Trình Niên dành cả buổi tối hôm đó để ngồi đối diện với khoảng không gian mà anh tin là Diệp Vy đang hiện diện. Anh đặt một tách trà mới lên bàn, làn khói mỏng bốc lên cuộn xoáy trong ánh đèn vàng vọt. Anh vốn là người tôn thờ những sự thật khách quan, những thứ có thể soi dưới kính hiển vi hoặc phân tích bằng hóa chất. Nhưng lúc này, mọi lý thuyết về vật lý mà anh từng học đều trở nên vô nghĩa trước sự rung động nhẹ nhàng của mặt nước trong tách trà khi Diệp Vy "ngồi xuống" phía đối diện.
Cảm giác này thật khó tin. Anh nói, giọng thấp xuống như thể sợ rằng sự logic của mình sẽ làm tổn thương thực thể mong manh trước mặt. Theo mọi quy luật y học, cô đang nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt ở bệnh viện trung tâm. Não bộ của cô đang phát ra những tín hiệu sự sống yếu ớt, nhưng ý thức của cô... lại đang ở đây, tranh luận với tôi về nồng độ của trà Long Tỉnh.
Một tiếng động khẽ như tiếng lụa sát vào mặt gỗ vang lên. Diệp Vy dường như đang cố gắng tìm một vị trí thoải mái trên chiếc ghế vốn không dành cho những người không có trọng lượng.
Tôi cũng không giải thích được. Cô đáp, giọng nói giờ đây đã ổn định hơn, không còn là những tiếng vọng xa xăm nữa. Ở bệnh viện, mọi thứ đều trắng xóa và lạnh lẽo. Tôi nhìn thấy mẹ mình khóc, thấy các bác sĩ lắc đầu, nhưng tôi không thể chạm vào họ. Khi tôi cố gắng hét lên, không ai nghe thấy. Chỉ có căn phòng này, nơi có mùi gỗ cũ và sự im lặng của anh, là tôi thấy mình thực sự tồn tại. Có lẽ vì anh quá tĩnh lặng, nên anh mới nghe thấy được một linh hồn chăng?
Trình Niên khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi hiện lên trên khuôn mặt nghiêm nghị của anh. Anh đứng dậy, bước tới kệ sách và lấy xuống một cuốn sổ tay bọc da. Anh bắt đầu ghi chép những mốc thời gian, những hiện tượng xảy ra từ chiều đến giờ. Đây là thói quen của một người làm công tác bảo tàng: ghi lại để kiểm chứng.
Khoa học nói rằng ý thức là sản phẩm của các neuron thần kinh. Nếu não bộ cô đang hôn mê, thì 'cô' ở đây là gì? Một dạng năng lượng dư thừa? Hay là ký ức của căn phòng này tự tái hiện lại hình bóng cô?
Anh nghe thấy một tiếng thở hắt ra, có vẻ như Diệp Vy đang dẩu môi giận dỗi.
Anh lại bắt đầu biến tôi thành một món cổ vật để nghiên cứu rồi đấy, Trình Niên. Tôi không phải là một mảnh gốm vỡ để anh dán lại bằng keo chuyên dụng. Tôi cảm nhận được hơi ấm từ tách trà này, dù tôi không thể uống nó. Tôi thấy được sự cô đơn của anh trong cách anh xếp những đôi tất ngay ngắn đến mức đáng sợ. Đó không phải là khoa học, đó là sự sống.
Trình Niên khựng lại, ngòi bút chì dừng trên mặt giấy. Anh nhìn vào tách trà, mặt nước khẽ xao động dù không có gió. Anh nhận ra mình đang cố gắng dùng những rào cản lý trí để ngăn mình không tin vào một sự thật rõ ràng: anh đang chia sẻ không gian sống với một điều kỳ diệu.
Ngày mai tôi sẽ đến bệnh viện. Anh nói, đóng cuốn sổ lại. Tôi cần xác nhận xem cơ thể cô thực sự đang ở trạng thái nào. Nếu khoa học không giải thích được em, thì ít nhất tôi phải tìm cách để giữ cho sự tồn tại vô lý này không biến mất.
Bóng tối bao trùm căn hộ áp mái, chỉ còn lại ánh đèn bàn mờ ảo. Trình Niên không ngủ được. Anh nằm trên giường, nhìn lên trần nhà và cảm nhận thấy một sự thay đổi sâu sắc trong bầu không khí. Căn phòng không còn lạnh lẽo như mọi khi. Ở đâu đó giữa phòng khách và tủ quần áo, có một nhịp thở không âm thanh đang hòa vào nhịp đập của chính anh.
Khoa học có thể giải thích được cấu tạo của một ngôi sao, nhưng lại bất lực trước việc tại sao ánh sáng của nó vẫn sưởi ấm được trái tim một người sau hàng triệu năm ánh sáng. Đêm đó, Trình Niên chấp nhận rằng có những thứ nằm ngoài tầm với của các định luật, và Diệp Vy chính là ngoại lệ xinh đẹp nhất mà anh từng gặp.