MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNếu Có Thể Nghe Thấy Hạnh PhúcChương 13: VÙNG GIAO THOA CỦA NHỮNG BÓNG MA

Nếu Có Thể Nghe Thấy Hạnh Phúc

Chương 13: VÙNG GIAO THOA CỦA NHỮNG BÓNG MA

1,075 từ · ~6 phút đọc

Căn hộ 402 lúc này không còn tuân theo bất kỳ định luật vật lý nào của thế giới loài người. Dưới tác động của dòng điện cao thế và ý chí điên cuồng của Lam, không gian bắt đầu bị vặn xoắn.

Lớp xi măng mà ban quản lý trát lên bức tường bị nung nóng đến mức đỏ rực, rồi đột ngột tan chảy như sáp nến. Từ khoảng không vô định phía sau bức tường, những món đồ đạc lạ lẫm bắt đầu trồi lên như những xác tàu đắm nổi lên từ đáy biển sâu.

Một chiếc bình hoa pha lê sang trọng của Thực tại B xuất hiện ngay trên chiếc bàn làm việc đầy dầu máy của Lam. Một chiếc gối ôm thơm mùi nước hoa của Tuệ An rơi xuống đống tro tàn của buổi hỏa táng ký ức. Sự sạch sẽ, thơm tho của một cuộc đời viên mãn đang bị trộn lẫn với sự mục nát, khét lẹt của thực tại tàn độc.

Lam quỳ giữa vùng giao thoa đó, hơi thở đứt quãng. Anh thấy Tuệ An. Cô không còn là một hình ảnh mờ ảo nữa. Cô đang đứng đó, nửa thân hình chìm trong ánh sáng tím của vết nứt, nửa còn lại vẫn thuộc về phòng khách sang trọng của cô.

“An… cầm lấy tay anh!” – Lam gào lên, bàn tay rướm máu vươn ra.

Nhưng ngay khi ngón tay họ sắp đan vào nhau, một bóng đen khổng lồ ập đến. Lam B đã bước vào vùng giao thoa.

Hắn không còn là người đàn ông lịch lãm trong bộ vest công sở. Gương mặt Lam B vặn vẹo, đôi mắt vằn tia máu vì kinh hoàng khi thấy thế giới của mình bị xâm lược. Hắn cầm một thanh sắt tạ, lao vào luồng ánh sáng.

“Mày nghĩ mày có thể cướp cô ấy đi bằng cái trò ma quỷ này sao?” – Tiếng của Lam B vang lên, vừa thực vừa ảo, dội vào màng nhĩ Lam như tiếng sấm.

Hắn vung thanh sắt. Một cú đánh chí mạng giáng xuống bả vai Lam A.

Rắc!

Tiếng xương gãy vang lên trong không gian tĩnh lặng một cách đáng sợ. Lam ngã quỵ xuống sàn nhà đầy nước dẫn điện. Cơn đau khiến anh nhìn thấy những vì sao bay loạn xạ, nhưng đồng thời, nó cũng kích phát một luồng năng lượng bóng tối khủng khiếp.

Ở vùng giao thoa này, nỗi đau là nhiên liệu.

“Mày bảo vệ cô ấy bằng sự giả dối!” – Lam A rít qua kẽ răng. Anh chộp lấy một chiếc tua-vít dài trên sàn, đâm mạnh vào bắp chân của kẻ đối diện.

Một tiếng gào đau đớn vang lên. Nhưng điều kinh khủng là: Cả hai đều hét lên cùng một lúc. Khi Lam A đâm Lam B, chính bắp chân của Lam A cũng tóe máu. Họ là hai bản thể của cùng một linh hồn; mọi tổn thương gây ra cho đối phương đều phản chiếu ngược lại trên thân thể chính mình. Một cuộc chiến tự sát đúng nghĩa.

Tuệ An đứng giữa hai người đàn ông có cùng một khuôn mặt, cùng một nỗi đau, đang cấu xé nhau giữa ranh giới của hai thế giới. Cô nhìn thấy máu chảy ra từ cả hai, thấy những vết thương xuất hiện đồng thời trên hai cơ thể.

“Dừng lại! Cả hai người dừng lại đi!” – Cô rú lên, tay ôm lấy đầu.

Vùng giao thoa bắt đầu mất ổn định. Những tia chớp đen hiện ra, cắt xẻ không gian thành những mảnh vụn. Chiếc Radio Telefunken, dù đã hỏng, đột nhiên phát ra tiếng cười lanh lảnh của một đứa trẻ – một âm thanh mà cả hai thực tại đều không hề có.

“Mày thấy chưa?” – Lam A vừa cười vừa ho ra máu, đôi tay siết chặt lấy cổ áo của Lam B. “Mày và tao... chúng ta đều là những kẻ thua cuộc. Mày giam cầm cô ấy trong sự dối trá, còn tao giam cầm cô ấy trong nỗi đau. Không ai trong chúng ta xứng đáng có cô ấy cả!”

Lam B run rẩy, nhìn vào đôi mắt điên dại của bản thể song song. Hắn nhận ra rằng kẻ này không muốn sang để sống, kẻ này muốn sang để cùng chết.

“Mày... mày định phá hủy tất cả sao?”

“Nếu tao không có được cô ấy, thì không thực tại nào được phép giữ cô ấy!” – Lam A gầm lên.

Anh dùng bàn tay gãy vỡ của mình, chộp lấy sợi dây điện trần đang tóe lửa trên sàn nhà, rồi lao thẳng vào người Lam B.

Một luồng ánh sáng trắng lóa mắt bao trùm lấy tất cả. Tiếng nổ cực đại vang lên, đánh sập toàn bộ hệ thống điện của tòa nhà và có lẽ là cả khu phố.

Trong khoảnh khắc kinh hoàng đó, Tuệ An cảm thấy một lực hút khổng lồ. Cô bị kéo văng ra khỏi Thực tại B, lao vào vòng xoáy của những mảnh vụn không gian. Cô thấy gương mặt của cả hai người đàn ông nhòa đi, trộn lẫn vào nhau thành một thực thể duy nhất: Một khuôn mặt của sự chiếm hữu tột cùng.

Sự tĩnh lặng ập đến ngay sau đó.

Căn hộ 402 giờ đây chỉ còn là một cái hang đen ngòm. Nước vẫn nhỏ giọt từ trần nhà xuống đống hoang tàn. Không còn ánh sáng tím. Không còn vết nứt.

Lam nằm trên sàn, cơ thể cháy sạm và co quắp. Anh mở mắt ra, nhìn quanh trong bóng tối.

Bên cạnh anh, nằm trên đống linh kiện rỉ sét, là một bàn tay phụ nữ trắng ngần, mịn màng, vẫn còn vương mùi nước hoa oải hương.

Nhưng đó chỉ là một bàn tay. Chỉ có một bàn tay của Tuệ An đã vượt qua được vùng giao thoa trước khi cánh cổng khép lại thô bạo. Phần còn lại của cô đã biến mất.

Lam run rẩy chạm vào bàn tay ấy. Nó vẫn còn ấm, nhưng không còn mạch đập. Anh đã "cướp" được cô, nhưng anh chỉ cướp được một mảnh vỡ của cô.

Tiếng còi cảnh sát và xe chữa cháy vang lên dưới đường, nhưng Lam không nghe thấy. Anh áp bàn tay lạnh ngắt của Tuệ An lên má mình, thầm thì giữa những giọt nước mắt hòa lẫn máu:

“Anh đã nói rồi mà... em sẽ thuộc về anh.”