MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgăn Kéo Đựng NắngChương 4: Bố tôi là một siêu nhân hết pin

Ngăn Kéo Đựng Nắng

Chương 4: Bố tôi là một siêu nhân hết pin

2,077 từ · ~11 phút đọc

Trong tâm trí của một đứa trẻ tám tuổi như tôi, bố luôn là một thực thể quyền năng. Bố có thể mở những nắp lọ dưa chuột bị kẹt cứng mà mẹ đã phải đánh vật nửa tiếng đồng hồ. Bố có thể vác tôi trên vai và chạy khắp sân mà không cần thở dốc. Bố thậm chí còn biết cách sửa cái vòi nước đang gào khóc bằng những chiếc cờ lê sáng bóng, khiến nó im bặt và ngoan ngoãn chảy ra những dòng nước mát lành. Với tôi, bố chính là một siêu nhân, loại siêu nhân không mặc áo choàng nhưng lại có thể giải quyết mọi rắc rối của thế giới – hoặc ít nhất là mọi rắc rối trong căn nhà này.

Nhưng dạo gần đây, tôi phát hiện ra một sự thật chấn động: Siêu nhân cũng có lúc hết pin.

Dấu hiệu đầu tiên là đôi giày da của bố. Bình thường, bố bước đi rất dứt khoát, tiếng đế giày nện xuống sàn nhà nghe "cồm cộp" đầy uy lực. Nhưng tối nay, tiếng bước chân ấy nghe như tiếng kéo lê của một con rùa già mệt mỏi. Bố bước vào nhà, ném chiếc cặp táp lên ghế sofa một cách thiếu sức sống, rồi đổ ập người xuống chiếc ghế bành như một khối bột nhào bị đánh rớt.

Tôi ngồi ở góc nhà, giả vờ đang mải mê với đống hình dán Pokemon, nhưng thực chất là đang quan sát "siêu nhân" của mình qua kẽ tay. Bố không tháo cà vạt ngay như mọi khi. Bố cứ nằm đó, mắt nhắm nghiền, lồng ngực phập phồng chậm chạp.

"Bố ơi, bố bị hỏng à?" Tôi lân la lại gần, thọc tay vào hông bố như cách tôi hay kiểm tra mấy món đồ chơi chạy pin của mình.

Bố hé một mắt ra nhìn tôi, một nụ cười héo hắt hiện lên trên khuôn mặt vốn dĩ luôn nghiêm nghị:

"Bố không hỏng, Bin ạ. Bố chỉ đang... sạc pin một chút thôi."

"Sạc ở đâu hả bố? Con không thấy dây điện nối vào người bố." Tôi tò mò lật lật cái áo sơ mi của bố lên để tìm chỗ cắm phích.

Bố bật cười, nhưng tiếng cười đó không vang lên lồng lộng mà khản đặc như tiếng lá khô rụng:

"Pin của người lớn không sạc bằng điện đâu con. Nó sạc bằng sự yên lặng. Đôi khi, chỉ cần được ngồi yên một chỗ, không phải trả lời điện thoại, không phải ký giấy tờ, là pin sẽ tự đầy."

Tôi ngẫm nghĩ về điều đó. Nếu là tôi, khi hết pin, tôi chỉ cần một cây kem socola hoặc một trận đá bóng là sẽ lại chạy nhảy như điên. Người lớn thật kỳ lạ, họ sạc pin bằng cách không làm gì cả. Phải chăng thế giới bên ngoài kia có một loại quái vật vô hình chuyên hút cạn năng lượng của họ?

Cái Tí lại xuất hiện ở hiên nhà, nó cầm theo một con búp bê bị đứt rời một cánh tay. Thấy bố tôi đang nằm bất động, nó thì thầm:

"Bin, bố mày đang đóng vai người chết à?"

"Không, bố tao đang sạc pin. Bố bảo người lớn cần sự yên lặng để sống lại," tôi giải thích bằng giọng của một chuyên gia tâm lý học nhi đồng.

Cái Tí nhìn bố tôi rồi nhìn con búp bê của nó:

"Thế thì bố mày cũng giống con búp bê này rồi. Mẹ tao bảo dạo này kinh tế khó khăn, người lớn phải làm việc như trâu như ngựa để kiếm tiền mua sữa cho bọn mình. Chắc bố mày vừa đi cày về đấy."

Tôi nhìn đôi bàn tay của bố. Những ngón tay dài, có những vết chai ở lòng bàn tay vì thỉnh thoảng bố vẫn tự tay sửa sang vườn tược. Đôi bàn tay ấy sáng nay đã thắt cho tôi một cái dây giày thật chặt, rồi lại cầm lái đưa tôi đến trường trước khi lao vào "trận chiến" của riêng ông. Trận chiến ấy chắc hẳn khốc liệt lắm, vì nó khiến một siêu nhân cũng phải gục ngã trên ghế bành.

"Tí này," tôi khẽ nói. "Chúng mình phải giúp bố sạc pin nhanh hơn thôi. Nếu bố không hồi phục, ai sẽ sửa cánh tay cho búp bê của mày, và ai sẽ đưa tao đi sở thú cuối tuần này?"

Hai đứa tôi bắt đầu một kế hoạch "hỗ trợ siêu nhân". Chúng tôi đi rón rén như những đặc vụ bí mật. Cái Tí lấy một chiếc chăn mỏng đắp lên người bố, còn tôi thì đi vào bếp, rót một cốc nước lọc thật đầy – loại nước "phép thuật" mà tôi tin là có thể làm mát những bộ vi xử lý đang nóng hổi trong đầu bố.

Bố vẫn nằm đó, hơi thở dần trở nên đều đặn. Tôi ngồi bệt xuống sàn cạnh ghế, quan sát những nếp nhăn trên trán bố. Khi bố ngủ, những nếp nhăn ấy không biến mất, chúng như những rãnh sâu chứa đựng những bí mật mà bố không bao giờ kể. Có lẽ đó là những con số doanh thu, những lời trách móc của cấp trên, hay nỗi lo lắng về hóa đơn tiền điện tháng tới.

"Người lớn thật tội nghiệp Tí nhỉ," tôi thầm thì. "Họ không được khóc nhè khi mệt. Họ phải giả vờ như mình là sắt đá cho đến khi về đến nhà và ngã xuống cái ghế này."

"Mẹ tao bảo đó là trách nhiệm," Cái Tí đáp, giọng nó già dặn một cách khó tin. "Trách nhiệm giống như một cái ba lô vô hình mà người lớn phải đeo trên lưng suốt đời. Càng lớn, cái ba lô ấy càng nặng, vì họ phải nhét thêm cả chúng mình vào trong đó nữa."

Tôi chợt thấy hối hận vì sáng nay đã vòi bố mua cho bằng được bộ Lego mới. Phải chăng bộ Lego ấy cũng nằm trong cái ba lô trách nhiệm của bố, khiến vai bố nặng thêm một chút?

Mẹ đi chợ về, thấy hai đứa tôi đang ngồi canh chừng "siêu nhân", mẹ mỉm cười và đặt ngón tay lên môi ra hiệu giữ yên lặng. Mẹ tiến lại gần, khẽ vuốt tóc bố rồi đi vào bếp nấu cơm. Mùi cá kho gừng bắt đầu tỏa ra, len lỏi qua các khe cửa, thấm vào cả giấc ngủ của bố.

Chừng nửa tiếng sau, bố tỉnh giấc. Bố chớp mắt, nhìn thấy chiếc chăn mỏng trên người và cốc nước của tôi đặt trên bàn, bố nở một nụ cười thực sự – một nụ cười làm bừng sáng cả khuôn mặt mệt mỏi.

"Pin đầy rồi hả bố?" Tôi nhảy dựng lên, háo hức hỏi.

Bố ngồi dậy, vươn vai một cái thật dài, tiếng xương khớp kêu "rắc rắc" như tiếng một cỗ máy lâu ngày được tra dầu:

"Đầy rồi! Nhờ có hai 'trạm sạc' nhỏ này mà bố thấy mình có thể đánh bại cả một binh đoàn quái vật ngay bây giờ."

Bố nhấc bổng tôi lên, xoay một vòng. Cái cảm giác được nhấc bổng lên cao luôn khiến tôi thấy mình như đang bay. Tôi nhận ra rằng, dù pin có cạn kiệt đến đâu, chỉ cần nhìn thấy chúng tôi, siêu nhân của tôi lại tìm thấy một nguồn năng lượng dự trữ bí mật nào đó.

"Bố ơi, thế siêu nhân có bao giờ muốn bỏ việc không?" Tôi hỏi khi bố đang giúp Cái Tí lắp lại cánh tay cho con búp bê.

Bố dừng tay một nhịp, nhìn vào mắt tôi:

"Có chứ con. Đôi khi bố chỉ muốn được làm một đứa trẻ như Bin, chỉ cần lo xem hôm nay chơi trò gì và tối nay có món gì ngon. Nhưng rồi bố nghĩ lại, nếu bố không làm siêu nhân, thì ai sẽ bảo vệ thế giới nhỏ bé này của Bin và mẹ?"

"Nhưng bố không cần phải là siêu nhân hai mươi tư giờ một ngày đâu," tôi nói, giọng đầy vẻ triết lý. "Bố có thể làm người bình thường vào buổi tối, và chúng con sẽ làm siêu nhân để bảo vệ bố."

Bố cười, một điệu cười thật hiền:

"Đồng ý! Vậy tối nay Bin làm siêu nhân giúp bố dọn bàn ăn nhé?"

Tôi hăng hái gật đầu. Hóa ra, được giúp đỡ người khác cũng là một cách để nạp pin cho chính mình. Tôi chạy vào bếp, lon ton giúp mẹ mang bát đĩa ra. Trong khi đó, bố và chú hàng xóm – người cũng vừa đi làm về với vẻ mặt mệt mỏi không kém – đứng ở hàng rào trao đổi vài câu chuyện phiếm về thời tiết.

Tôi nhìn thấy nhiều siêu nhân khác đang đi trên đường phố. Những người đi xe máy vội vã, những người xách cặp táp nặng trề, những người mẹ tất tả đi đón con... Tất cả họ đều đang trong tình trạng "pin yếu", nhưng họ vẫn cố gắng giữ cho nụ cười trên môi mỗi khi nhìn thấy gia đình mình.

"Tí này, mày có nghĩ thế giới này vận hành nhờ vào những viên pin sắp cạn không?" Tôi hỏi Cái Tí khi nó chuẩn bị về ăn cơm.

"Tao nghĩ thế giới vận hành nhờ vào tình yêu, Bin ạ. Tình yêu là loại sạc nhanh nhất thế giới. Chỉ cần một cái ôm là pin sẽ vọt từ 1% lên 100% ngay lập tức."

Triết lý của Cái Tí một lần nữa lại khiến tôi nể phục. Tôi chạy lại phía bố, ôm chặt lấy chân ông. Bố cúi xuống, bế tôi lên và thơm vào má tôi. Tôi cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa, và tôi biết chắc chắn rằng lúc này, siêu nhân của tôi đã sẵn sàng cho mọi thử thách của ngày mai.

Người lớn thường giấu kín sự yếu đuối của mình vì họ sợ làm chúng tôi lo lắng. Họ mặc những bộ giáp bằng comple, váy công sở hay đồng phục lao động để che đi những vết thương lòng. Nhưng dưới gầm bàn hay trong những góc khuất của ngôi nhà, chúng tôi – những đứa trẻ – vẫn luôn thấy được sự thật. Chúng tôi thấy sự mệt mỏi trong ánh mắt, sự rã rời trong dáng đi.

Và nhiệm vụ của chúng tôi không phải là đòi hỏi họ phải luôn mạnh mẽ, mà là trở thành những trạm sạc nhỏ bé, bằng một cốc nước, một chiếc chăn hay một cái ôm vụng về.

Tối hôm đó, tôi viết vào cuốn sổ tay của mình: "Siêu nhân không phải là người không bao giờ mệt mỏi. Siêu nhân là người dù mệt đến đâu cũng vẫn cố gắng vì những người họ yêu thương. Và đôi khi, siêu nhân cũng cần được sạc pin bằng sự yên lặng và kẹo lạc."

Bố bước vào phòng, thấy tôi đang hí hoáy viết, bố không hỏi gì mà chỉ nhẹ nhàng tắt đèn bàn rồi đắp lại chăn cho tôi. Trong bóng tối, tôi nghe thấy tiếng bố thở phào nhẹ nhõm. Có lẽ, sau một ngày dài làm siêu nhân, bố cuối cùng cũng được phép trở lại làm một người bình thường, được ngủ một giấc thật sâu để ngày mai lại tiếp tục hành trình bảo vệ thế giới của tôi.

Tôi chợt nhận ra rằng, chúng ta không cần phải có sức mạnh phi thường để trở thành siêu nhân. Chúng ta chỉ cần một trái tim đủ rộng để chứa đựng những người khác, và một chút can đảm để thừa nhận rằng đôi khi mình cũng cần được nghỉ ngơi.

Giấc mơ đêm đó của tôi tràn ngập những chiếc điện thoại không bao giờ hết pin, những con phố nơi mọi người đều đi lại thong thả và cười đùa. Trong giấc mơ ấy, bố tôi không còn phải kéo lê đôi giày da nữa, bố đi một đôi giày bằng mây, nhẹ nhàng bước đi giữa những đám bông gòn, và đôi bàn tay bố lúc nào cũng sẵn sàng để nắm lấy tay tôi, đưa tôi đi đến tận cùng của những chân trời rực rỡ.

Và tôi hiểu, siêu nhân của tôi sẽ không bao giờ thực sự "hỏng", chừng nào tôi còn ở đây để nhắc bố rằng: "Bố ơi, pin đầy rồi, mình đi chơi thôi!"