Trình Niên bước ra khỏi tòa soạn của một tờ báo địa phương sau khi tra cứu kho lưu trữ về những vở diễn của đoàn nghệ thuật thành phố. Những tấm ảnh đen trắng hiện ra trên màn hình máy tính cũ kỹ đã cho anh cái nhìn đầu tiên về "người bạn chung phòng" của mình. Diệp Vy trong những tấm hình đó là một thực thể rực rỡ, cô bay lượn trên sân khấu như một loài chim lạ, cơ thể mảnh mai nhưng ẩn chứa một sức mạnh đáng kinh ngạc. Trong mỗi khung hình, cô dường như luôn cố gắng chạm vào một thứ gì đó vượt ra ngoài giới hạn của sân khấu.
Buổi chiều, anh đứng trước cổng Bệnh viện Trung tâm. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc và sự ồn ào của đám đông khiến anh cảm thấy ngột ngạt hơn bao giờ hết. Sau khi hỏi thăm qua vài mối quan hệ, Trình Niên tìm được đến khu vực hồi sức tích cực.
Qua tấm kính của phòng bệnh 702, anh nhìn thấy cô.
Diệp Vy ngoài đời thực trông nhỏ bé và nhợt nhạt hơn nhiều so với "linh hồn" đang trú ngụ trong tủ quần áo của anh. Cô nằm đó giữa một rừng dây nhợ, máy thở nhấp nhô theo một nhịp điệu máy móc vô cảm. Xung quanh cô là sự im lặng chết chóc, chỉ có tiếng bíp dài của máy đo nhịp tim. Trình Niên đứng lặng người, một cảm giác xót xa dâng lên trong lòng. Anh nhận ra rằng, trong khi phiên bản ý thức của cô đang tranh luận với anh về hương vị trà, thì thể xác này lại đang đơn độc chiến đấu với sự lãng quên của thần chết.
Anh bước lại gần giường bệnh. Một người phụ nữ trung niên với đôi mắt trũng sâu vì mất ngủ đang ngồi nắm tay Diệp Vy. Đó chắc hẳn là mẹ cô. Bà không để ý đến sự xuất hiện của anh, hoặc có lẽ bà đã quá mệt mỏi để quan tâm đến bất kỳ ai ngoài đứa con gái đang ngủ say không biết ngày tỉnh lại.
"Cô ấy sẽ tỉnh lại thôi," Trình Niên khẽ nói, lời nói ấy dành cho người mẹ, nhưng cũng là để trấn an chính mình.
Rời bệnh viện, Trình Niên đi bộ dọc theo con kênh chạy về phía khu phố cũ. Khi anh về đến căn hộ, trời đã sụp tối. Anh không bật đèn ngay mà đứng giữa phòng khách, cảm nhận sự hiện diện của cô.
"Tôi đã thấy cô rồi," anh thì thầm vào bóng tối.
Một làn hơi lạnh lướt qua gáy anh, và rồi giọng nói của Diệp Vy vang lên, nhỏ đến mức gần như tan biến vào tiếng gió thổi qua khe cửa.
"Trông tôi... có tệ lắm không?"
Trình Niên im lặng một lúc, anh nhớ lại hình ảnh cô gái rực rỡ trên sân khấu và hình ảnh tiều tụy trên giường bệnh. Anh chọn cách nói thật của một người phục chế: "Trông cô giống như một bức tranh cổ bị phủ một lớp bụi dày. Nhưng tôi biết, bên dưới lớp bụi đó, màu sắc vẫn còn nguyên vẹn."
"Cảm ơn anh, Trình Niên. Ở bệnh viện đó, tôi không thấy được chính mình. Tôi chỉ thấy những cơn đau không đầu không cuối. Chỉ có ở đây, khi nghe tiếng anh mở cửa, tôi mới nhớ ra mình từng là một vũ công."
Đêm đó, Trình Niên không ngồi vào bàn làm việc như mọi khi. Anh lấy ra một chiếc đĩa than cũ, đặt vào máy hát. Tiếng nhạc cổ điển dìu dặt vang lên, lấp đầy những khoảng trống giữa hai thế giới.
"Múa đi, Diệp Vy," anh nói, mắt nhìn về phía khoảng sân khấu nhỏ hẹp giữa phòng khách. "Tôi sẽ không nhìn thấy cô, nhưng tôi sẽ nghe thấy cô."
Và rồi, một điều kỳ diệu xảy ra. Trình Niên không thấy hình dáng cô, nhưng anh thấy những hạt bụi li ti trong ánh đèn đường hắt vào đang xoáy lên theo một vũ điệu nhịp nhàng. Anh thấy chiếc rèm cửa lay động theo những đường cong vô hình, và tiếng chân trần chạm khẽ vào sàn gỗ tạo nên những nhịp điệu tinh tế.
Lần đầu tiên trong đời, Trình Niên nhận ra rằng vẻ đẹp không nhất thiết phải hiện hữu bằng mắt thường. Nó có thể cảm nhận bằng sự rung động của tâm hồn. Trong căn phòng chật hẹp ở Tô Châu, một người đàn ông cô độc đang xem một vũ công không có bóng múa bản nhạc của cuộc đời mình.