MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNếu Có Thể Nghe Thấy Hạnh PhúcChương 11: MÙI SÁT TRÙNG VÀ NHỮNG TẦN SỐ CÂM

Nếu Có Thể Nghe Thấy Hạnh Phúc

Chương 11: MÙI SÁT TRÙNG VÀ NHỮNG TẦN SỐ CÂM

1,150 từ · ~6 phút đọc

Lam tỉnh dậy trong một không gian trắng xóa đến nhức mắt. Mùi của sự sống – mùi sát trùng, mùi oxy y tế, mùi của những tấm ga trải giường được giặt tẩy quá mức – xộc vào mũi anh, tàn nhẫn và khô khốc.

Anh cử động ngón tay. Đau đớn. Một cơn đau buốt tận xương tủy truyền từ bàn tay phải đã được băng bó trắng toát lên đến đại não. Anh nhớ lại cú nện búa của Lam B. Đó không phải là ảo giác. Những mảnh xương vỡ trong lớp băng gạc kia là bằng chứng vật chất duy nhất chứng minh rằng thế giới bên kia là có thật, và nó đang bắt đầu chống trả.

“Anh tỉnh rồi à?”

Một giọng nói xa lạ vang lên. Lam quay đầu lại. Một người đàn ông mặc cảnh phục đang ngồi ở góc phòng, tay cầm cuốn sổ ghi chép. Bên cạnh anh ta là bác sĩ Minh – người mà Khôi đã nhắc đến.

“Anh đã gây ra một vụ hỏa hoạn, làm hỏng hệ thống điện của cả một tầng chung cư và tự hủy hoại cơ thể mình,” viên cảnh sát nói, giọng không chút cảm xúc. “Hàng xóm nói anh có biểu hiện tâm thần phân liệt. Anh có biết mình đã may mắn thế nào khi nhân viên bảo vệ phá cửa kịp lúc không?”

Lam nhìn trân trân lên trần nhà. Những bóng đèn tuýp trên cao đang nháy nhẹ theo một nhịp điệu mà chỉ anh mới nhận ra. Rè... rè... “Cái máy...” Lam thào thào, giọng anh khô khốc như giấy nhám. “Chiếc Radio... nó đâu rồi?”

Bác sĩ Minh tiến lại gần, thở dài. “Nó đã bị ban quản lý thu giữ như tang vật của vụ cháy. Lam, nghe tôi này. Anh đang bị sang chấn tâm lý nặng nề dẫn đến các hành vi tự hủy hoại. Vết nứt trên tường mà anh nói... cảnh sát kiểm tra rồi, đó chỉ là một vết rò rỉ đường nước cũ bị mốc đen. Không có ánh sáng tím nào cả.”

Lam khẽ cười, một nụ cười méo mó ẩn sau chiếc mặt nạ oxy. Họ không thấy. Tất nhiên là họ không thấy. Thế giới này quá chật chội và đầy rẫy những quy tắc vật lý thô thiển để có thể chứa đựng một điều kỳ diệu đen tối như thế. Chỉ có những kẻ đã mất tất cả, những kẻ đã tự tay thiêu rụi quá khứ của mình, mới đủ tư cách nhìn thấy lối thoát.

“Tôi muốn về nhà,” Lam nói, giọng lạnh lùng hơn.

“Anh sẽ phải ở lại đây để theo dõi tâm thần trong vòng 72 giờ,” viên cảnh sát đứng dậy. “Sau đó, anh sẽ phải đối mặt với các khoản bồi thường dân sự. Tốt nhất là anh nên hợp tác với bác sĩ.”

Khi họ rời đi, căn phòng bệnh viện rơi vào sự tĩnh lặng đáng sợ. Lam nhắm mắt lại. Anh không cần radio để nghe thấy cô nữa. Cú chạm vật lý ở chương trước đã tạo ra một mối liên kết thần kinh kỳ lạ. Trong sự im lặng của buồng bệnh, anh bắt đầu nghe thấy những rung động từ tủy xương mình.

“Lam… anh có ở đó không?”

Tiếng của Tuệ An. Lần này không phải tiếng gào thét. Nó là một lời thầm thì đầy tội lỗi.

Lam rùng mình. Anh tập trung toàn bộ tâm trí vào bàn tay đang đau đớn. Anh nhận ra rằng cơn đau chính là tần số mới. Càng đau, giọng nói càng rõ.

“Anh ấy đã mang chiếc nhẫn đi rồi. Anh ấy nói anh là một kẻ điên, một linh hồn độc ác đang ám quẻ căn nhà này. Nhưng Lam à… đêm qua, khi anh chạm vào tường… em cảm thấy một luồng điện chạy qua tim mình. Đó là cảm giác mà đã lâu lắm rồi, kể từ sau đám cưới, em không còn thấy ở anh ấy nữa.”

Lam nín thở. Một luồng khoái lạc u tối chạy dọc sống lưng anh. Sự cám dỗ bắt đầu. Tuệ An ở Thực tại B đang bắt đầu phản bội chồng mình trong tâm tưởng. Cô đang tìm kiếm sự an ủi từ một "bóng ma" thay vì người đàn ông bằng xương bằng thịt đang nằm cạnh mình.

“Anh vẫn ở đây, An ạ,” Lam thầm thì vào lớp gối trắng. “Hắn ta không thể bảo vệ em. Hắn ta chỉ đang giấu em vào một cái lồng kính sang trọng. Em có thấy vết nứt đó không? Đó là lối thoát.”

“Em sợ… nhưng em cũng khao khát nó. Lam B bây giờ nhìn em với ánh mắt đầy nghi ngờ. Anh ấy vừa thuê người đến bịt kín bức tường đó bằng xi măng đá. Anh ấy muốn xóa sổ anh.”

“Xi măng không thể ngăn được nỗi nhớ,” Lam siết chặt bàn tay bị thương, khiến máu bắt đầu thấm đỏ lớp băng gạc. Đau đớn bùng lên, và cùng với đó, hình ảnh Thực tại B hiện ra trong đầu anh rõ mồn một.

Anh thấy Tuệ An đang đứng trong phòng khách, tay chạm vào mảng tường vừa mới được trát vữa còn ẩm ướt. Cô đang khóc. Ở phía sau, Lam B đang bận rộn gọi điện cho công ty an ninh, yêu cầu lắp đặt thêm camera và hệ thống chống trộm. Hắn ta đang cố gắng gia cố cái nhà tù của mình.

Lam biết mình phải thoát khỏi đây. Nếu để vết nứt bị bịt kín hoàn toàn trước khi anh quay lại, sợi dây liên kết sẽ đứt đoạn.

Anh nhìn vào chai nước biển đang nhỏ giọt đều đặn bên cạnh giường. Một ý tưởng liều lĩnh nảy ra. Anh cần tạo ra một sự cố. Anh cần sự hỗn loạn để biến mất khỏi thực tại trắng toát này và trở về với thực tại đen tối của mình.

Lam đưa bàn tay không bị thương, run rẩy giật tung kim truyền nước biển. Máu trào ra. Anh bước xuống giường, đôi chân lảo đảo. Anh không đi tìm sự giúp đỡ. Anh đi về phía cửa sổ bệnh viện, nhìn xuống thành phố đang lên đèn.

“Đợi anh, An. Lần này, anh sẽ không dùng radio. Anh sẽ dùng chính mạng sống này để làm năng lượng.”

Bên ngoài hành lang, tiếng bước chân của y tá bắt đầu dồn dập khi chuông cảnh báo nhịp tim vang lên trong phòng trực. Lam không quan tâm. Anh đang lắng nghe tiếng cười mỏng manh của Tuệ An đang vang lên từ một nơi cách đây một thực tại.

Cánh cửa phòng bật mở, nhưng Lam đã đứng sẵn ở bậu cửa sổ, gió đêm thổi tung mái tóc lởm chởm của anh. Anh nhìn vào hư không, nơi anh biết chắc chắn có một vết nứt đang chờ đợi.