Tiếng còi xe cảnh sát xé nát màn đêm tĩnh mịch của khu phố, nhưng đối với Lam, âm thanh đó mỏng manh như tiếng vo ve của một con ruồi bị nhốt trong lồng kính. Anh ngồi giữa đống hoang tàn của căn hộ 402, nước từ hệ thống chữa cháy vẫn nhỏ xuống vai anh từng giọt đều đặn, lạnh lẽo như những nhát kim châm.
Trong lòng anh, "bàn tay" của Tuệ An vẫn nằm đó.
Nó ấm áp một cách kỳ lạ, mềm mại như một lời hứa. Anh áp nó vào gò má đầy máu của mình, hít hà mùi hương oải hương còn vương lại. Anh không thấy sợ hãi. Anh thấy chiến thắng. Dù cả thế giới có sụp đổ, dù cơ thể anh đang vỡ vụn, anh đã chạm được vào cô.
“Anh Lam! Giơ tay lên! Bình tĩnh, chúng tôi vào đây!”
Cánh cửa căn hộ bị phá tung. Ánh đèn pin cực mạnh của cảnh sát quét qua căn phòng, làm lộ ra khung cảnh kinh dị: Một người đàn ông cháy sạm, râu tóc lởm chởm, đang ôm khư khư một khoảng không trên ngực mình.
“Bỏ vật chứng xuống!” – Một viên cảnh sát hét lớn, súng lăm lăm trong tay.
Lam ngước mắt nhìn họ. Anh mỉm cười, một nụ cười thuần khiết đến rợn người. “Các anh không thấy sao? Cô ấy đang ở đây. Cô ấy vừa sang với tôi.”
Nhưng khi các viên cảnh sát ập lại khống chế Lam, một điều kinh khủng đã xảy ra. Bàn tay mà Lam đang ôm chặt, thứ mà anh cảm nhận được từng thớ thịt và mạch máu, đột ngột tan biến thành một làn khói tím nhạt ngay trước mắt anh. Trên sàn nhà, nơi lẽ ra phải có một phần thi thể, chỉ còn lại những vệt nước đục ngầu và mùi ozone khét lẹt.
Không có bàn tay nào cả. Không có máu phụ nữ. Chỉ có máu của chính Lam đang chảy ra từ đôi bàn tay bị xương gãy đâm toạc lớp da.
“Không! An! Đợi đã!” – Lam gào lên, vùng vẫy điên cuồng khi bị hai nhân viên cảnh sát đè xuống sàn. “Các người đã làm mất cô ấy! Cô ấy đang ở giữa... cô ấy đang bị kẹt!”
Ba ngày sau.
Lam tỉnh dậy trong một căn phòng biệt giam tại Viện Tâm thần Trung ương. Khác với bệnh viện lần trước, nơi này không có cửa sổ mở được, không có dây điện hở, và tường được bọc nệm da êm ái để ngăn bệnh nhân tự sát.
Anh bị xích vào giường bằng những đai da chắc chắn. Bác sĩ Minh đứng đó, cầm một bảng kết quả xét nghiệm, nhìn Lam với ánh mắt thất vọng cùng cực.
“Các vệt máu tại hiện trường đều là của anh, Lam ạ. Cả nhóm máu, cả DNA. Không có ai khác ở đó cả. Ngay cả vết thương trên bắp chân anh... cảnh sát kết luận là do anh tự dùng tua-vít đâm vào chính mình trong cơn kích động.”
Lam cười nhạt. Anh không buồn giải thích về sự "phản chiếu tổn thương" giữa anh và Lam B. Thế giới này dùng khoa học để lấp liếm những gì họ không thể hiểu. Họ gọi đó là tự sát, anh gọi đó là cuộc chiến.
“Cô ấy không chết, bác sĩ,” Lam thào thào. “Cánh cổng khép lại quá nhanh. Cô ấy không ở Thực tại B, cũng không ở đây. Cô ấy đang ở trong Vùng trắng.”
Bác sĩ Minh thở dài, ra hiệu cho y tá chuẩn bị kim tiêm thuốc an thần. “Vùng trắng duy nhất lúc này là đại não của anh thôi. Hãy nghỉ ngơi đi.”
Khi mũi kim đâm vào da thịt, Lam không chống cự. Anh đón nhận cơn buồn ngủ như một món quà. Bởi vì anh biết, khi thực tại này tắt lịm, anh sẽ tìm thấy lối vào.
Trong cơn mê sảng của thuốc, Lam thấy mình đứng giữa một không gian vô tận. Không có bầu trời, không có mặt đất, chỉ có một màu trắng sữa nhức mắt. Và ở đằng xa, anh thấy một bóng dáng quen thuộc.
Tuệ An.
Cô không mặc váy hoa nhí, cũng không mặc đồ công sở. Cô mặc một chiếc áo choàng trắng tinh khôi, đứng giữa những tầng mây nhiễu trắng (white noise). Cô không nhìn anh, cô đang nhìn vào một chiếc Radio khổng lồ lơ lửng giữa hư không.
“Lam… cứu em với… Ở đây lạnh quá…”
Tiếng của cô vang lên trong đầu anh, không phải qua loa, mà là một sự rung động trực tiếp vào linh hồn. Lam cố chạy về phía cô, nhưng đôi chân anh bị những sợi dây đồng khổng lồ quấn chặt.
“Anh ấy cũng ở đây… Lam B cũng ở đây… Anh ấy đang tìm em…”
Lam giật mình. Anh nhìn sang bên cạnh. Giữa khoảng trắng vô tận, một bóng đen đang dần hiện hình. Đó là bản thể kia của anh. Hắn ta cũng bị kẹt trong vùng không gian trung gian này sau vụ nổ điện.
Cả hai bản thể giờ đây đều là những kẻ tha hương trong vùng trắng. Họ không còn thế giới để trở về, và họ đang cùng săn đuổi một mục tiêu duy nhất: Linh hồn của Tuệ An đang tan rã.
Lam bừng tỉnh trong phòng biệt giam, mồ hôi ướt đẫm ga giường. Anh nhận ra một sự thật tàn khốc: Việc "cướp" cô sang thực tại của mình đã thất bại hoàn toàn, và anh đã vô tình đẩy người mình yêu vào một địa ngục còn kinh khủng hơn cả cái chết.
Anh nhìn lên bóng đèn bảo vệ trên trần nhà. Nó đang nháy theo mã Morse.
“T-I-P-T-U-C” (Tiếp tục)
Lam mỉm cười. Anh không cần radio, không cần dây điện tòa nhà. Anh có nỗi đau, và anh có sự điên rồ. Anh sẽ biến chính căn phòng biệt giam này thành một trạm phát sóng tâm linh.
“Anh đến đây, An. Lần này, anh sẽ không kéo em đi đâu cả. Anh sẽ ở lại đó với em.”