục chế. Anh là một chiến binh đang chuẩn bị cho một cuộc xâm lăng không gian.

Và anh sẽ bắt đầu bằng việc tìm kiếm những tài liệu cấm về "Vật lý phi tuyến tính" mà anh từng nghe nói trong những hội thảo âm thanh ngầm.