Tiếng còi báo động trong phòng bệnh rít lên một hồi dài, khô khốc và vô hồn. Lam đứng bên bậu cửa sổ tầng bốn, gió đêm rạch vào mặt anh những vệt lạnh lẽo. Dưới kia, ánh đèn thành phố chảy dài như một dòng sông lân tinh, nhưng trong mắt anh, nó chỉ là một mớ hỗn độn của những tần số vô nghĩa.
“Anh Lam! Đừng làm bậy!” – Tiếng cô y tá trẻ thảng thốt sau lưng, cùng lúc đó là tiếng bước chân dồn dập của lực lượng bảo vệ.
Lam không nhìn lại. Anh không định tự tử. Với anh, việc gieo mình xuống mặt đường nhựa kia không phải là cái chết, mà là một nỗ lực để "rơi" vào một dải băng tần khác. Anh đã nhận ra quy luật: Thực tại này càng đẩy anh đến đường cùng, thì sợi dây liên kết với Thực tại B càng trở nên căng thẳng và rõ nét.
Anh nhảy.
Không phải xuống đất. Lam tung người sang phía mái hiên che nắng bằng tôn của tầng dưới, rồi men theo hệ thống ống nước lộ thiên của tòa nhà bệnh viện cũ kỹ. Cơn đau từ bàn tay gãy vỡ bùng lên như một khối thuốc nổ, lan tỏa khắp hệ thần kinh. Anh nghiến răng đến bật máu môi, lấy nỗi đau đó làm mỏ neo để giữ cho tâm trí không bị ngất đi.
Mỗi khi cơn đau đạt đến đỉnh điểm, anh lại nghe thấy tiếng Tuệ An.
“Lam… anh đang làm gì thế? Em nghe thấy tiếng kim loại va chạm… tiếng thở gấp của anh…”
“Anh đang về với em đây,” Lam thầm thì, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.
Mười phút sau, anh đã ở dưới mặt đất, lẩn khuất trong bóng tối của những lùm cây ven đường. Anh trông giống như một hồn ma vừa bước ra từ lò sát sinh: áo bệnh nhân rách nát, băng gạc trên tay thấm máu đỏ thẫm, và đôi mắt rực lên một thứ ánh sáng ma mị.
Lam bắt một chiếc taxi. Gã tài xế nhìn anh bằng ánh mắt kinh hãi, nhưng khi Lam ném xấp tiền cuối cùng trong túi lên ghế, gã im lặng nhấn ga.
Khi trở về đến chung cư, căn hộ 402 đã bị niêm phong bằng băng keo vàng của ban quản lý. Một tấm biển "Khu vực nguy hiểm" treo lủng lẳng trên tay nắm cửa. Lam nhìn quanh, hành lang vắng lặng, chỉ có tiếng kêu rè rè của bóng đèn tuýp sắp hỏng.
Anh không vào bằng cửa chính. Anh leo qua lối cửa sổ hành lang, bám vào những gờ tường mỏng manh để lẻn vào ban công nhà mình. Căn phòng bây giờ nồng nặc mùi tro cháy, mùi nước đọng và mùi vôi vữa ẩm ướt. Chiếc tủ sách mà anh xô đổ vẫn nằm chỏng chơ, nhưng vết nứt trên tường đã bị phủ kín bởi một lớp xi măng xám xịt, thô bạo.
Ở phía bên kia, Lam B đã làm rất tốt công việc "bịt miệng" thực tại.
Lam quỳ xuống trước mảng tường vừa trát. Xi măng đã bắt đầu khô, cứng và lạnh ngắt. Anh áp tai vào đó, nhưng chỉ nghe thấy sự im lặng tuyệt đối. Sợi dây liên kết dường như đã bị cắt đứt.
“An? An ơi!” – Lam cào cấu vào lớp xi măng bằng bàn tay lành lặn còn lại. Móng tay anh bật máu, để lại những vệt dài ghê rợn trên nền xám.
Ở Thực tại B, Tuệ An đang bị giam cầm trong chính phòng ngủ của mình. Lam B đã khóa cửa từ bên ngoài. Hắn đứng ở phòng khách, tay cầm một chén rượu, mắt nhìn chằm chằm vào bức tường vừa được gia cố. Hắn cũng đang sợ. Hắn sợ rằng cái bóng ma mang khuôn mặt của mình sẽ lại hiện hình và cướp đi hạnh phúc giả tạo mà hắn dày công gây dựng.
“An à, em phải hiểu,” – Tiếng Lam B vọng qua kẽ hở không gian, mờ nhạt nhưng đầy uy quyền. “Thứ đó không phải là anh. Nó là một con quỷ đến từ địa ngục của sự tiếc nuối. Anh đang bảo vệ em.”
“Anh không bảo vệ em!” – Tuệ An gào lên từ trong phòng khóa. “Anh đang bảo vệ sự ích kỷ của anh! Anh sợ hắn vì hắn biết sự thật, đúng không? Anh sợ hắn vì hắn yêu em nhiều hơn anh!”
Nghe thấy lời đó, Lam ở Thực tại A cười lên sằng sặc. Tiếng cười của anh vang vọng trong căn phòng đổ nát, hòa cùng tiếng nhiễu trắng bắt đầu phát ra từ những dây điện hở dưới sàn nhà đầy nước.
Nước. Lam nhìn xuống sàn. Nước từ hệ thống chữa cháy vẫn còn đọng lại, và nó đang bắt đầu dẫn điện từ những sợi cáp bị cháy sém. Một ý tưởng điên cuồng lóe lên. Nếu xi măng ngăn cách âm thanh, thì nó không thể ngăn cách được sự dẫn điện và rung động tần số cao.
Lam gom tất cả những sợi dây điện còn sót lại, đấu nối chúng thành một vòng tròn quanh mảng tường xi măng. Anh không cần radio nữa. Anh sẽ biến cả bức tường này thành một màng loa khổng lồ.
“Mày muốn đóng cửa sao, Lam B?” – Lam thầm thì, tay cầm lấy đầu dây điện trần. “Mày không biết rằng sự hủy diệt chính là tần số mạnh nhất sao?”
Anh cắm điện.
Xoẹt!
Những tia lửa điện xanh loét nhảy múa trên mặt tường xi măng. Cả căn hộ rung lên bần bật. Lớp xi măng bắt đầu rạn ra, không phải theo chiều dọc, mà theo hình mạng nhện. Từ những kẽ hở đó, luồng ánh sáng tím tái lại một lần nữa phun trào, mạnh mẽ và hung bạo hơn bao giờ hết.
Trong luồng sáng đó, Lam thấy Tuệ An. Cô đang đứng ngay sát bức tường ở phía bên kia, đôi mắt đẫm lệ. Cô đưa tay chạm vào mảng tường đang nóng ran.
Và lần này, không chỉ có âm thanh.
Bàn tay của Tuệ An ở Thực tại B và bàn tay của Lam ở Thực tại A chạm vào nhau qua lớp ranh giới đang tan chảy.
Cảm giác không phải là hơi ấm. Nó là một cú sốc điện cực mạnh xuyên qua cả hai linh hồn.
“Em thấy anh rồi,” – Tuệ An thầm thì, giọng cô vang lên ngay trong đại não của Lam.
Đúng lúc đó, cửa phòng khách ở Thực tại B bị Lam B đạp tung. Hắn lao vào với một thanh sắt trên tay, gương mặt vặn vẹo vì giận dữ và sợ hãi. Hắn thấy vợ mình đang "tan chảy" vào bức tường ánh sáng.
“Buông cô ấy ra!”
Cuộc chiến giành giật linh hồn bắt đầu. Một bên là thực tại hữu hình, một bên là ảo ảnh đầy cám dỗ. Lam siết chặt lấy bàn tay ảo ảnh của Tuệ An, kéo mạnh.
“Sang đây với anh, An! Ở đây không có lời nói dối!”
Thế giới xung quanh Lam bắt đầu vỡ vụn theo đúng nghĩa đen. Trần nhà sụp xuống, nhưng anh không quan tâm. Anh chỉ thấy bàn tay của Tuệ An đang dần trở nên thật hơn, ấm hơn...