MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNếu Có Thể Nghe Thấy Hạnh PhúcChương 9: PHẾ TÍCH CỦA SỰ THẬT

Nếu Có Thể Nghe Thấy Hạnh Phúc

Chương 9: PHẾ TÍCH CỦA SỰ THẬT

1,092 từ · ~6 phút đọc

Sáng hôm sau, căn hộ 402 im lìm như một lăng mộ vừa bị quật xới. Lam ngồi bất động giữa những mảnh vụn vôi vữa, đôi mắt dán chặt vào chiếc tủ sách. Anh không còn nghe thấy tiếng Tuệ An sau cuộc giằng co đêm qua, chỉ còn một cảm giác lạnh lẽo len lỏi từ kẽ nứt, nhắc nhở anh rằng cánh cửa vẫn còn đó, chờ đợi được nuôi dưỡng.

Tiếng gõ cửa vang lên. Lần này không dồn dập, mà chậm rãi, nặng nề.

Khôi bước vào, không còn mang theo tông đơ hay bánh mì. Trên tay hắn là một tập hồ sơ ố vàng và một chiếc máy ghi âm cầm tay cũ kỹ. Gương mặt Khôi già đi hẳn sau một đêm, đôi mắt hằn lên sự cương quyết cuối cùng của một người bạn muốn cứu một kẻ sắp chết đuối.

“Tôi biết ông sẽ không đi bác sĩ,” Khôi nói, giọng khàn đặc. Hắn ngồi xuống chiếc ghế đẩu duy nhất còn sót lại, nhìn đống dây nhợ bị giật tung dưới sàn. “Nên tôi đã tự mình đi tìm câu trả lời cho ông.”

Lam không ngẩng đầu. “Tôi không cần câu trả lời của ông. Tôi đã chạm thấy cô ấy. Tôi đã đưa được nhẫn cưới sang bên kia.”

Khôi khựng lại, đôi đồng tử co rút vì kinh ngạc, nhưng rồi hắn nghiến răng, ném tập hồ sơ lên bàn.

“Ông không đưa nhẫn cho ai cả, Lam ạ! Ông chỉ đang ném nó vào một cái hố đen của sự ảo giác!” Khôi gằn giọng. “Ông luôn miệng nói về vụ tai nạn ba năm trước. Ông nói về chiếc xe tải, về tiếng phanh xe... Nhưng ông có bao giờ tự hỏi tại sao ông lại là người duy nhất sống sót mà không có lấy một vết trầy xước?”

Lam trừng mắt nhìn bạn mình. “Ông định nói gì?”

“Đêm đó, không có chiếc xe tải nào cả, Lam.”

Khôi bật chiếc máy ghi âm. Một đoạn tạp âm rè rè vang lên, rồi một giọng nói run rẩy của một người phụ nữ – nhân chứng tại hiện trường năm đó – vang lên: “Tôi thấy người đàn ông đó gào thét giữa ngã tư... nhưng xung quanh chẳng có chiếc xe nào. Người phụ nữ đã ngã xuống từ trước đó... cô ấy tự lao mình vào khoảng không...”

Lam cảm thấy một luồng điện chạy dọc cột sống, lạnh toát. “Nói dối. Ông thuê người đóng kịch để lừa tôi đúng không?”

“Mở hồ sơ ra mà xem!” Khôi quát lớn. “Tuệ An không chết vì tai nạn. Cô ấy chết vì tự sát do trầm cảm nặng. Chính ông là người đã ép cô ấy đến đường cùng bằng sự kiểm soát độc hại của mình. Ông đã dùng chuyên môn âm thanh để cài cắm mic nghe lén khắp nhà, ông tra tấn cô ấy bằng sự ghen tuông bệnh hoạn cho đến khi cô ấy không chịu nổi nữa!”

Lam run rẩy mở tập hồ sơ. Những bức ảnh hiện trường không có chiếc xe tải nào. Chỉ có bóng dáng một người phụ nữ nằm cô độc trên mặt đường nhựa lạnh lẽo, và một người đàn ông đang quỳ bên cạnh, ôm lấy một chiếc radio nhỏ – thứ duy nhất anh ta mang theo khi đuổi theo vợ mình ra khỏi nhà.

“Ông đã tự tạo ra 'chiếc xe tải' trong đầu để trốn tránh tội lỗi,” Khôi nói, giọng thấp xuống đầy bi thương. “Và giờ đây, ông lại đang lặp lại chính tội ác đó. Ông đang dùng cái máy này để quấy rối cô ấy ở một thế giới khác. Ông không yêu cô ấy, Lam. Ông yêu cảm giác được sở hữu cô ấy.”

Thế giới xung quanh Lam bắt đầu rạn nứt. Không phải vết nứt trên tường, mà là vết nứt trong tâm trí anh. Những mảnh ký ức về chiếc xe tải bắt đầu tan chảy, lộ ra sự thật trần trụi: Tiếng phanh xe rít lên mà anh hằng nhớ... thực chất là tiếng hét tuyệt vọng của Tuệ An trước khi cô gieo mình xuống.

Nhưng thay vì sụp đổ trong hối hận, đôi mắt Lam đột ngột lóe lên một tia sáng tàn độc.

“Vậy thì sao?” Lam ngước lên, một nụ cười méo mó hiện trên môi. “Nếu tôi là kẻ tội đồ, thì tôi sẽ là kẻ tội đồ đến cùng. Nếu ở thế giới này tôi đã giết cô ấy, thì ở thế giới kia, tôi sẽ giành lại cô ấy. Tôi sẽ sửa chữa sai lầm đó bằng cách đưa cô ấy ra khỏi gã Lam B nhu nhược kia.”

Khôi lùi lại, nhìn Lam như nhìn một quái vật. “Ông điên rồi... Ông thực sự mất trí rồi.”

“Ông nói đúng, Khôi. Tôi điên. Nhưng người điên thì không sợ vật lý.”

Lam đứng bật dậy, anh lao đến chiếc tủ sách và dùng hết sức bình sinh xô đổ nó. Vết nứt trên tường giờ đây không còn rỉ dầu đen nữa, mà nó đang thở. Một luồng ánh sáng tím rực phát ra, hút lấy không khí trong phòng vào bên trong.

Lam không cần điện nữa. Năng lượng lúc này chính là sự phẫn nộ và cái tôi vỡ nát của anh. Anh nhận ra rằng, sự sụp đổ của thực tại này chính là nhiên liệu mạnh nhất.

“Cút đi, Khôi! Trước khi tôi kéo cả ông vào cái hố này!”

Khôi nhìn vết nứt đang dần mở rộng, nghe thấy tiếng gào thét xé lòng phát ra từ bên trong đó – không phải tiếng của Tuệ An, mà là tiếng của một vực thẳm đang đói khát. Hắn hiểu rằng mình đã quá muộn. Hắn quay lưng chạy khỏi căn hộ, để lại Lam một mình với đống hoang tàn của sự thật.

Lam quỳ xuống trước vết nứt, áp mặt vào luồng ánh sáng tím tái.

“An ơi... anh đến đây. Lần này, anh sẽ không để em đi nữa. Dù anh có phải phá hủy cả hai thế giới này.”

Ở phía bên kia, anh nghe thấy tiếng Tuệ An đang gọi tên mình trong sợ hãi. Nhưng anh không quan tâm cô sợ hãi điều gì. Anh chỉ quan tâm rằng, một lần nữa, cô đang gọi anh.

Anh bắt đầu đưa tay vào vết nứt, mặc cho da thịt bị xé toạc bởi áp suất không gian. Anh không thấy đau. Anh chỉ thấy một sự chiếm hữu đang trỗi dậy mãnh liệt hơn bao giờ hết.