Trình Niên đứng lặng hồi lâu trước trang sách vừa bị lật mở. Ánh hoàng hôn của thành phố Tô Châu đổ những vệt màu cam cháy lên mặt bàn gỗ, khiến bóng của những món đồ vật kéo dài ra đầy ám ảnh. Vết hằn trên mặt giấy vẫn còn đó như một bằng chứng đanh thép rằng anh không hề bị điên. Sự im lặng lúc này không còn mang nghĩa trống rỗng nữa, nó trở nên đặc quánh và đầy sự chờ đợi.
Anh quay trở lại phía chiếc tủ quần áo gỗ bách, nơi phát ra tiếng hắt hơi ban đầu. Anh không mở toang nó ra như lần trước mà đứng cách một khoảng vừa đủ, đôi tay buông thõng nhưng cơ thể vẫn căng lên vì cảnh giác. Trình Niên tự hỏi liệu mình có nên sợ hãi hay không, nhưng kỳ lạ thay, cảm giác chiếm hữu tâm trí anh lúc này lại là một sự thấu cảm kỳ lạ. Anh đã dành cả đời để hồi sinh những món đồ chết, và giờ đây, anh có cảm giác mình đang đứng trước một thứ gì đó đang cố gắng được hồi sinh để lên tiếng.
Tôi biết cô vẫn còn ở trong đó. Nếu cô có thể lật sách và pha trà, chắc chắn cô có thể nói chuyện. Hoặc ít nhất là cho tôi biết cô là ai.
Giọng của Trình Niên vang vọng trong căn hộ áp mái, trầm và bình thản một cách kỳ lạ. Sau một vài giây tĩnh lặng đến mức nghe được cả tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường, một chuyển động nhẹ phát ra từ sau cánh cửa tủ. Nó không phải là tiếng đập mạnh, mà là một tiếng cào nhẹ, rụt rè như thể một đứa trẻ đang do dự.
Rồi, một giọng nói vang lên. Đó là một giọng nữ thanh mảnh, có chút trong trẻo nhưng lại mang theo âm hưởng của sự mệt mỏi và mơ hồ, giống như tiếng vọng từ dưới một mặt hồ sâu thẳm.
Anh không sợ tôi sao?
Trình Niên hơi nheo mắt lại, anh cố gắng xác định vị trí chính xác của âm thanh nhưng nó dường như bao trùm lấy cả căn phòng. Anh lắc đầu, dù biết đối phương có thể không nhìn thấy.
Lúc đầu thì có. Nhưng kẻ trộm thì không uống trà Long Tỉnh của tôi và gạch chân vào sách kiến trúc. Cô là người hay là... điều gì đó khác?
Cánh cửa tủ từ từ hé mở, dù không có bàn tay nào chạm vào nó. Trình Niên nín thở, nhưng vẫn không có bóng dáng nào hiện ra. Chỉ có mùi trà xanh lại nồng lên, lần này lẫn với một chút hương thơm dịu nhẹ của hoa nhài, thứ mùi hương thường thấy trên mái tóc của những cô gái trẻ.
Tôi không biết. Tôi nghĩ mình là Diệp Vy. Tôi chỉ nhớ mình đang ở trên một sân khấu lớn, ánh đèn chói lòa đến mức tôi không thấy được khán giả, rồi sau đó là một cú ngã... và khi tỉnh dậy, tôi đã ở đây. Trong căn hộ này, cùng với anh.
Trình Niên nhíu mày, cái tên Diệp Vy nghe rất quen. Anh sực nhớ đến bản tin thời sự ngắn trên đài phát thanh sáng nay về một vũ công múa đương đại vừa gặp tai nạn nghiêm trọng tại Nhà hát Lớn và hiện đang trong tình trạng hôn mê sâu.
Diệp Vy? Vũ công của đoàn nghệ thuật thành phố?
Có một tiếng thở dài nhẹ nhõm phát ra từ hư không.
Anh biết tôi sao? Thật may quá. Tôi cứ ngỡ mình đã bị xóa sạch khỏi thế giới này rồi. Anh là người duy nhất nhìn thấy những gì tôi làm. Những người khác... bác sĩ, mẹ tôi, họ đi xuyên qua tôi như thể tôi chỉ là một làn sương mù. Chỉ có ở đây, trong căn hộ này, tôi mới cảm thấy mình có chút sức nặng.
Trình Niên tiến lại gần thêm một bước. Anh vươn tay ra, định chạm vào khoảng không gian ngay trước cánh cửa tủ, nhưng bàn tay anh chỉ xuyên qua một luồng không khí lạnh lẽo, mang theo cảm giác tê dại như điện giật.
Tại sao lại là căn hộ của tôi?
Giọng nói của cô gái trở nên nhỏ hơn, như một lời tâm sự thì thầm.
Bởi vì trước khi anh đến, nơi này là phòng tập bí mật của tôi. Chủ nhà cũ đã cho tôi thuê để tôi có thể múa vào những đêm không ngủ. Những vết xước trên sàn gỗ kia, chính là do gót chân tôi để lại. Tôi không có nơi nào để đi cả, Trình Niên. Làm ơn... đừng đuổi tôi đi.
Trình Niên nhìn xuống những vết xước mờ trên sàn gỗ mà bấy lâu nay anh cứ ngỡ là dấu vết của thời gian. Anh lặng người đi trước sự giao thoa tình cờ của hai số phận trong cùng một không gian chật hẹp. Một người phục chế quá khứ, và một người đang đấu tranh để không bị quá khứ nuốt chửng.
Anh thu tay lại, khẽ thở dài, nhưng ánh mắt đã dịu đi rất nhiều.
Tôi không đuổi cô. Nhưng cô phải hứa, lần sau nếu muốn uống trà, hãy đợi tôi về pha. Trà cô pha... có vẻ hơi nhạt.
Một tiếng cười trong trẻo, lần đầu tiên vang lên trong căn phòng vốn dĩ chỉ có tiếng thở của một người. Đó là một lời chào thực sự, mở đầu cho một sự gắn kết mà cả hai đều chưa thể lường trước được những biến cố phía sau.