Ánh đèn vàng vọt của hành lang hắt qua khe cửa khép hờ, in một vệt dài đơn độc lên tấm thảm nhung màu xám tro trong phòng ngủ. Lê Diệp nằm trên giường, hơi thở cố giữ cho thật đều đặn nhưng tâm trí lại tỉnh táo đến mức cực đoan. Hôm nay là ngày Trịnh Quân trở về sau năm năm định cư tại Anh. Người "anh trai" mà cô từng kính trọng, người từng xoa đầu cô mỗi khi cô khóc nhè năm mười sáu tuổi, giờ đây đã trở lại với một hình hài hoàn toàn khác.
Dưới lầu, tiếng cười nói của cha mẹ đã dứt từ lâu, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng đến đáng sợ của màn đêm. Diệp khẽ trở mình, lớp váy ngủ bằng lụa mỏng manh cọ xát vào da thịt tạo nên những âm thanh sột soạt rất nhỏ, nhưng trong không gian này, nó tựa như một tiếng động lớn đánh động vào tâm can. Cô nhắm mắt, cố xua đi gương mặt cương nghị và ánh mắt thâm trầm của anh lúc bữa cơm chiều. Khi ấy, anh nhìn cô, không phải cái nhìn của một người anh trai đón em gái đi học về, mà là cái nhìn thấu suốt, như thể muốn lột trần mọi suy nghĩ thầm kín nhất của cô.
Cạch.
Tiếng chốt cửa vang lên khô khốc. Tim Diệp bỗng hẫng một nhịp. Cô không nghe thấy tiếng bước chân, nhưng mùi gỗ đàn hương thanh lạnh – mùi hương đặc trưng của Trịnh Quân – đã âm thầm tràn vào, bủa vây lấy cánh mũi. Cô nằm bất động, tay siết chặt mép chăn, cảm nhận rõ rệt một luồng áp suất đang tiến lại gần giường mình.
Nệm giường hơi lún xuống. Một hơi ấm nóng rực áp sát từ phía sau, dù chưa hề chạm vào nhưng đã khiến lớp da gà dọc sống lưng cô dựng đứng.
"Diệp, em ngủ thật không?"
Giọng anh trầm thấp, khàn đặc như tiếng đàn cello cũ, phả vào vành tai cô một luồng hơi nóng hổi. Diệp không dám trả lời, cô sợ chỉ cần mở miệng, tiếng tim đập dồn dập trong lồng ngực sẽ tố cáo sự hoảng loạn của mình.
Nhưng Trịnh Quân dường như không cần câu trả lời. Bàn tay anh – bàn tay với những khớp xương rõ ràng và sự rắn rỏi của một người đàn ông trưởng thành – bắt đầu di chuyển. Anh không nắm lấy tay cô, mà dùng những đầu ngón tay hơi thô ráp lướt nhẹ dọc theo cánh tay trần của cô, từ cổ tay lên đến bờ vai mảnh khảnh. Cái chạm ấy nhẹ như lông hồng nhưng lại mang theo sức công phá của một ngọn lửa, thiêu đốt đến đâu, da thịt cô run rẩy đến đó.
"Năm năm... em lớn nhanh hơn anh tưởng," anh thì thầm, khoảng cách gần đến mức môi anh dường như đã chạm vào làn tóc mai của cô.
Diệp run lên, một sự run rẩy không thể che giấu. Cô định ngồi dậy, định đẩy anh ra và nhắc nhở anh về danh phận "anh em" giữa hai người, nhưng lồng ngực anh đã ép sát vào lưng cô. Qua lớp lụa mỏng manh, cô cảm nhận được từng khối cơ ngực cứng ngắc và nhịp tim mạnh mẽ, vững chãi của anh. Nó không hề bình thản. Nó gấp gáp và đầy dục vọng, hoàn toàn đối lập với vẻ đạo mạo mà anh trưng ra trước mặt cha mẹ vào ban chiều.
Bàn tay anh dừng lại ở gáy cô, ngón cái khẽ mơn trớn vùng da nhạy cảm sau tai, khiến Diệp khẽ bật ra một tiếng rên rỉ nghẹn ngào trong cổ họng. Sự cấm kỵ giống như một thứ thuốc phiện, càng nguy hiểm lại càng khiến con người ta tê dại. Cô biết mình nên chạy trốn, nhưng cơ thể lại như bị đóng đinh bởi sự chiếm hữu dịu dàng mà tàn nhẫn này.
"Anh... anh Quân, bố mẹ sẽ thấy..." Diệp khó khăn lắm mới thốt ra được vài chữ, giọng nói yếu ớt và đứt quãng.
Trịnh Quân khẽ cười, một tiếng cười mũi đầy ngạo nghễ. Anh vùi mặt vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương thiếu nữ trong trẻo, rồi cắn nhẹ vào dái tai cô.
"Cửa đã khóa, và họ đều nghĩ chúng ta là những đứa con ngoan," anh lầm bầm, bàn tay bắt đầu lách vào bên dưới lớp váy ngủ, chạm vào vùng eo thon gọn không một chút mỡ thừa. "Chỉ đêm nay thôi, đừng gọi anh là 'anh trai' nữa."
Trong bóng tối, Diệp thấy mình đang rơi xuống một vực thẳm không đáy. Một vực thẳm được lót bằng nhung lụa và sự khao khát tội lỗi. Cô xoay người lại, định dùng chút sức tàn để phản kháng, nhưng ngay lập tức bị đôi môi của anh khóa chặt. Nụ hôn ấy không hề dịu dàng, nó mang theo sự chiếm đoạt, sự trừng phạt cho năm năm xa cách, và cả sự thách thức đối với luân thường đạo lý đang đè nặng trên vai cả hai.
Đêm đó, dưới mái nhà vốn dĩ là tổ ấm yên bình, một hạt giống phản nghịch đã chính thức nảy mầm, bắt đầu cho chuỗi ngày đắm chìm trong những cơn say cấm kỵ không có đường lui.