Thành phố Tô Châu bước vào những ngày mưa rây rắc, thứ mưa bụi đặc trưng của vùng giang nam khiến vạn vật đều như được phủ một lớp voan mỏng màu chì. Trình Niên đứng bên cửa sổ của văn phòng phục chế, nhìn những chiếc xe điện lướt đi lặng lẽ trên con đường lát đá phía dưới. Thế giới ngoài kia vẫn vận hành theo một nhịp điệu tàn nhẫn và hối hả. Người ta vẫn chen chúc nhau trên xe buýt, vẫn phàn nàn về giá nông sản ở chợ, và vẫn lướt qua nhau mà chẳng kịp để lại một cái nhìn.
Anh nhận ra sự tương phản đau đớn giữa thực tại và căn phòng áp mái của mình. Trong khi hàng triệu người đang tất bật với sự sống, thì ở một góc nhỏ của thành phố, thời gian của Diệp Vy đã hoàn toàn đứng khựng lại kể từ khoảnh khắc cô ngã xuống sàn sân khấu Nhà hát Lớn.
Kết thúc giờ làm việc, Trình Niên không về nhà ngay. Anh ghé qua một tiệm bánh ngọt nằm sâu trong ngõ hẻm.
"Cho tôi một hộp bánh quy hoa quế," anh nói với người bán hàng.
"Tặng bạn gái à? Hôm nay bánh mới ra lò, thơm lắm," người bán hàng xởi lởi.
Trình Niên chỉ mỉm cười, một nụ cười thoáng buồn. Anh không biết liệu một linh hồn có thể thưởng thức hương vị bánh quy hay không, nhưng anh nhớ Diệp Vy từng nhắc đến mùi hoa quế trong những câu chuyện rời rạc về thời thơ ấu của cô ở Chiết Giang.
Khi anh bước vào căn hộ, bóng tối đã bao trùm mọi ngóc ngách. Anh không bật đèn ngay mà đứng yên để khứu giác làm việc. Mùi trà Long Tỉnh hôm nay không còn nữa, thay vào đó là một bầu không khí tĩnh mịch đến lạnh người.
"Diệp Vy?" anh gọi khẽ.
Không có tiếng trả lời. Tim Trình Niên thắt lại một nhịp. Một nỗi sợ hãi mơ hồ xâm chiếm lấy anh — nỗi sợ rằng phép màu này cũng giống như một giấc mơ, có thể tan biến bất cứ lúc nào mà không cần báo trước. Anh vội vã bật đèn. Ánh sáng vàng vọt tràn ra, căn phòng vẫn trống rỗng.
Anh nhìn về phía bàn làm việc. Cuốn sổ tay của anh đã bị mở ra, và một chiếc kẹp giấy được uốn thành hình một bông hoa nhỏ đặt ngay trên trang giấy trắng.
"Tôi ở đây," giọng nói của cô vang lên từ phía ban công, mỏng manh như tiếng gió rít qua khe cửa.
Trình Niên bước lại gần. Anh thấy tấm rèm cửa hơi chuyển động, dù cửa kính đã đóng chặt. Diệp Vy dường như đang nép mình vào bóng tối của đêm đen ngoài kia.
"Hôm nay cô sao thế?" anh hỏi, đặt hộp bánh lên bàn.
"Trình Niên, anh có thấy không?" Giọng cô run rẩy. "Ngoài kia, mọi người vẫn đang cười nói. Tôi thấy một đôi tình nhân đang che chung một chiếc ô đi qua con kênh. Tôi thấy ánh đèn từ những ngôi nhà đối diện, người ta đang dọn cơm tối. Thế giới vẫn tiếp diễn mà không cần có tôi. Tôi giống như một lỗi sai của thời gian, một trang sách bị xé bỏ nhưng ký ức vẫn còn vương lại trên gáy sách."
Trình Niên ngồi xuống chiếc ghế cạnh ban công, ngăn cách với cô bởi một khoảng không gian vô hình.
"Thế giới vốn dĩ vẫn luôn quay như vậy, Diệp Vy ạ. Nhưng điều đó không có nghĩa là sự vắng mặt của cô không để lại một lỗ hổng. Ít nhất là trong căn phòng này, nếu không có cô, những vết xước trên sàn nhà kia sẽ chỉ là những vết gỗ hỏng, chứ không phải là dấu ấn của một vũ công."
Anh mở hộp bánh quy, mùi hoa quế thơm dịu lan tỏa.
"Tôi mua bánh cho cô đây. Tôi không biết cô có nếm được không, nhưng ít nhất hãy ngồi đây với tôi. Đừng nhìn ra ngoài kia nữa. Đêm nay, thế giới của cô chỉ gói gọn trong bốn bức tường này thôi, và ở đây, cô là người duy nhất thực sự hiện diện trong tâm trí tôi."
Diệp Vy im lặng hồi lâu. Rồi, Trình Niên thấy nắp hộp bánh quy khẽ nhúc nhích. Một mẩu bánh nhỏ bị bẻ gãy, rơi xuống mặt bàn. Anh mỉm cười. Ngoài kia, Tô Châu vẫn chìm trong màn mưa mờ ảo, dòng đời vẫn chảy trôi không ngừng nghỉ, nhưng bên trong căn gác nhỏ này, thời gian dường như đã bằng lòng dừng lại, để hai linh hồn cô đơn tìm thấy nhau giữa thực và ảo.
Trình Niên cầm lấy một mẩu bánh, đưa lên miệng. Vị ngọt thanh của hoa quế tan trên đầu lưỡi, một vị ngọt mang theo hơi ấm của sự sống mà anh muốn san sẻ cho cô, dù chỉ là trong tưởng tượng.