MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNẾU NHƯ EM KHÔNG PHẢI GIẤC MƠChương 8

NẾU NHƯ EM KHÔNG PHẢI GIẤC MƠ

Chương 8

880 từ · ~5 phút đọc

Ánh đèn đường từ ngoài ngõ hắt vào căn gác mái, tạo thành những vệt sáng dài nhợt nhạt trên nền nhà gỗ. Trình Niên với tay bật chiếc đài radio cũ kỹ đặt trên kệ sách, một thói quen để lấp đầy sự tĩnh lặng mà anh cho là quá đỗi mênh mông mỗi khi đêm về. Tiếng rè rè của sóng điện từ vang lên một lúc rồi ổn định dần bằng giọng đọc trầm lắng của phát thanh viên bản tin cuối ngày.

Diệp Vy lúc này đang ngồi trên bậu cửa sổ, hay đúng hơn là một luồng không khí cô đặc mang hình hài của nỗi buồn đang ngự trị ở đó. Cô im lặng, lắng nghe tiếng mưa rơi đều đặn trên mái ngói.

"...Tin tức văn hóa trong ngày. Giới nghệ thuật múa thành phố vẫn đang bàng hoàng sau vụ tai nạn của vũ công chính Diệp Vy trong đêm công diễn vở 'Sông Trăng' tuần trước. Theo báo cáo mới nhất từ Bệnh viện Trung tâm, tình trạng của cô đã có chuyển biến xấu. Sau một tuần hôn mê sâu, các bác sĩ chẩn đoán cô gặp phải biến chứng tràn dịch màng phổi diện rộng và suy đa tạng do hệ quả của cú ngã từ độ cao ba mét xuống sân khấu cứng..."

Trình Niên cảm thấy không khí trong phòng bỗng chốc đông cứng lại. Anh vội vàng đứng dậy, bước nhanh tới chiếc đài để tắt phụt nó đi, nhưng dường như đã quá muộn. Những từ ngữ lạnh lùng như "biến chứng", "suy đa tạng", "chuyển biến xấu" đã kịp rơi vào không gian, đâm xuyên qua sự bình yên giả tạo mà họ cố gắng xây dựng suốt những ngày qua.

Trong bóng tối, Trình Niên nghe thấy một tiếng động khô khốc. Chiếc lọ thủy tinh cắm bó hoa nhài trên bàn bỗng nhiên rạn nứt, nước bên trong rỉ ra, thấm loang lổ lên mặt gỗ.

"Trình Niên..." Giọng Diệp Vy vang lên, mỏng manh như một sợi tơ sắp đứt. "Họ đang nói về tôi, phải không?"

Trình Niên không trả lời ngay. Anh đứng lặng giữa phòng, đôi bàn tay siết chặt. "Đó chỉ là những chẩn đoán kỹ thuật thôi. Bác sĩ thường luôn nói về kịch bản xấu nhất."

"Không phải đâu. Tôi cảm nhận được." Cô bước xuống từ bậu cửa sổ, hay ít nhất là hơi lạnh của cô đang di chuyển về phía anh. "Nãy giờ, tôi thấy ngực mình thắt lại. Tôi cứ ngỡ là vì nỗi buồn, nhưng hóa ra là vì cơ thể kia đang dần từ chối tôi. Trình Niên, nếu lá phổi đó không còn thở được nữa, tôi ở đây... cũng sẽ tan biến phải không?"

Lần đầu tiên kể từ khi gặp cô, Trình Niên cảm nhận được một sự hoảng loạn thực sự. Anh vốn là một chuyên gia phục chế, công việc của anh là níu giữ những gì sắp mục nát, là vá víu những vết nứt của thời gian. Nhưng trước mặt anh lúc này là một sinh mệnh đang vụt mất qua kẽ tay, một thực thể mà hóa chất hay keo dán chuyên dụng đều vô tác dụng.

Anh bước lại gần luồng hơi lạnh ấy, không màng đến quy tắc "giữ khoảng cách" đã đặt ra.

"Tôi sẽ không để chuyện đó xảy ra. Sáng mai, tôi sẽ đến bệnh viện. Tôi có một người bạn làm ở khoa hồi sức, tôi sẽ tìm cách vào tận bên trong. Diệp Vy, cô phải bám trụ lấy căn phòng này. Đừng để những bản tin đó làm cô yếu đi."

"Nhưng mẹ tôi..." Tiếng nấc nghẹn ngào của cô vang lên. "Mẹ tôi chắc là đang suy sụp lắm. Anh có nghe thấy không? Phát thanh viên nói gia đình đang kêu gọi ủng hộ... Điều đó nghĩa là họ đã cạn kiệt hy vọng rồi."

Căn phòng áp mái bỗng chốc trở nên chật chội bởi nỗi đau. Trình Niên nhìn thấy bóng dáng mờ ảo của cô phản chiếu trên mặt kính cửa sổ, gương mặt cô nhòa đi trong nước mắt và ánh đèn đường. Anh nhận ra rằng, dù cô có là một linh hồn lãng du, cô vẫn mang trong mình sợi dây liên kết máu thịt đầy đau đớn với thế giới thực tại.

"Nghe này," Trình Niên nói, giọng anh trầm xuống nhưng đầy uy lực. "Cô nói nơi này là phòng tập bí mật của cô, là nơi cô thuộc về nhất. Vậy thì hãy ở đây, trong lãnh địa của cô. Tôi sẽ là sợi dây thừng buộc cô lại với mặt đất. Chỉ cần tôi còn gọi tên cô, chỉ cần căn phòng này còn hơi ấm, cô sẽ không thể tan biến."

Đêm đó, Trình Niên không ngủ. Anh ngồi bên bàn làm việc, bật ngọn đèn vàng duy nhất, tay cầm cuốn sổ ghi chép nhưng mắt lại dõi theo từng dao động nhỏ của không khí. Anh sợ rằng nếu mình chớp mắt, thực tại sẽ lấy đi mảnh linh hồn xinh đẹp này. Ngoài kia, tiếng còi xe cấp cứu từ xa vọng lại, nghe như tiếng khóc của thành phố đang tiễn đưa một điều gì đó sắp sửa lãng quên.