MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNẾU NHƯ EM KHÔNG PHẢI GIẤC MƠChương 5

NẾU NHƯ EM KHÔNG PHẢI GIẤC MƠ

Chương 5

958 từ · ~5 phút đọc

Sáng hôm sau, Trình Niên thức dậy khi ánh nắng len lỏi qua những kẽ lá của cây ngô đồng bên ngoài cửa sổ, hắt lên sàn nhà những vệt sáng loang lổ. Anh ngồi dậy, việc đầu tiên là nhìn về phía chiếc ghế bành. Nó vẫn nằm yên ở vị trí cũ, nhưng trên mặt bàn gỗ, một cánh hoa nhài khô không biết từ đâu tới đã được đặt ngay ngắn trên cuốn sổ tay của anh.

Anh bước ra phòng khách, hắng giọng một cách ngượng nghịu.

Chào buổi sáng, Diệp Vy.

Một luồng gió mát lạnh lướt qua vai anh, mang theo âm thanh trong trẻo như tiếng chuông gió.

Chào buổi sáng, Trình Niên. Anh ngủ có ngon không? Tôi đã dành cả đêm để quan sát cách anh cau mày khi mơ. Anh có vẻ là một người mang nhiều tâm sự ngay cả trong giấc ngủ.

Trình Niên hơi sững người, cảm giác bị một linh hồn quan sát khi đang ngủ khiến anh không khỏi lúng túng. Anh đi vào bếp pha cà phê, làn khói đắng nồng bắt đầu lấp đầy không gian. Anh nhận ra rằng, dù cô là một điều kỳ diệu hay là một sự vô lý của tạo hóa, thì việc chung sống giữa một người đàn ông ưa sạch sẽ và một "vị khách" không trọng lượng cần phải có những giới hạn rõ ràng.

Anh đặt tách cà phê xuống bàn, lấy một tờ giấy trắng và một chiếc bút mực.

Diệp Vy, nếu chúng ta sắp chia sẻ căn hộ này, chúng ta cần có quy tắc. Tôi không muốn mỗi khi về nhà lại thấy đồ đạc dịch chuyển hay những vệt nước ấm hiện ra một cách bí ẩn. Nó sẽ làm tôi tổn thọ vì giật mình mất.

Tôi nghe đây, ngài chuyên viên bảo tàng. Giọng nói của cô vang lên ngay sát tai anh, khiến anh rùng mình vì một làn hơi lạnh buốt.

Quy tắc thứ nhất: Không được vào phòng tắm khi tôi đang ở trong đó. Trình Niên viết xuống trang giấy một cách dứt khoát.

Diệp Vy cười khúc khích, tiếng cười làm mặt nước trong tách cà phê của anh xao động nhẹ.

Anh nghĩ tôi muốn xem anh đánh răng lắm sao? Được thôi, tôi đồng ý.

Quy tắc thứ hai: Không dịch chuyển những món đồ cổ tôi đang phục chế. Chúng là tài sản quốc gia, nếu có một vết xước, tôi sẽ bị đuổi việc, và lúc đó cả hai chúng ta sẽ không có nhà để ở đâu.

Tôi hiểu mà, tôi chỉ tò mò chút thôi. Tiếp đi.

Trình Niên ngập ngừng một chút rồi viết tiếp.

Quy tắc thứ ba: Mỗi ngày tôi sẽ dành cho cô một khoảng thời gian để nói chuyện. Ngược lại, khi tôi làm việc, cô phải giữ im lặng. Tôi cần sự tập trung tuyệt đối. Và... tuyệt đối không được hù dọa tôi bằng cách hiện hồn đột ngột trong bóng tối.

Diệp Vy im lặng một lát, rồi một chiếc bút chì trên bàn tự động nhấc lên, gạch một đường dưới chữ "nói chuyện".

Tôi cũng có quy tắc của mình. Cô nói, giọng hơi trầm xuống. Thứ nhất, anh không được để căn nhà quá tối, tôi sợ bóng tối hơn cả anh đấy. Thứ hai, mỗi tuần anh phải mua cho tôi một bó hoa tươi, loại nào cũng được, miễn là nó có mùi hương. Tôi không thể chạm vào chúng, nhưng mùi hương giúp tôi nhớ rằng mình vẫn còn thuộc về thế giới này. Và cuối cùng...

Cô ngưng lại, không gian xung quanh Trình Niên bỗng trở nên tĩnh lặng đến lạ thường.

Đừng bao giờ coi tôi là một bóng ma. Hãy coi tôi như một người bạn đang đi du lịch xa và tạm trú chân tại nhà anh. Được chứ?

Trình Niên nhìn vào khoảng không trước mặt. Anh không thấy gương mặt cô, không thấy ánh mắt cô, nhưng anh cảm nhận được một nỗi cô đơn sâu thẳm đang bao trùm lấy thực thể ấy. Anh cầm bút, ký tên mình vào cuối tờ giấy rồi đẩy nó về phía trước như một bản hợp đồng thực thụ.

Được, tôi hứa.

Bản quy tắc ấy được dán lên cánh cửa tủ lạnh bằng một thỏi nam châm hình Cung điện Mùa hè. Đó là một sự xác nhận kỳ lạ cho một mối quan hệ còn kỳ lạ hơn. Trình Niên cầm lấy túi xách, chuẩn bị đến viện bảo tàng, nhưng trước khi đi, anh quay lại nhìn căn phòng một lần nữa.

"Tôi sẽ ghé qua bệnh viện vào buổi chiều. Cô có muốn gửi lời nhắn gì cho... chính mình không?"

Một khoảng lặng dài trôi qua, đến mức Trình Niên tưởng như Diệp Vy đã biến mất vào một góc khuất nào đó. Nhưng rồi, giọng nói của cô vang lên, lần này không phải ở sát tai mà như từ tận sâu trong lồng ngực anh:

"Hãy bảo cô ấy đừng bỏ cuộc. Bảo cô ấy rằng có một người đang chờ cô ấy tỉnh dậy để pha cho cô ấy một tách trà Long Tỉnh đúng vị. Và... hãy nói với mẹ tôi rằng, hãy mặc cho tôi chiếc váy màu xanh nhạt, chiếc váy mà tôi đã mặc trong buổi công diễn đầu tiên."

Trình Niên gật đầu, bước ra ngoài và khép cửa lại. Tiếng khóa lạch cạch vang lên trong hành lang vắng lặng. Anh không biết rằng, ngay khi anh rời đi, một giọt nước nhỏ xíu đã đọng lại trên mặt bản hợp đồng vừa ký, làm nhòe đi một góc chữ "Trình". Linh hồn không có thân xác, nhưng nỗi đau lại có trọng lượng của riêng nó.