Có những ngày ông trời dường như cũng muốn chơi đùa như lũ trẻ con chúng tôi. Đó là những ngày mưa rào mùa hạ đến nhanh như một cơn giận dỗi và đi cũng vội vã như một lời xin lỗi. Sau mỗi cơn mưa như thế, mặt đường nhựa xám xịt của xóm nhỏ bỗng biến thành một sân khấu khổng lồ cho những chiếc bong bóng nước nhảy múa. Chúng hiện ra từ hư vô, phập phồng trên những vũng nước đục, rồi tan biến chỉ trong một cái chớp mắt. Người lớn gọi đó là "mưa bong bóng", và họ thường nhìn chúng với vẻ lo âu về một trận mưa kéo dài sẽ làm hỏng mái nhà hay ướt đẫm quần áo. Còn với tôi và Cái Tí, đó là mùa của những giấc mơ mỏng manh nhất.
"Bin ơi, nhìn kìa! Cái bong bóng đó to bằng cái bát ô tô luôn!" Cái Tí hét lên, tay chỉ vào một vũng nước ngay trước hiên nhà. "Nó đang chở một con kiến đi du lịch đấy!"
Tôi tì cằm lên bậu cửa sổ, nhìn xuống mặt sân. Những giọt mưa vẫn còn rơi lác đác, mỗi khi một giọt nước rơi xuống, nó lại khơi mào cho một cuộc đời mới của một chiếc bong bóng. Chúng lấp lánh như được tráng một lớp xà phòng vô hình, phản chiếu ánh sáng yếu ớt của bầu trời sau cơn bão.
"Mày có thấy chúng giống chúng mình không Tí?" Tôi hỏi, giọng có chút gì đó trầm tư mà tôi học được từ ông nội. "Chúng ta cũng cứ phập phồng hiện ra, rồi biến mất mà chẳng để lại dấu vết gì. Tại sao chúng lại phải sinh ra khi biết chắc mình sẽ vỡ ngay sau đó?"
Cái Tí không trả lời ngay. Nó xắn quần lên quá đầu gối, chân trần bước xuống sân, mặc kệ sự ngăn cản của mẹ nó từ trong nhà. Nó đứng giữa những vũng nước, xoay một vòng:
"Vì nếu không sinh ra, chúng sẽ chẳng bao giờ biết được cảm giác lấp lánh dưới ánh nắng là thế nào. Tao nghĩ, được lấp lánh trong một giây còn hơn là làm nước đục cả đời dưới lòng mương."
Triết lý của Cái Tí luôn đơn giản và rực rỡ như thế. Nó không sợ sự tan vỡ, nó chỉ sợ sự mờ nhạt. Tôi bước xuống sân cùng nó. Cảm giác nước mưa mát lạnh luồn qua kẽ chân thật sảng khoái. Chúng tôi bắt đầu một trò chơi kỳ lạ: đặt tên cho từng chiếc bong bóng.
Chiếc bong bóng to nhất, nằm ở vị trí cao nhất trên vũng nước, chúng tôi gọi là "Vua Bong Bóng". Những chiếc nhỏ hơn xung quanh là "thị dân". Có những chiếc bong bóng dũng cảm trôi ra xa, nơi những giọt mưa vẫn đang ném đá xuống mặt nước, chúng tôi gọi là "những kẻ phiêu lưu".
"Nhìn kìa, Vua Bong Bóng vỡ rồi!" Tôi thốt lên khi một giọt mưa rơi trúng tâm của chiếc bong bóng lớn nhất.
"Nó vỡ để nhường chỗ cho những đứa trẻ khác đấy," Cái Tí nói, mắt vẫn không rời khỏi mặt nước. "Mày thấy không, ngay khi nó vỡ, có hàng chục cái bong bóng li ti khác hiện ra xung quanh. Có lẽ đó là cách mà thế giới này vận hành. Cái cũ mất đi để cái mới được bắt đầu."
Tôi chợt nhớ đến bố. Bố thường bảo rằng công việc của bố cũng giống như xây dựng những lâu đài cát hoặc thổi những bong bóng kinh tế. Có những lúc bố rất giàu có, đầy ắp những dự án, nhưng cũng có những lúc tất cả vỡ tan chỉ sau một đêm vì một "cơn mưa" bất ngờ từ thị trường. Những ngày đó, bố thường ngồi im trong bóng tối, nhìn ra ngoài trời với đôi mắt trống rỗng.
"Tí này, người lớn chắc ghét mưa bong bóng lắm," tôi thầm thì. "Vì chúng nhắc họ nhớ rằng những thứ họ dày công xây dựng thực ra cũng chỉ là những màng nước mỏng manh. Bố tao bảo cuộc đời là một chuỗi những sự thất vọng được bao bọc bởi niềm hy vọng giả tạo."
Cái Tí cúi xuống, thổi nhẹ vào một chiếc bong bóng đang trôi dạt:
"Bố mày nghĩ nhiều quá nên mới thấy mệt. Bong bóng vỡ thì sao? Chúng mình lại thổi cái khác. Nước vẫn còn đó, mưa vẫn còn rơi, thì lo gì không có bong bóng mới."
Chúng tôi chạy vào nhà, lục lọi trong góc bếp để tìm những chiếc ống hút nhựa và một ít xà phòng giặt của mẹ. Chúng tôi tự tạo ra một cơn mưa bong bóng của riêng mình ngay giữa sân. Những quả cầu đầy màu sắc bay lên, hòa vào màn mưa xám xịt, tạo nên một cảnh tượng kỳ ảo.
Người lớn đi ngang qua ngõ, họ che ô, bước đi vội vã để tránh bị ướt giày. Họ nhìn hai đứa tôi như nhìn những sinh vật lạ lùng đang lãng phí thời gian vào một việc vô bổ. Họ không thấy những sắc màu cầu vồng đang ẩn hiện trên màng xà phòng. Họ chỉ thấy sự dơ bẩn của bùn đất và sự phiền hà của nước mưa.
"Bin, vào nhà ngay! Ướt hết rồi, ốm ra đấy thì ai chăm?" Tiếng mẹ tôi vang lên từ trong bếp.
Tôi nhìn mẹ. Mẹ đang bận rộn với cái nồi áp suất đang kêu xì xì và mớ rau muống chưa nhặt xong. Gương mặt mẹ lúc nào cũng căng thẳng với những kế hoạch cơm nước, giặt giũ. Mẹ đã quên mất cái cảm giác được chạm tay vào một chiếc bong bóng nước mà không sợ nó vỡ. Mẹ đã quên mất rằng trước khi trở thành người phụ nữ của gia đình, mẹ cũng từng là một cô bé đứng dưới mưa và mơ mộng.
"Con vào ngay đây mẹ ơi!" Tôi trả lời, nhưng tay vẫn cố thổi thêm một quả bong bóng cuối cùng – quả bóng to nhất, rực rỡ nhất mà tôi từng tạo ra.
Tôi nhìn quả bóng bay lên, nó lướt qua những giọt mưa, bay qua hàng rào và cuối cùng chạm vào một cành hồng gai rồi tan biến. Trong một khoảnh khắc trước khi vỡ, tôi thấy mình trong đó – một cậu bé nhỏ bé với những ước mơ bay bổng.
Tối hôm đó, tôi bị hắt xì hơi liên tục. Đúng như mẹ dự đoán, tôi đã bị cảm lạnh. Mẹ vừa càu nhàu vừa pha cho tôi một cốc nước gừng nóng. Bố ngồi cạnh, tay cầm tờ báo nhưng mắt lại nhìn vào những vệt nước còn đọng lại trên cửa kính.
"Bố ơi," tôi gọi khẽ, giọng hơi khản. "Bố có bao giờ thấy buồn khi bong bóng vỡ không?"
Bố đặt tờ báo xuống, nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên:
"Sao con lại hỏi thế? Bong bóng thì đương nhiên phải vỡ rồi."
"Nhưng con thấy tiếc cho chúng. Chúng đẹp thế mà chỉ được sống có vài giây thôi."
Bố im lặng một lúc, rồi bố kéo ghế lại gần giường tôi. Bố kể cho tôi nghe về những "bong bóng" của bố. Có những công ty bố từng gầy dựng, có những tình bạn bố từng tin tưởng, tất cả đều đã vỡ tan vào một lúc nào đó trong đời.
"Hồi trẻ, bố cũng đau khổ lắm Bin ạ," bố tâm sự, giọng trầm xuống như tiếng mưa đêm. "Bố đã cố gắng giữ cho những chiếc bong bóng đó tồn tại mãi mãi. Bố đã dùng đủ mọi cách để bao bọc chúng, bảo vệ chúng khỏi những giọt mưa của thực tế. Nhưng rồi bố nhận ra, giá trị của một chiếc bong bóng không nằm ở việc nó sống được bao lâu, mà nằm ở cái khoảnh khắc nó bay cao và phản chiếu ánh sáng rực rỡ nhất."
Tôi nhìn bố, bỗng thấy bố không còn là một siêu nhân lạnh lùng nữa. Bố chỉ là một người thợ thổi bong bóng đã trải qua nhiều thất bại nhưng vẫn không ngừng hy vọng.
"Vậy là bố vẫn sẽ tiếp tục thổi bong bóng chứ ạ?"
Bố cười, một nụ cười hiền hậu:
"Tất nhiên rồi. Nếu không có bong bóng, bầu trời sẽ chỉ toàn là mây đen và khói bụi. Chúng ta cần những điều mỏng manh đó để biết trân trọng những gì mình đang có."
Cái Tí gửi cho tôi một mẩu giấy gấp hình trái tim qua cửa sổ: "Bin ơi, tao vừa tìm ra bí mật rồi. Bong bóng không biến mất đâu, nó chỉ tan vào không khí để chuẩn bị cho một cơn mưa khác thôi. Đừng ốm lâu quá nhé, mai tao lại có trò mới rồi."
Tôi mỉm cười, cảm thấy cái lạnh trong người dường như tan biến. Tôi nhận ra rằng, chúng ta sống trong một thế giới đầy rẫy những sự tan vỡ, nhưng chính sự tan vỡ đó mới làm nên vẻ đẹp của cuộc sống. Nếu mọi thứ đều vĩnh cửu, chúng ta sẽ chẳng bao giờ biết quý trọng những giây phút bên nhau.
Trẻ con chúng tôi giống như những chiếc bong bóng nước, luôn tràn đầy hy vọng và sẵn sàng bắt đầu lại sau mỗi lần ngã quỵ. Còn người lớn, họ quá sợ sự tan vỡ nên họ không dám bay cao. Họ chọn cách làm những hòn đá nằm dưới đáy vũng nước, an toàn nhưng u tối.
"Con sẽ làm một chiếc bong bóng, bố ạ," tôi nói trước khi chìm vào giấc ngủ. "Con sẽ bay cao thật cao, và dù có vỡ, con cũng sẽ để lại một vệt cầu vồng trong mắt người khác."
Bố xoa đầu tôi, tắt đèn và bước ra khỏi phòng. Trong bóng tối, tôi vẫn nghe thấy tiếng mưa rơi ngoài hiên. "Tí... tách... tích... tắc...". Đó là âm thanh của thời gian, cũng là âm thanh của những chiếc bong bóng đang được sinh ra và mất đi.
Thế giới gầm bàn của tôi tối nay bỗng trở nên lấp lánh hơn bao giờ hết. Tôi mơ thấy mình và Cái Tí đang cưỡi trên những chiếc bong bóng khổng lồ, bay qua những mái nhà, bay qua những nỗi lo toan của người lớn. Chúng tôi không sợ gió, không sợ gai nhọn, vì chúng tôi biết rằng ngay cả trong sự mỏng manh nhất, vẫn chứa đựng một sức mạnh diệu kỳ – sức mạnh của niềm vui sống trọn vẹn từng giây.
Ngày mai, khi nắng lên, những vũng nước sẽ cạn khô, những chiếc bong bóng nước sẽ không còn nữa. Nhưng hồi ức về ngày mưa hôm nay sẽ mãi nằm lại trong một ngăn kéo bí mật của trái tim tôi. Nó sẽ nhắc tôi rằng, mỗi khi cuộc đời giáng xuống những trận mưa rào, việc tôi cần làm không phải là trốn chạy, mà là hãy bước xuống sân và bắt đầu thổi những chiếc bong bóng mới.
Hóa ra, hạnh phúc không phải là có được những thứ không bao giờ vỡ. Hạnh phúc là có đủ can đảm để yêu thương những thứ mỏng manh nhất, và mỉm cười khi chúng hoàn thành sứ mệnh lấp lánh của mình.
Tôi viết vào sổ tay dòng cuối cùng trước khi ngủ thiếp đi vì thuốc cảm bắt đầu có tác dụng: "Cuộc đời là một cơn mưa dài, và mỗi chúng ta là một chiếc bong bóng. Đừng sợ tan biến, hãy sợ rằng mình đã chưa từng rực rỡ."
Bên ngoài, mưa đã tạnh hẳn. Một vài ngôi sao bắt đầu hiện ra giữa những đám mây tan tác. Chúng cũng giống như những chiếc bong bóng của bầu trời, xa xôi, mỏng manh nhưng đủ sức để dẫn lối cho những kẻ mộng mơ trong đêm tối. Và tôi, cậu bé triết gia tám tuổi, cảm thấy mình vừa học thêm được một bài học quan trọng về sự vô thường – một từ ngữ to tát mà ông nội hay dùng, nhưng giờ đây tôi đã hiểu nó qua lăng kính của xà phòng và nước mưa.
Hẹn gặp lại những chiếc bong bóng vào cơn mưa sau. Lúc đó, tôi chắc chắn sẽ thổi được những quả bóng còn to hơn, đẹp hơn và chứa đựng nhiều ước mơ hơn nữa. Bởi vì trái tim của một đứa trẻ là một kho dự trữ xà phòng vô tận của niềm tin.