Sau khi Khôi rời đi, căn hộ 402 không còn là một nơi chốn để sống, nó trở thành một lò mổ của những kỷ niệm. Những lời của Khôi như những nhát dao rạch toạc lớp da bọc ngoài của sự thật, để lộ ra một khối u oán hận mà Lam đã nuôi dưỡng bấy lâu.
Anh nhìn vào tấm ảnh thờ của Tuệ An trên kệ gỗ. Trong ảnh, cô không mỉm cười. Đôi mắt cô nhìn thẳng, chứa đựng một sự mệt mỏi mà trước đây anh luôn diễn dịch thành sự hiền thục. Giờ đây, anh thấy rõ đó là sự trống rỗng của một người đã bị tước đoạt linh hồn.
“Em hận anh đến thế sao, An?”
Lam thầm thì, giọng nói không còn đau đớn, mà lạnh lùng như tiếng kim loại va chạm.
Anh vơ lấy những bức ảnh cũ, những cuốn nhật ký, những mảnh giấy ghi chú vụn vặt và cả tập hồ sơ cảnh sát mà Khôi vừa để lại. Anh vun tất cả thành một đống nhỏ giữa sàn nhà. Một mồi lửa được nhen lên. Ánh lửa bùng cháy, phản chiếu trong đôi mắt vằn tia máu của Lam. Khói đen cuộn lên trần nhà, lấp đầy không gian bằng mùi của sự tàn lụi.
Anh đang thực hiện một buổi hỏa táng cho thực tại này. Khi tro bụi bay lên, anh cảm thấy mình nhẹ bẫng. Không còn quá khứ, không còn tội lỗi, chỉ còn một mục tiêu duy nhất: Thực tại B.
Bỗng nhiên, chiếc Telefunken – dù đã nổ tung các bóng đèn – lại phát ra một âm thanh lạ. Nó không phải là giọng của Tuệ An, mà là tiếng kim loại rít lên đau đớn.
“Mày nghĩ mày có thể đến đây sao?” Giọng của Lam B vang lên, lần này không còn vẻ sợ hãi hay van xin. Nó chứa đầy một sự đe dọa đanh thép.
“Tao đã thấy chiếc nhẫn. Tao đã biết mày là ai. Mày chỉ là một bóng ma của sự hối hận. Mày không thuộc về nơi này!”
Lam tiến lại gần chiếc máy, hơi nóng từ đống lửa sau lưng làm bóng anh đổ dài lên tường, hòa quyện vào vết nứt đang thở.
“Mày bảo vệ cô ấy? Mày đang giam cầm cô ấy trong một lời nói dối ngọt ngào!” Lam cười gằn. “Mày có biết vì sao tao có thể chạm vào thế giới của mày không? Vì chính cô ấy đang mở cửa cho tao. Sự cô đơn của cô ấy ở bên đó chính là chìa khóa của tao.”
“Mày sai rồi. Cô ấy đang sợ mày phát khiếp. Tao đã đập nát chiếc Radio bên này. Tao sẽ bịt kín vết nứt này bằng chính máu của tao nếu cần thiết!”
Từ phía bên kia, Lam nghe thấy tiếng búa đập chát chúa vào tường. Mỗi cú đập ở Thực tại B khiến căn hộ của Lam rung chuyển như có địa chấn. Những mảnh vôi vữa rơi xuống đầu anh, những cuốn sách trên kệ đổ rào rào.
Cuộc chiến giữa hai bản thể đã bước sang một chương mới: Cuộc chiến của sự triệt hạ không gian.
Lam B đang cố gắng đóng cánh cửa từ phía bên kia, trong khi Lam A đang cố sức xé toạc nó ra từ phía này.
“Mày không đóng được đâu!” Lam hét lên vào hư không.
Anh lao đến vết nứt trên tường. Lúc này, ánh sáng tím không còn mờ ảo nữa mà rực rỡ như một dải thiên hà bị bóp nghẹt. Lam đưa cả hai tay vào khe nứt. Cảm giác đau đớn ập đến ngay lập tức – như thể hàng ngàn chiếc kim tẩm acid đâm xuyên qua da thịt, áp suất không gian muốn nghiền nát xương cốt anh.
Nhưng Lam không lùi lại. Anh bám chặt lấy mép của "vết rách", dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể và ý chí đen tối để kéo mạnh sang hai bên.
“Mở ra! Mở ra cho tao!”
Ở Thực tại B, Tuệ An đang rú lên kinh hoàng. Qua khe nứt, Lam thấy cô đang đứng run rẩy trong góc phòng, nhìn bức tường phòng khách sang trọng của mình bị một đôi bàn tay đầy máu và bụi bẩn của "kẻ lạ mặt" xé toạc ra từ bên trong.
Lam B điên cuồng dùng chiếc búa tạ nện vào đôi bàn tay ấy.
Bộp!
Một cú đánh trúng vào mu bàn tay Lam. Anh nghe thấy tiếng xương gãy giòn tan. Cơn đau thấu trời khiến anh khuỵu xuống, nhưng đôi tay vẫn không buông mép nứt. Máu của anh chảy xuống, thấm vào ranh giới không gian, khiến luồng ánh sáng tím chuyển dần sang màu đỏ thẫm kinh dị.
“An ơi… chạy đi…” Lam B gào lên bên kia.
Nhưng Tuệ An không chạy. Cô đứng đó, nhìn trân trân vào đôi bàn tay đang rỉ máu đang cố gắng phá hủy thế giới của mình. Trong khoảnh khắc ấy, đôi mắt cô chạm phải ánh nhìn của Lam qua khe nứt.
Một sự nhận diện kinh khủng hiện lên. Cô thấy trong đôi mắt của "kẻ xâm lược" kia một sự quen thuộc đáng sợ – sự kiểm soát, sự chiếm hữu, và cả nỗi đau mà cô đã cố gắng chôn vùi trong những giấc mơ không tên.
“Anh… anh là người trong những cơn ác mộng của tôi…” Tuệ An thầm thì, giọng nói nhỏ đến mức chỉ mình Lam nghe thấy.
Tiếng chuông báo cháy của tòa nhà Lam vang lên dữ dội hơn. Khói từ đống lửa hỏa táng ký ức đã kích hoạt hệ thống chữa cháy tự động. Nước từ trần nhà phun xuống xối xả, biến căn phòng thành một đống bùn lầy của tro bụi và linh kiện điện tử.
Lam nằm dưới làn nước lạnh buốt, tay vẫn kẹt trong vết nứt. Anh nhìn đống lửa đang lụi dần dưới làn nước, mỉm cười cay đắng.
Giai đoạn 1 đã kết thúc. Anh đã mất đi người bạn duy nhất, mất đi danh dự, mất đi cả ký ức sạch sẽ cuối cùng. Giờ đây, anh chỉ còn là một sinh vật của vách ngăn, một kẻ không còn quê hương.
“Hẹn gặp lại ở bên kia, Lam B,” anh thì thầm trước khi lịm đi vì mất máu và kiệt sức.
Bức tường đột ngột rung lên một nhịp cuối cùng rồi trở nên im lìm. Vết nứt không khép lại, nhưng nó cũng không mở rộng thêm. Nó đứng đó như một vết sẹo hở miệng trên thân thể của thực tại, chờ đợi một nguồn năng lượng lớn hơn để bùng nổ.