MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNếu Có Thể Nghe Thấy Hạnh PhúcChương 15: BẢN THU CỦA SỰ THẬT CUỐI CÙNG

Nếu Có Thể Nghe Thấy Hạnh Phúc

Chương 15: BẢN THU CỦA SỰ THẬT CUỐI CÙNG

1,159 từ · ~6 phút đọc

Trong căn phòng biệt giam số 09, Trịnh Lam đã học được cách làm bạn với sự tĩnh lặng. Anh không còn gào thét, không còn chống cự. Anh ngồi xếp bằng trên sàn nệm, mắt nhắm nghiền, tập trung vào nhịp đập của mạch máu nơi cổ tay. Anh gọi đó là "dò sóng nội tại". Anh tin rằng nếu mình có thể hạ thấp tần số sinh học của cơ thể xuống mức cận tử, linh hồn anh sẽ tự khắc rơi vào Vùng Trắng để tìm An.

Nhưng ở bên ngoài những bức tường bọc da ấy, một thực tại khác đang chuyển động.

Khôi đứng trong kho tang vật của sở cảnh sát, tay cầm một tờ biên nhận có chữ ký nhòe nhoẹt. Nhờ những mối quan hệ cũ và sự bảo lãnh của bác sĩ Minh, hắn đã lấy được chiếc Radio Telefunken – giờ chỉ còn là một khối kim loại méo mó, cháy sạm sau vụ nổ.

Hắn mang nó về xưởng sửa chữa đồng hồ của mình. Dưới ánh đèn lúp soi rõ từng bánh răng li ti, Khôi bắt đầu mổ xẻ "xác chết" của chiếc máy. Hắn không tìm kiếm sóng vô tuyến; hắn tìm kiếm một thứ mà Lam, trong cơn điên của mình, đã bỏ sót.

Ở đáy của chiếc radio, sâu bên dưới bảng mạch đã nóng chảy, Khôi tìm thấy một bộ phận lắp thêm: Một chiếc máy ghi âm siêu nhỏ kiểu cũ, loại dùng băng từ mỏng như sợi tóc.

Khôi nín thở, dùng nhíp gắp cuộn băng bị kẹt ra. Hắn tỉ mỉ nối lại những đoạn đứt bằng chất keo chuyên dụng, rồi đặt nó vào máy phát.

Rè... rè...

Âm thanh ban đầu chỉ là tiếng gió, rồi đến tiếng khóc nức nở. Khôi sững người. Đó không phải là tiếng của Tuệ An ở Thực tại B. Đó là giọng của Tuệ An – người vợ đã khuất của Lam – ba năm về trước.

“Ngày... tháng... năm... Tôi không biết mình còn tỉnh táo không. Lam đã lắp camera khắp nhà, anh ấy theo dõi cả hơi thở của tôi. Nhưng hôm nay, tôi đã nghe thấy một điều kinh khủng hơn qua chiếc radio này.”

Tiếng băng từ rít lên một nhịp đau đớn.

“Tôi nghe thấy giọng của chính mình... nhưng ở một nơi hạnh phúc hơn. Ở đó, tôi không bị Lam giam cầm. Ở đó, chúng tôi vẫn yêu nhau như thuở ban đầu. Tôi đã tìm thấy họ, Lam ạ. Tôi đã thấy 'chúng ta' ở một phiên bản không có sự thù hận.”

Khôi bàng hoàng. Hóa ra, không phải Lam là người đầu tiên tìm thấy vết nứt. Chính Tuệ An, trong sự tuyệt vọng cùng cực của ba năm trước, đã vô tình bắt được tần số của Thực tại B.

“Tôi nhận ra rằng, để 'tôi ở bên kia' được hạnh phúc, tôi ở bên này phải biến mất. Thế giới này không thể chứa nổi hai sự tồn tại giống hệt nhau mà không có sự sụp đổ. Lam... nếu anh nghe thấy bản thu này, xin hãy để tôi đi. Đừng cố tìm tôi qua những làn sóng. Sự chiếm hữu của anh đã giết chết tôi một lần, đừng để nó giết chết cả vũ trụ này.”

Tiếng bản thu kết thúc bằng một âm thanh chói tai: Tiếng phanh xe rít trên đường nhựa.

Khôi đổ gục xuống bàn làm việc. Bí mật kinh hoàng đã được phơi bày. Tuệ An không tự sát vì trầm cảm đơn thuần. Cô đã thực hiện một "cuộc trao đổi" tâm linh. Cô hy sinh bản thân mình ở thực tại tàn khốc này để củng cố cho sự tồn tại hạnh phúc của bản thể kia. Vụ tai nạn ba năm trước là một hành động cắt đứt để bảo vệ thế giới song song.

Và Lam, bằng sự điên rồ của mình, đã làm điều ngược lại. Anh đã xé toạc sự bảo vệ đó, kéo cả hai thực tại vào một vòng xoáy diệt vong.

Cùng lúc đó, tại phòng biệt giam.

Lam đột ngột mở mắt. Đồng tử của anh giãn to, đen đặc. Anh không còn thấy bức tường nệm da nữa. Trước mặt anh là một khoảng không vô tận với những dải sáng trắng xóa như tuyết.

Trong khoảng không đó, anh thấy Tuệ An. Cô đứng giữa hai người đàn ông giống hệt nhau. Một bên là Lam B với gương mặt đầy máu, tay vẫn cầm thanh sắt tạ. Một bên là một hình bóng mờ ảo của chính anh – Lam A.

“Tại sao anh lại đến đây?” – Tuệ An thầm thì, giọng cô vang vọng như hàng ngàn chiếc chuông gió. “Anh đã hứa sẽ để em yên mà?”

“Anh không thể,” Lam bước tới, đôi chân anh tan biến dần vào màn sương trắng. “Anh là người chồng của em. Anh có quyền sở hữu nỗi đau của em.”

“Anh không sở hữu gì cả, Lam.” – Tuệ An giơ tay lên. Giữa lòng bàn tay cô, chiếc nhẫn bạc mà Lam đã ném qua vết nứt bắt đầu cháy sáng. “Sự chiếm hữu là một sợi dây thừng. Anh càng kéo mạnh, nó càng thắt cổ chúng ta.”

Đột nhiên, từ phía sau Tuệ An, vùng không gian trắng bắt đầu nứt vỡ. Những khe hở đen ngòm hiện ra, hút lấy tất cả mọi thứ vào hư không. Lam B gào lên kinh hãi khi cơ thể hắn bị xé nhỏ thành những điểm ảnh (pixel).

Vùng Trắng đang sụp đổ. Việc ba người thuộc hai thực tại khác nhau cùng hiện diện ở một điểm trung gian đã tạo ra một nghịch lý không gian quá lớn.

“An! Cầm lấy tay anh!” – Lam gào lên, lao về phía cô.

Nhưng lần này, Tuệ An không đưa tay ra. Cô nhìn anh bằng một ánh mắt bao dung nhưng lạnh lẽo đến tận cùng. Cô lùi lại phía vực thẳm đen ngòm đang mở rộng.

“Để em đi, Lam. Hãy trả lại sự tĩnh lặng cho thế giới.”

Hào quang trắng bùng nổ lần cuối cùng.

Lam tỉnh dậy trên giường bệnh, lồng ngực anh đau nhói như bị ai đó đóng đinh. Anh nhìn lên bóng đèn bảo vệ. Nó không còn nháy mã Morse nữa. Nó chỉ là một bóng đèn tuýp bình thường, tỏa ra thứ ánh sáng trắng đục và vô vị.

Anh đưa tay lên cổ. Sợi dây chuyền mang chiếc nhẫn cưới của anh đã biến mất.

Ở xưởng sửa chữa đồng hồ, Khôi nhìn cuộn băng từ vừa tự bốc cháy trên bàn. Hắn hiểu rằng, mọi bằng chứng, mọi âm thanh, mọi hy vọng về một sự giao thoa đã vĩnh viễn kết thúc.

Giai đoạn 2 của cuộc hành trình đã khép lại với một sự thật tàn nhẫn: Tình yêu của Lam không phải là cứu cánh, mà là virus đã phá hủy thiên đường mà Tuệ An cố công gầy dựng.