MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNgày Em Thuộc Về AnhChương 2

Ngày Em Thuộc Về Anh

Chương 2

1,058 từ · ~6 phút đọc

Ánh nắng buổi sớm xuyên qua lớp rèm voan mỏng, rọi những vệt sáng nhảy múa trên gương mặt nhợt nhạt của Lê Diệp. Cô tỉnh dậy với cảm giác toàn thân rã rời, ký ức về đêm qua ùa về như một cơn thủy triều dữ dội, nhấn chìm sự bình tĩnh sót lại của cô. Trên vùng cổ trắng ngần, một vết đỏ mờ ám vẫn còn vương lại như một minh chứng cho sự càn quấy của Trịnh Quân.

Diệp vội vã dùng kem che khuyết điểm dặm thật kỹ, sau đó chọn một chiếc áo sơ mi cao cổ dù thời tiết bắt đầu vào hạ. Cô đứng trước gương, hít một hơi thật sâu để trấn an nhịp tim đang đập loạn xạ, tự nhủ rằng mọi chuyện đêm qua chỉ là một phút yếu lòng của cả hai.

Khi cô bước xuống phòng ăn, không khí gia đình ấm cúng thường ngày bỗng trở nên ngột ngạt lạ thường. Ông Trịnh đang chăm chú đọc báo, bà Lê vừa đặt đĩa trứng ốp la lên bàn vừa mỉm cười dịu dàng. Và ở phía đối diện chiếc ghế trống của cô, Trịnh Quân đã ngồi đó từ bao giờ.

Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu, tay áo xắn cao để lộ đôi cánh tay rắn rỏi với những đường gân nam tính. Gương mặt anh lúc này lạnh lùng và lịch lãm, hoàn toàn khác xa với kẻ điên cuồng đã ép sát cô vào tường đêm qua.

"Diệp dậy rồi à con? Mau ngồi xuống ăn đi, anh Quân hôm nay đặc biệt pha cà phê cho cả nhà đấy," bà Lê niềm nở nói.

Diệp khẽ gật đầu, cố tránh ánh mắt của Quân để ngồi xuống ghế. Cô cúi đầu, chăm chú vào đĩa thức ăn như thể đó là thứ quan trọng nhất thế giới. Thế nhưng, cô vẫn cảm nhận được một luồng điện tích từ phía đối diện đang bao lấy mình.

"Đêm qua em ngủ không ngon sao? Trông sắc mặt em hơi kém," giọng nói trầm thấp của Trịnh Quân vang lên, thản nhiên đến mức đáng sợ.

Diệp giật mình, chiếc nĩa trong tay khẽ chạm vào đĩa sứ tạo nên tiếng kêu chói tai. Cô ngước lên, bắt gặp ánh mắt của anh. Nó không hề có vẻ quan tâm thuần túy của một người anh trai; sâu trong con ngươi đen thẫm ấy là một sự cợt nhả, một sự thách thức kín đáo như muốn nhắc lại từng chi tiết của cuộc vụng trộm đêm qua.

"Em... em hơi lạ nhà vì anh mới về, nên khó ngủ một chút thôi," Diệp ấp úng, tay siết chặt vạt áo dưới gầm bàn.

Bà Lê không mảy may nghi ngờ, vừa cười vừa trách khéo: "Thằng Quân này thật là, mới về đã làm em nó lo lắng. Hai anh em dù sao cũng xa cách mấy năm, từ giờ phải bảo ban nhau nhiều hơn đấy nhé."

"Chắc chắn rồi mẹ," Quân thong thả nhấp một ngụm cà phê đen đặc, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên thành một đường cong đầy ẩn ý. "Con sẽ 'chăm sóc' em ấy thật kỹ."

Dưới gầm bàn, một sự va chạm đột ngột xảy ra. Mũi giày da của Trịnh Quân lướt nhẹ dọc theo bắp chân của Diệp. Cô giật bắn người, đôi mắt mở to nhìn anh đầy kinh ngạc và sợ hãi. Nhưng Quân vẫn thản nhiên cắt miếng bánh mì, gương mặt không chút biến sắc như thể hành động ám muội kia không phải do anh làm.

Cái chạm ấy không dừng lại. Anh thong dong di chuyển chân mình, mơn trớn qua làn tất mỏng, hơi ấm từ anh xuyên qua lớp vải khiến Diệp cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt. Cô cảm thấy xấu hổ đến mức muốn độn thổ ngay lập tức. Ngay bên cạnh là cha mẹ đang bàn chuyện tương lai, chuyện cưới xin của anh, chuyện học hành của cô, còn ở dưới cái không gian nhỏ hẹp dưới gầm bàn kia, một sự phản bội luân thường đang diễn ra một cách công khai.

"Diệp, sao con không ăn đi? Trứng nguội hết rồi kìa," ông Trịnh lên tiếng, ánh mắt nhìn cô đầy thắc mắc.

"Dạ... con... con hơi nóng," Diệp lắp bắp, khuôn mặt đỏ bừng lên. Cô vội vàng cầm ly sữa lên uống để che giấu sự bối rối, nhưng vì tay run rẩy, một giọt sữa trắng sữa khẽ vương lại trên khóe môi.

Ánh mắt Trịnh Quân tối sầm lại ngay lập tức. Anh nhìn chằm chằm vào giọt sữa ấy, hơi thở dường như nặng nề hơn một chút. Anh đặt nĩa xuống, rút một tờ khăn giấy, rồi bất ngờ rướn người qua bàn ăn.

"Dính vết này," anh nói khàn khàn.

Trước sự chứng kiến của cha mẹ, bàn tay anh giữ lấy cằm cô, ngón cái thô ráp dùng tờ khăn giấy lau đi vết sữa trên môi cô. Nhưng thay vì chỉ lau qua, anh lại nán lại thêm vài giây, ngón tay cái khẽ miết mạnh lên làn môi mềm mại của cô như một sự mơn trớn trắng trợn.

Diệp nín thở, toàn thân đông cứng. Trong khoảnh khắc ấy, cô thấy được sự chiếm hữu mãnh liệt trong đôi mắt anh – nó giống như một lời tuyên cáo rằng cô là lãnh địa riêng của anh, và anh có thể đánh dấu cô bất cứ lúc nào, ngay cả trước mặt những người thân yêu nhất.

"Cảm ơn... anh," Diệp thốt ra một cách khó khăn khi anh buông tay.

Bữa sáng kết thúc trong sự hỗn loạn của tâm hồn cô. Khi ông Trịnh và bà Lê rời vào bếp để dọn dẹp, Trịnh Quân đứng dậy, đi vòng qua sau lưng Diệp. Anh cúi thấp người, ghé sát vào tai cô, hơi thở nồng nàn mùi cà phê và bạc hà khiến cô run rẩy.

"Chiếc áo sơ mi này rất hợp với em, nhưng nó không che hết được đâu," anh thì thầm, bàn tay khẽ lướt qua phần cổ áo cao của cô trước khi thong thả bước ra khỏi phòng, để lại Diệp ngồi đó với nỗi sợ hãi và một niềm hưng phấn tội lỗi đang bóp nghẹt trái tim.