MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNẾU NHƯ EM KHÔNG PHẢI GIẤC MƠChương 2

NẾU NHƯ EM KHÔNG PHẢI GIẤC MƠ

Chương 2

912 từ · ~5 phút đọc

Trình Niên đứng chôn chân tại chỗ, bàn tay vẫn còn đặt trên tay nắm cửa gỗ. Tiếng hắt hơi vừa rồi không thể là do gió, cũng không phải là âm thanh vọng lại từ những con hẻm chật hẹp phía dưới tòa nhà. Nó quá thực, quá gần, đến mức anh cảm giác được một sự rung động nhẹ trong không gian ngay trước mặt mình. Anh vạch từng lớp áo sơ mi, lục tìm trong những góc tối nhất của ngăn tủ nhưng kết quả vẫn chỉ là những khoảng trống lặng thinh.

Anh khép cửa tủ lại, quay lưng đi và cố gắng ép bản thân phải tin rằng đó là hệ quả của việc làm việc quá sức. Có lẽ những hóa chất nồng nặc trong phòng phục chế đã bắt đầu tấn công vào hệ thần kinh của anh. Trình Niên đi vào phòng tắm, vốc một vốc nước lạnh lên mặt. Sự buốt giá khiến anh tỉnh táo hơn đôi chút. Thế nhưng, khi anh quay trở ra phòng khách, hơi lạnh từ nước trên mặt chưa kịp khô đã chuyển thành một sự sững sờ chạy dọc sống lưng.

Chiếc ghế bành nhung màu rêu vốn đang hướng về phía ban công giờ đây đã bị xoay ngược lại một góc ba mươi độ, đối diện trực tiếp với vị trí anh đang đứng. Trên mặt bàn, cuốn sách về kiến trúc thời Minh mà anh đang đọc dở vốn nằm mở ở trang một trăm lẻ hai, nay đã bị lật sang một chương hoàn toàn khác. Một chiếc bút chì nằm lăn lóc trên sàn, cách xa chỗ nó thường được đặt vài mét.

Mọi thứ diễn ra trong vòng chưa đầy hai phút khi anh ở trong phòng tắm. Không có tiếng bước chân, không có tiếng sột soạt của giấy, chỉ có một sự dịch chuyển âm thầm như thể không gian vừa tự sắp xếp lại chính nó.

Trình Niên lùi lại một bước, tay vịn chặt vào thành bàn. Anh không phải là người tin vào những chuyện thần bí, cả cuộc đời anh gắn liền với những vật thể hữu hình, những thứ có thể chạm vào, đo đạc và định danh. Nhưng lúc này, logic của một nhà khoa học đang bị thách thức dữ dội. Nếu là kẻ trộm, hắn ta sẽ lấy đi chiếc đồng hồ quả quýt bằng bạc trên kệ hoặc bộ trà gốm sứ quý giá, chứ không phải đi xoay một chiếc ghế hay lật vài trang sách.

Anh bắt đầu kiểm tra các cửa sổ. Tất cả đều được khóa chặt từ bên trong. Cửa chính vẫn gài chốt an toàn. Căn hộ áp mái này giống như một chiếc hộp kín mà anh là người duy nhất giữ chìa khóa. Trình Niên nhìn quanh căn phòng, ánh mắt dừng lại ở khoảng không gian trống rỗng giữa phòng khách. Anh có một cảm giác rất rõ ràng rằng mình đang bị quan sát. Không phải là một cái nhìn đe dọa, mà là một sự tò mò kín đáo, giống như cách anh thường quan sát một món cổ vật vừa được khai quật.

Trình Niên hít một hơi sâu, anh quyết định thực hiện một phép thử. Anh nhặt chiếc bút chì lên, đặt nó vào giữa bàn, ngay ngắn bên cạnh cuốn sách. Sau đó, anh quay người đi vào bếp, giả vờ như đang bận rộn với việc tìm kiếm thứ gì đó trong tủ lạnh, nhưng đôi tai anh căng ra để bắt lấy bất kỳ một dao động nhỏ nào.

Một tiếng động cực khẽ vang lên, giống như tiếng móng tay chạm nhẹ vào mặt gỗ. Trình Niên lập tức quay đầu lại.

Chiếc bút chì không còn nằm ở đó nữa. Nó đang lơ lửng trong không trung, cách mặt bàn khoảng vài centimet, trước khi đột ngột rơi xuống và lăn tròn một vòng. Tim Trình Niên đập mạnh đến mức anh nghe rõ tiếng thình thịch trong lồng ngực. Anh không nhìn thấy bất kỳ ai, nhưng chiếc bút vừa rồi rõ ràng đã bị một lực nào đó tác động.

Anh tiến lại gần chiếc bàn, giọng anh hơi run nhưng vẫn giữ được sự điềm tĩnh vốn có của một người thường xuyên đối mặt với sự tĩnh lặng. Anh không gọi cảnh sát, cũng không bỏ chạy. Thay vào đó, anh nhìn vào khoảng không phía sau chiếc ghế bành và nói nhỏ, như thể đang trò chuyện với một người bạn giấu mặt.

Nếu đây là một trò đùa, thì nó đã thành công rồi đấy. Hoặc nếu cô thực sự ở đó, làm ơn hãy cho tôi một dấu hiệu rõ ràng hơn là việc phá hỏng trật tự căn phòng này.

Không có tiếng trả lời. Mùi trà xanh một lần nữa thoảng qua, nhẹ đến mức anh tưởng như đó là ảo giác, nhưng ngay sau đó, trang sách trên bàn từ từ lật qua một lần nữa dưới tác động của một bàn tay vô hình. Một dòng chữ trong sách được gạch dưới bằng móng tay, để lại một vết hằn sâu trên mặt giấy: "Sự hiện diện không nhất thiết phải bằng xương bằng thịt".

Trình Niên cảm thấy một luồng điện chạy qua da thịt. Anh nhận ra rằng mình không hề đơn độc, và thực tại mà anh hằng tin tưởng vừa bị xé toạc một lỗ hổng lớn.